“Cũng chẳng phải vật gì quý hiếm, nếu nàng thích, về sau ta đều m/ua cho nàng loại này.”
Giờ đây ta đã nắm rõ tính khí của hắn, biết rõ một khi người này đã cứng đầu thì chẳng thể nào dừng lại.
Thế là ta đứng dậy rót cho hắn chén trà nóng, mong tạm bịt miệng hắn lại.
Vệ Diễn vốn luôn hưởng ứng sự quan tâm của ta.
Chỉ là hôm nay, dù hắn vui vẻ đón lấy chén trà, nhưng vẫn không chịu buông tha, đột nhiên nắm lấy tay ta khi ta quay lưng.
Chốc lát, vai ta bỗng trĩu xuống, hơi thở ấm áp phả bên tai, thoảng chút tơ tưởng.
“A Hà, vẫn chưa được sao?”
Cả người ta cứng đờ, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi lạnh.
Mấy tháng nay, qu/an h/ệ giữa ta và Vệ Diễn tuy đã thân thiết hơn nhiều, nhưng vẫn chưa từng động phòng.
Giờ hắn đã nói vậy, có lẽ cũng đến lúc rồi…
Giây lát, ta im lặng siết tay hắn, rồi bước đến bàn, dập tắt từng ngọn đèn thỏ đang ch/áy.
Phía sau, tiếng bước chân nam tử đang đến gần.
“Cứ để ch/áy như vậy cũng được mà.” Vệ Diễn xoay vai ta lại, ánh mắt đượm tình, “Để ta được ngắm nàng, được chứ?”
Ta cười trách rồi gạt tay hắn, lại thổi tắt một chiếc đèn lồng.
“Không được đâu, nàng ấy đã dặn đi dặn lại, đèn nhất định phải tắt hết.”
Khói đen từ tim đèn cuộn lên không trung rồi tan biến.
Mùi khét lan khắp căn phòng, ngày càng đậm đặc.
“…Ai?”
Vệ Diễn nín thở ngập ngừng, giọng đầy nghi hoặc.
“Nàng ấy đó, ngươi biết mà.”
Ta liếc nhìn hắn, chỉ tay về phía giường ngủ trống trơn.
“Nàng ấy bảo ta, trước đây mỗi lần hai người động phòng, trong phòng phải tối om.
“Bằng không ngươi sẽ không vui.”
13
Tách… tách…
Dầu đèn từ chiếc đèn lồng đổ tràn ra, từng giọt rơi lên bàn, xuống đất.
Như tiếng đếm ngược trước khi hành hình.
Ánh nến m/ập mờ r/un r/ẩy trong gió, soi lên gương mặt tái nhợt của Vệ Diễn, nửa sáng nửa tối.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn lộ ra vẻ k/inh h/oàng thất thần.
“A Hà, nàng… vẫn còn nhìn thấy nàng ấy?”
Khóe miệng Vệ Diễn gi/ật giật, trông có chút dữ tợn.
“Vậy tại sao nói dối ta?”
Ta bình thản liếc hắn, cảm thấy hắn thật quá đỗi chậm hiểu.
“Bởi chỉ khi ta nói không thấy, ngươi mới không ép ta uống th/uốc.”
Thứ th/uốc ấy chỉ khiến ta mê man, hoàn toàn vô dụng với bệ/nh tình.
Thế nhưng trong những ngày uống th/uốc, Vệ Diễn thường xuyên hỏi thăm tình hình “nàng ấy”.
Nếu ta thành thật kể lại, lần sau th/uốc sẽ càng đắng hơn.
Ta không muốn mãi mãi sống như thế, bị hắn kh/ống ch/ế.
Trước mắt, Vệ Diễn nhíu ch/ặt mày, tay đỡ lấy trán.
Hắn lẩm bẩm như đang hồi tưởng điều gì.
“Nhưng lúc nàng tỉnh táo, ta đều ở bên cạnh, chưa từng thấy nàng có biểu hiện khác thường…”
Hắn đương nhiên không thể phát hiện.
Khi ngủ say, người phụ nữ ấy tuy không còn quanh quẩn bên ta, nhưng lại xâm nhập vào giấc mơ.
Trong những khoảng lặng dài vô tận ấy, ta biết thêm nhiều câu chuyện về nàng.
Đúng là một người phụ nữ đáng thương.
Nàng gả cho người mình hết mực yêu thương, nhưng rõ ràng hắn không phải mối lương duyên.
Rõ ràng trong lòng đã có người khác, nhưng vẫn đối xử giả dối với nàng.
Đáng nói nàng lại không tỉnh táo, biết là hang hùm vẫn cố ở lại.
Lại ngây thơ tưởng rằng một ngày nào đó có thể lay động được lòng chồng, cùng hắn bạc đầu răng long.
Chuyện xảy ra sau đó, đương nhiên khiến nàng mất hết tất cả.
Người chồng ấy không những không động tình, còn cưới thêm một người vợ lẽ, chính là người hắn từng yêu thời trai trẻ.
Sau khi tân phu nhân vào phủ, trăm phương ngàn kế h/ãm h/ại nàng.
Lấy cớ lấp đi ao sen nàng chăm chút bao năm.
Lại sai người bắt tr/ộm con mèo nàng nuôi bấy lâu.
Nàng cay đắng không nói thành lời, kêu trời không thấu.
Đến khi tinh thần kiệt quệ, ngày ngày ngồi thờ thẫn bên bàn, cũng chẳng ai nhận ra sự dị thường của nàng.
Đợi đến lúc nam nhân xuất chinh, tân phu nhân càng lấn tới.
Bắt nàng thêu áo cưới cho mình, chuẩn bị cho hôn lễ mới.
Nhìn thư nhà chồng gửi về từ chiến trường, vẫn không nhắc đến nàng lấy một chữ.
Nàng lúc này mới ng/uội lạnh tâm can, tự nguyện rời phủ.
…
Tách… tách…
Dầu đèn loang trên mặt đất.
Ta cúi mắt, bình thản thuật lại giấc mộng cho Vệ Diễn nghe.
“Cứ như thế, ta mơ thấy rất nhiều chuyện về nàng ấy, rồi một ngày, ta chợt nhận ra…
“Thì ra nàng ấy chính là ta, mà ta, chính là nàng ấy.”
Dầu nhờn chảy theo khe gạch đến chân Vệ Diễn.
Ta ngẩng mắt lên nhìn, nhếch mép tự giễu.
“Vệ Diễn, kiếp trước ngươi thấy ta, chính là bộ dạng ng/u ngốc này, phải không?”
Vừa dứt lời, tiếng vỡ chói tai vang lên, chén trà trên bàn bị hất đổ xuống đất.
Đôi mắt Vệ Diễn đột nhiên co rúm, mấp máy môi nhưng không thốt nên lời.
Đứng lặng hồi lâu, hắn mới cười khổ một tiếng.
“Nàng phát hiện từ khi nào?”
Ta lại lật úp một chiếc đèn lồng, đổ dầu đèn lên tấm màn voan bên cửa sổ.
“Mùa thu năm ngoái, lúc ngươi đưa ta ngắm sen dại.”
Nói ra cũng thật buồn cười.
Chính vào khoảnh khắc tình tứ ấy.
Ta quay đầu, liền thấy một trang viên không xa.
Chính là nơi ta từng ở ngoại ô kiếp trước.
Mà ao sen dại trước mắt, lại chính là bờ nước ta thường lui tới sau khi đến trang viên.
Lúc ấy gió thu vi vu, hương thơm phảng phất.
Vệ Diễn ôm ta đầy hân hoan.
Còn người phụ nữ ấy lặng lẽ đứng sau lưng hắn, đường nét dần hiện rõ.
Thế là ta nhìn thấy rõ ràng.
Nàng có khuôn mặt giống ta như đúc.
14
Ánh đèn ngoài cửa sổ rực rỡ.
Trong phòng, ngọn nến cuối cùng tắt lịm sau tiếng n/ổ lách tách.
Trong bóng tối mờ ảo, Vệ Diễn khó nhọc dựa vào bàn.
Trán đẫm mồ hôi, bước chân xiêu vẹo.
Một tướng quân trường kỳ chinh chiến ngoài biên ải, giờ phải bám vào mép bàn mới đứng vững.
“Ta xin lỗi, A Hà.”
Giọng hắn khàn đặc, như bị ai bóp cổ.
“Những chuyện trước kia đều là lỗi của ta, để ta bù đắp cho nàng từ nay về sau, được không?
“Nàng xem… chúng ta trước giờ vẫn rất hòa hợp, phải không?”
Vệ Diễn cười ngây dại, lê bước đến gần ta.
Ta cầm chiếc đèn thỏ cuối cùng hắn m/ua tặng, chặn bước hắn.
“Vệ Diễn.” Ta nghiêm túc gọi, cố làm hắn tỉnh táo, “Ngươi nhầm rồi.
“Dường như ngươi đã coi ta là nàng ấy.”
Ta ném chiếc đèn lồng giữa hai người, từ từ mở lời:
“Ngày trước, ngươi đối xử tệ bạc với ta kiếp trước, ỷ vào tình cảm của nàng mà vòi vĩnh đủ điều, rồi sau lại vứt bỏ như đồ bỏ.”