Việc này khiến các trưởng lão tin được bảy tám phần. Bởi lẽ trên linh khí kia rõ ràng lưu lại khí tức của lão tổ Ki/ếm Tông cùng dấu hiệu không cưỡng đoạt.
Bộ xươ/ng khô còn tốt bụng chỉ ra phương hướng đại khái của lão tổ Ki/ếm Tông ở hậu sơn:
- Từ đây đào xuống, chắc chắn sẽ thấy lão tổ các ngươi.
Trưởng môn cảm động đến rơi lệ trước thái độ không chấp nhất của hắn.
- Tiểu hữu, không ngờ ngươi...
Lời còn chưa dứt.
Đã thấy bộ xươ/ng khô từ đống đất bên cạnh vui mừng giơ lên một khúc xươ/ng:
- Độ An!
Nhìn xem, ta tìm thấy miếng sườn heo bị mất rồi!
Trưởng môn lập tức thu hồi động lòng.
Ta sửa lại:
- Đó gọi là xươ/ng sườn.
- Ừm... Ta chỉ lỡ lời thôi. - Hắn nhấn mạnh - Không phải vô học.
Bùi Tụng An bám lấy ta đòi lắp xươ/ng sườn, nói rằng khớp xươ/ng đ/au nhức không tự lắp được. Hắn ừ một tiếng, nghiêng đầu:
- Đại khái tối qua ngủ dưới đất nên mắc bệ/nh gút.
Lý lẽ nghe hợp tình hợp lý, ta không thể bắt bẻ.
Sau khi nhanh nhẹn lắp xươ/ng sườn cho hắn.
Bùi Tụng An vòng vo tỏ ý muốn tắm rửa vì người dơ bẩn.
Ta im lặng giây lát.
Sư tôn vẫy tay ra hiệu cho ta dẫn hắn đi vệ sinh.
Bùi Tụng An e thẹn:
- Nhưng toàn thân ta đ/au đớn, không đi nổi.
Hắn liếc nhìn ta đầy mong đợi rồi vội cúi đầu, dán mắt vào mũi giày. Dáng vẻ toát lên vẻ e lệ khó tả.
- Ta có thể cõng ngươi. - Ta đề nghị.
Hắn lắc đầu:
- Không cử động mạnh được, sẽ rã xươ/ng.
Hai chúng ta nhìn nhau hồi lâu.
Rốt cuộc ta như hiểu ra yêu cầu của hắn.
Chần chừ giang tay:
- Vậy... ta bế?
***
Thế là cả bộ xươ/ng Bùi Tụng An thỏa nguyện nằm trong vòng tay ta, được ta bế kiểu công chúa mà đi. Hắn ngẩng đầu nhìn ta say đắm hồi lâu, toàn thân lại ửng đỏ.
Đã quá quen mắt, xuất phát từ lo lắng cho bộ xươ/ng này, ta dặn dò:
- Lát nữa ta đứng canh ngoài, có việc gì thì gọi.
- Vâng ạ!
Lời nói thành sấm.
Ta đã đ/á/nh giá quá cao khả năng tự chăm sóc của Bùi Tụng An.
Nghe tiếng nước sùng sục trong bồn tắm, ta linh cảm chuyện chẳng lành.
- Một đống xươ/ng khô mà còn đuối nước được!
Nghiến răng nghiến lợi, ta dùng một tay vớt bộ xươ/ng ngập nước lên, tay kia lấy khăn lau vội. Bùi Tụng An rõ ràng chẳng có n/ão, hắn giơ cao xươ/ng cánh tay đã tẩy rửa sạch sẽ, giọng đầy hi vọng được khen:
- Giờ ta đã là bộ xươ/ng thơm tho rồi!
Nhìn cảnh tượng ấy, ta bỗng dâng cơn gi/ận vô cớ, t/át cho hắn một cái. Bùi Tụng An ngơ ngác giây lát rồi chậm rãi nói:
- Đánh là thương, m/ắng là yêu.
Độ An, ngươi đang hôn ta đó sao?
Ta nhắm nghiền mắt lại.
Hắn quả nhiên có hệ thống logic riêng.
***
Chuyện m/ộ lão tổ Ki/ếm Tông bị đào bới tạm khép lại. Không biết từ đâu đồn đại lan truyền: Ki/ếm Tông có bộ xươ/ng biết nói, ngh/iền n/át ăn vào sẽ tăng tu vi.
Môn phái chính thức phủ nhận: [Toàn là bịa đặt! Ăn xươ/ng người là hành vi bi/ến th/ái!]
Dù đã đính chính, vẫn vô số kẻ mê muội tin theo. Kẻ đột nhập vào tông môn nửa đêm ngày càng nhiều.
Sư tôn dặn ta chăm sóc chu đáo bộ xươ/ng, ngửa mặt than:
- Ki/ếm Tông n/ợ hắn.
Ta gật đầu tỏ ý hiểu.
Bùi Tụng An nghe xong liền cuống quýt đuổi theo:
- Độ An! Độ An!
Ki/ếm Tông n/ợ ta chứ không phải ngươi n/ợ!
Dù có trả n/ợ cũng không nên để đệ tử nhập môn chưa đầy trăm năm như ngươi gánh! Mấy đệ tử thân truyền của lão tổ Ki/ếm Tông ch*t hết rồi sao?!
Ngươi đừng như thế, ta sợ lắm...
Ta đột ngột dừng bước, thở dài.
Bộ xươ/ng này sao còn bị ngãng tai?
Nguyên văn lời sư tôn: [Đây là tín vật của đệ nhất Đan tu - bằng hữu của sư, ngươi hãy đến đó lấy một viên Thiên cấp Dục đan, xem có thể giúp hắn mọc lại thịt m/áu không. Đây là món n/ợ Ki/ếm Tông phải trả.]
Ta nhướng mày:
- Vừa nãy ngươi nghe tr/ộm?
Bùi Tụng An lập tức dựng xươ/ng:
- Không có!
Ta chỉ vô tình đi ngang qua, tình cờ nghe được thôi!
Hắn cúi gằm mặt, cẩn thận tránh bóng ta. Giọng nói nhỏ dần:
- Hôm nay... ngươi không sờ xươ/ng ta như mọi khi.
Thói quen kỳ quặc bị phơi bày khiến ta gi/ật mình chặn miệng hắn:
- Nhỏ giọng thôi! Chuyện này đâu có vẻ vang?
Bùi Tụng An không hiểu nhưng gật đầu ngoan ngoãn:
- Ta đợi mãi không thấy ngươi sờ, cảm thấy không quen nên mới đi tìm.
Vậy... ngươi còn sờ nữa không?
Hắn hỏi giọng nghẹt mũi, nhưng động tác đưa xươ/ng tay ra lại thuần thục vô cùng. Ta vô thức bóp nhẹ. Hắn khẽ rên.
Có lẽ ta đúng là kẻ bi/ến th/ái thật.
Bộ xươ/ng Bùi Tụng An quả thực đẹp đẽ phi thường, sờ vào mát tay vô cùng. Mỗi ngày được nắn nót một chút, lòng tràn ngập thỏa mãn.
***
Sự thực chứng minh Dục đan không giúp Bùi Tụng An mọc thịt - th/uốc cứ lọt thẳng qua khoảng trống mà rơi ra ngoài. Cả bộ xươ/ng suýt tan rã.
- Chẳng lẽ ta cả đời chỉ như thế này sao?
Hắn khóc thút thít chạy về phòng, khóc lóc cả ngày.
Tối đến, ta chọc chọc đống chăn cuộn tròn trên giường nhắc nhở:
- Phòng của ngươi ở bên cạnh.
Thực ra lúc ngươi khóc ta đã muốn nói, nhưng thấy ngươi quá đ/au lòng nên không tiện mở lời.
Bùi Tụng An bật ngồi dậy, giọng đầy khó tin:
- Vậy giờ ngươi lại tiện lời rồi sao?!
Ta gật đầu thản nhiên:
- Ừ, vì ta cần ngủ. Vả lại ta kén giường.
Bằng không ta đã chẳng nhẫn tâm nói ra. Tất cả chỉ vì nằm thử bên phòng hắn mà không tài nào chợp mắt được.
Bùi Tụng An nhất quyết không chịu dời đi. Ta đẩy hắn vào phía trong, tự mình nằm bên ngoài. Hắn ôm ch/ặt chăn che ng/ực, lắp bắp:
- Ngươi... ngươi đừng thế chứ!
Nhưng nếu là ngươi... cũng không phải không được...
Chưa dứt lời, ta đã kéo chăn đắp kín cho hắn.
- Ngủ đi. Ta sẽ không làm gì một bộ xươ/ng khô đâu nhỉ?