Nữ Tướng Áo Hồng

Chương 6

15/01/2026 09:11

Nàng nhìn nhiều đến mức ta có cảm giác, ngẩng đầu liếc về phía ấy. Cô gái kia bỗng đỏ mặt, lấy tay che mặt rồi chạy biến.

"Ê cậu em, xem cậu dọa người ta chạy mất dép kìa, uống chén nào?"

"Rư/ợu trái cây tự nấu, không say đâu."

Ta đỡ lấy chén rư/ợu, trong ánh mắt liếc ngang, Tiêu Phục Tuyết sắc mặt âm trầm.

Lại là ai chọc gi/ận vị hoàng đế nhỏ nhen này rồi?

Ta né ánh mắt hắn, cầm đũa gắp thức ăn - bữa no đầu tiên sau bao ngày lênh đênh trên thuyền. Lúc ở thuyền khổ sở đến mức ăn gì cũng nôn ra hết.

Vừa đặt chân đến Lĩnh Châu, bụng dạ tự nhiên thèm ăn vô cùng.

Rư/ợu trái chua ngọt, lúc nào không hay ta đã uống cạn cả bình.

Có Tống Thanh An ở đây, không khí chẳng bao giờ chùng xuống. Món ăn chưa kịp gắp mấy đũa, hắn đã kể đủ thứ chuyện ở Lĩnh Châu chất đầy cả sọt.

Cuối cùng, hắn hích vai ta:

"A Tuyền, cậu thấy người trong lòng tớ chưa?"

"Chính là cô gái gi/ật nón lá của tớ dưới ruộng nước ấy."

"Ban đầu nàng ấy còn chẳng biết nói tiếng Lĩnh Châu, giờ cả nhà nàng đã dời đến đây. Lễ thành thân của bọn tớ định vào mùng 8 tháng này, xem ngày rồi, đẹp lắm. A Tuyền?"

Ta mở to đôi mắt ngây dại:

"Đồ l/ừa đ/ảo."

"Gì cơ?"

"Ai bảo rư/ợu trái không say?"

Đầu óc quay cuồ/ng, ý thức vẫn còn le lói nhưng chân tay đã chẳng nghe lời. Tống Thanh An níu tay ta lại:

"Cậu đi đâu?"

"Về nghỉ, không lẽ ở đây làm trò s/ay rư/ợu sao?"

Ta gi/ật mạnh tay khỏi hắn. Cái gi/ật ấy khiến chính ta cũng loạng choạng mấy bước. Có người kịp thời đỡ lấy vai ta.

Ta đ/âm sầm vào người ấy, ngẩng mắt nhìn lên.

"Phòng ở đâu, ta... ta đưa hắn về."

11

Những bước đầu, ta còn nhắc nhở bản thân: người đang đỡ mình là Tiêu Phục Tuyết, là hoàng đế.

Về sau men rư/ợu lên cao, ta còn chẳng phân biệt nổi người trước mặt là nam hay nữ. Cứ ngỡ là Như Vân - người đã theo hầu ta từ nhỏ.

Suốt đường, miệng ta không ngừng lẩm bẩm, từ lũ quan lại hủ lậu trên triều đình, ch/ửi đến thằng khốn viết tiểu thuyết đồi trụy về ta và Hữu tướng.

"Hữu tướng ấy... già đến thế rồi."

Ta khoa tay múa chân với "Như Vân":

"Gần bằng tuổi cha ta rồi."

"Loại người viết sách vở đồi bại ấy phải bỏ hết vào ngục!"

"Thế... người viết chuyện giữa cậu và hoàng thượng cũng bị bỏ tù chứ?"

"Như Vân" hỏi khẽ.

"Đương nhiên! Ta là đàn ông, hoàng thượng cũng là đàn ông."

Ta dùng cả hai tay bóp mặt "Như Vân", kéo sang hai bên:

"Cậu quên rồi sao? Thân phận ta không thể để lộ. Chuyện giữa ta và hoàng thượng... không thể nào xảy ra."

Giọng "Như Vân" rất nhẹ:

"Thân phận gì?"

Ta buông tay, ngồi bệt xuống bờ ruộng, đột nhiên im bặt. "Như Vân" lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.

"Ta đã là Tả tướng trẻ nhất Đại Chiêu rồi."

Ta túm cổ áo "Như Vân" kéo sát lại, mũi gần chạm mũi:

"Chẳng lẽ ta thua kém bọn họ? Bọn đàn ông ấy được đứng trên triều đình, tại sao ta không được?"

Thấy "Như Vân" im lặng, ta tiếp tục bức hỏi:

"Nói đi, ta làm không tốt bằng họ sao? Đến một ngày, Đại Chiêu sẽ có thêm thật nhiều nữ quan, nữ tướng, nữ trạng nguyên... Như Vân, ta có đợi được đến ngày đó không?"

Ta úp mặt vào ng/ực hắn:

"Đừng để chưa kịp đợi đến ngày, ta đã lộ thân phận."

"Hoàng thượng đa nghi, tâm tư nặng nề, ta sợ có ngày phạm phải điều cấm kỵ của hắn, mạng nhỏ không còn. Không có ta, thằng anh đần chỉ biết ăn của ta biết làm sao?"

Chẳng biết người ta đưa ta về phòng lúc nào, ta thiếp đi lúc nào. Sáng hôm sau mở mắt, ta nằm bất động trên giường như kẻ ch*t trôi.

Ha ha, lần này chắc ch*t thật rồi. Không biết còn kịp nhờ người tìm cho mảnh đất phong thủy làm m/ộ không?

Giờ ta chỉ còn biết hy vọng Tiêu Phục Tuyết cũng say khướt, và quên sạch những lời ta đã thốt.

Trong phòng vắng tanh, đến Tống Thanh An cũng biến mất. Ta chặn người qua đường hỏi thăm.

"Hoàng thượng ấy à? Sáng sớm ngài đã cùng Tống đại nhân đi tu sửa mương rồi."

"Mấy hôm trước mưa gió lớn, mương vừa sửa xong đã hư hỏng hết."

Đi gần hết một nén hương, ta mới thấy bóng Tống Thanh An. Dáng vẻ của hắn và Tiêu Phục Tuyết giờ khiến ta suýt không nhận ra.

Hai người hòa mình vào cảnh sắc Lĩnh Châu, cùng dân chúng sửa mương. Mải mê đến nỗi mãi sau họ mới nhận ra ta.

Tống Thanh An rõ ràng đã rút kinh nghiệm, hắn vẫy tay gọi:

"A Tuyền, đây này!"

Đồng thời, một ánh mắt khác không thể làm ngơ cũng đổ dồn về phía ta. Ta nhắm mắt hít sâu, gắng gượng bước tới.

"Cần tôi giúp gì không?"

"Thôi đi, dáng người còm nhom thế này ra nghỉ đi."

"Bệ/nh chưa khỏi, đêm qua lại s/ay rư/ợu, nghỉ một lát đi."

Hai người gần như đồng thanh. Ta khẽ gật đầu. Tống Thanh An lại lôi thôi hỏi Tiêu Phục Tuyết:

"Bệ hạ, đêm qua A Tuyền có làm trò s/ay rư/ợu không?"

Tiêu Phục Tuyết liếc ta:

"Không có."

"Thật không? Hồi đêm trăng tròn mấy năm trước, A Tuyền s/ay rư/ợu còn tưởng tôi là ngựa, đòi cưỡi lên lưng, không cho cưỡi là gi/ận dỗi..."

... Giá không có Tiêu Phục Tuyết ở đây, ta đã xuống bịt miệng hắn rồi.

"Vậy đêm qua nàng ấy còn khá ngoan."

Tim ta đ/ập thình thịch, chỉ nghe Tiêu Phục Tuyết nói:

"Chỉ nhận nhầm người, tưởng ta là Như Vân thôi."

Dù mặt trời vẫn chói chang, chân tay ta đã lạnh toát.

12

"Bệ hạ."

Ta đột ngột lên tiếng: "Thần..."

Một người phụ nữ búi tóc, giọng đậm chất Lĩnh Châu, ngập ngừng ngẩng nhìn Tiêu Phục Tuyết:

"Là hoàng thượng sao? Dân phụ có cách tu sửa mương nước."

Lời vừa dứt, đám người xung quanh đã cười nhạo:

"Bác Lâm, bác biết cách gì chứ?"

"Bác học được mấy chữ? Dám cả gan nói liều trước mặt hoàng thượng?"

Kẻ khác hùa theo:

"Bác Lâm đừng có bày trò trước mặt bệ hạ và Tống đại nhân, đề nghị vớ vẩn rồi bị quan phủ bắt đấy."

"Trưa rồi, về nấu cơm cho chồng đi thôi."

Mặt bác Lâm đỏ bừng, bà lắp bắp phản bác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm