Tần Tiêu đang nuôi một tình nhân nhỏ bên ngoài và cô ta đã có th/ai.

Anh ấy lại một lần nữa nhắc đến việc ly hôn với tôi.

Lần này, tôi không cãi vã với Tần Tiêu nữa.

Tôi chỉ đơn giản thêm một số không vào phần phân chia tài sản trong hợp đồng ly hôn.

Tần Tiêu vẫn chưa biết rằng... tôi cũng đang mang th/ai.

Nhưng đứa trẻ không phải của anh ta.

1.

Tôi cầm bản hợp đồng ly hôn do Tần Tiêu chuẩn bị, đọc chăm chú suốt mười phút.

Anh ta ngồi đối diện trên ghế sofa, nhíu ch/ặt lông mày, giọng đầy bực dọc: "Vẫn chưa đọc xong?"

Kết hôn ba năm, dù không có con cái, nhưng việc phân chia tài sản chung giữa chúng tôi không hề đơn giản.

Tôi dừng lại ở điều khoản "bên nam một lần chi trả hai mươi triệu cho bên nữ", khẽ cười.

Cầm bút lên, tôi thêm một số không phía sau con số, rồi đẩy về phía Tần Tiêu.

"Hai mươi triệu quá ít. Ba năm hôn nhân, nhờ có sự ủng hộ của cha tôi, anh mới giữ vững vị trí tổng giám đốc Tần thị."

"Hai trăm triệu đi. Chỉ cần anh đồng ý, ta lập tức ra phường làm thủ tục."

...

Tần Tiêu im lặng.

Tôi không thúc giục.

Anh ta ngoại tình từ năm thứ hai kết hôn với tiểu tam Bối Nhược Ly. Vì cô ta, hai chúng tôi đã vô số lần cãi vã.

Gần đây Bối Nhược Ly mang th/ai, cố tình livestream nửa tiếng đồng hồ giả vờ ói ba lần. Đêm đó, scandal ngoại tình của họ bị phơi bày khắp mạng.

"Hai trăm triệu?"

Tần Tiêu châm th/uốc, phả làn khói mỏng, nhe răng cười lạnh: "Thời Thanh D/ao, em đúng là có gan ch/ặt ch/ém."

Tôi đã đơn phương yêu Tần Tiêu nhiều năm.

Ba năm trước Tần thị hỗn lo/ạn, mọi người tránh xa, chỉ mình tôi nài nặc cha cho kết hôn với anh.

Nhờ sự hỗ trợ của cha tôi, Tần Tiêu nhanh chóng ổn định công ty, trở thành tổng giám đốc.

Tôi tưởng anh sẽ trân trọng tôi, rồi chúng tôi hạnh phúc như cổ tích.

Nhưng đời không phải truyện ngôn tình.

Tôi biết Tần Tiêu trăng hoa, nhưng không ngờ anh dám phản bội sau hôn nhân.

Những ngày đầu, tôi từng đi/ên cuồ/ng gào thét.

Rồi dần tê liệt.

Đây không phải lần đầu anh đòi ly hôn.

Sau khi quen Bối Nhược Ly, có lần cô ta đến khiêu khích, tôi t/át cô ta hai cái.

Tối đó, Tần Tiêu gi/ận dữ về nhà đòi ly dị.

Những lần sau, mỗi khi cãi nhau, anh lại lấy chuyện này ra u/y hi*p.

Tôi đã khóc, đã vật vã. Giờ đây, tôi thật sự mệt mỏi.

"Hai trăm triệu, không bớt một xu."

Tôi mỉm cười: "Không có cha con tôi, liệu anh có ngồi vững ghế tổng giám đốc?"

"Tôi có thể chờ, nhưng tiểu thư Bối của anh thì sao? Nghe nói th/ai đã ba tháng rồi. Anh đâu muốn con mình thành con riêng?"

"Bản thân anh từng là đứa con ngoài giá thú, hẳn hiểu rõ cảm giác ấy."

Câu nói chạm đúng nỗi đ/au Tần Tiêu.

Mặt anh ta lạnh băng.

Vài phút sau, anh gọi luật sư soạn lại hợp đồng, thay đổi số tiền thành hai trăm triệu.

Lần này tôi không do dự, ký tên xong lập tức cùng anh ra phường.

Vừa bước ra, Bối Nhược Ly đã đứng chờ. Cô ta mặc váy trắng rộng dưới bậc thềm, tựa đóa hoa nhài tinh khiết.

"A Tiêu!" Cô ta mừng rỡ chạy vài bước.

"Cẩn thận!"

Tần Tiêu hốt hoảng đỡ lấy.

Bối Nhược Ly liếc tôi, giọng ngọt ngào: "Cô Thời."

Tôi lảng sang hướng khác.

Vẻ ngoài yếu đuối, nhưng cô ta từng dùng nick ảo gửi ảnh thân mật với Tần Tiêu cho tôi. Khi bị phản đò/n, còn làm ảnh tang lễ của tôi gửi đến nhà.

"Thanh D/ao."

Tần Tiêu gọi lại: "Đã ly hôn, cô nhanh chóng dọn ra khỏi biệt thự."

Bối Nhược Ly cười khẩy: "Đúng vậy, chúng tôi cần sửa sang lại nhà. Thiết kế hiện tại tôi chán lắm."

"Vả lại, phải chuẩn bị phòng cho em bé nữa."

Cô ta xoa nhẹ bụng, ánh mắt đắc ý.

À, nhắc mới nhớ - tôi cũng có th/ai.

Nhưng không phải con Tần Tiêu.

Tôi gật đầu: "Hai người yên tâm, tôi sẽ dọn ngay."

2.

Cuối năm đầu tiên kết hôn, cha tôi - sau nhiều năm goá vợ - đã tái hôn. Giờ đứa em cùng cha khác mẹ đã biết đi.

Gia đình họ giờ hạnh phúc viên mãn. Sau ly hôn, tôi không định về làm phiền.

Đồ đạc nhiều vô kể, hai người giúp việc dọn cả ngày mới xong.

Tôi thuê xe chuyển nhà đến căn hộ m/ua trước đó.

Cha và mẹ kế gọi điện mời về chung sống, tôi từ chối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Thay Đồ Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm