“Tiểu Kiệt,” mẹ tôi bất ngờ lên tiếng, “Dạo này mẹ không được khỏe, con về nhà ở vài ngày được không? Chỉ mấy hôm trước kỳ thi đại học thôi.”

“Mẹ bị làm sao?” Tôi nhíu mày.

“Chỉ là... chóng mặt, tim đ/ập nhanh.” Bà đặt tay lên ng/ực, “Bác sĩ bảo có thể do mãn kinh sớm, cần người nhà ở bên cạnh.”

Tôi biết bà đang nói dối. Tuần trước tôi còn thấy bà đăng ảnh đi leo núi với chú Vương trên trang cá nhân. Nhưng nhìn vẻ mặt cố tình tiều tụy của bà, bất chợt tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Mẹ,” tôi nhìn thẳng vào mắt bà, “Rốt cuộc mẹ muốn gì?”

Gương mặt bà đờ ra, mắt đỏ hoe ngay sau đó. “Con dám nói chuyện với mẹ như thế à? Một mình mẹ nuôi con khôn lớn, giờ chỉ xin con về nhà vài ngày cũng không được sao?”

“Mẹ đâu có một mình,” tôi bình tĩnh đáp, “Với lại con đã có chỗ ở riêng rồi.”

“Toàn do bố con dạy đấy!” Bà đột nhiên cao giọng, “Hắn chỉ muốn chia rẽ tình mẫu tử của chúng ta! Con có biết tại sao hắn đột nhiên quan tâm con không? Vì hắn chia tay Vương Mỹ Na rồi, thấy cô đơn đấy!”

Những người bạn xung quanh bắt đầu nhìn về phía chúng tôi. Mặt tôi nóng bừng: “Mẹ, đây là cổng trường.”

“Mẹ không quan tâm!” Giọng bà nghẹn ngào, “Con là con trai mẹ, sao hắn muốn là được, muốn vứt là vứt?”

Khoảnh khắc ấy, cuối cùng tôi cũng hiểu được ý đồ của bà. Không phải nhớ con, không phải bị bệ/nh, chỉ đơn giản là không cam lòng khi bố tôi quay lại cuộc sống của tôi.

“Con không về đâu.” Tôi lùi một bước, “Hai người đã ly hôn, nhưng vẫn mãi là bố mẹ của con. Đây không phải cuộc thi, không có thắng thua.”

Mặt mẹ tôi tái mét: “Con... con đứng về phía hắn sao?”

“Con đứng về phía chính mình.” Tôi quay lưng bỏ đi, “Đừng tìm con trước kỳ thi đại học.”

Tiếng nức nở của bà vọng lại phía sau, nhưng tôi không ngoảnh đầu. Trên cổ tay tôi, chiếc đồng hồ bố tặng vẫn đều đặn chạy, như một lời hứa thầm lặng.

Hôm trước kỳ thi, bố nhắn tin: “Mai bố đưa con đến trường thi nhé?”

Tôi phúc đáp: “Không cần đâu, con tự đi được.”

“Cố lên, đừng căng thẳng. Thi xong bố dẫn con đi câu cá.”

Nhìn thấy hai chữ “câu cá”, tôi bật cười. Đây là lần đầu tiên sau ly hôn ông nhắc đến thú vui từng chất đầy dối trá này.

“Được ạ.” Tôi trả lời, rồi thêm một câu, “Chỉ hai bố con thôi nhé.”

Kỳ thi đại học suôn sẻ hơn tưởng tượng. Khi môn cuối cùng kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng thi, thấy bố đứng dưới bóng cây trước cổng trường, mặc áo phông đơn giản và quần jean, người g/ầy hẳn đi so với trước khi ly hôn.

“Thế nào?” Ông đỡ lấy cặp sách của tôi.

“Cũng tạm ổn.” Tôi mỉm cười, “Không bảo là không cần đón rồi mà?”

“Bố muốn gặp con sớm chút.” Ông gãi đầu như đứa trẻ làm sai, “Đói chưa? Đi ăn trước hay đi câu cá luôn?”

“Đi câu cá đi.” Tôi đáp, “Con muốn xem chỗ câu mới của bố.”

Chiếc Volkswagen đen của bố vẫn thế, nhưng nội thất đã hoàn toàn mới, mùi nước hoa của Vương Mỹ Na đã biến mất hoàn toàn.

Chúng tôi chạy khoảng một tiếng, đến một công viên sinh thái ngoại ô thay vì đầm lau sậy ngày xưa.

“Ở đây cá không nhiều, nhưng yên tĩnh.” Bố lấy đồ câu từ cốp xe ra, “Bố... lâu rồi không đến đầm lau sậy nữa.”

Ngồi bên hồ, ông khéo léo móc mồi, quăng cần, rồi đưa cho tôi một cần câu. “Thử không?”

“Con không biết câu.”

“Bố dạy con.”

Tay ông phủ lên tay tôi, dạy tôi cách thu dây, thả dây. Ánh nắng lấp lánh trên mặt nước tạo thành những vệt sáng vàng. Khung cảnh lẽ ra phải ấm áp này lại khiến tôi nhớ về những ngày ông lừa dối chúng tôi nơi đầm lau sậy.

“Bố,” tôi đột nhiên hỏi, “Sao bố và cô Vương Mỹ Na lại chia tay?”

Tay ông khựng lại: “Cô ấy... không thật lòng yêu bố.”

“Thế cô ấy yêu cái gì?”

“Tiền, hoặc... cảm giác mạnh.” Ông lắc đầu đắng đót, “Bố tưởng cô ấy là tri kỷ, hóa ra cô ta chỉ thích cảm giác lén lút mà thôi.”

“Giờ bố còn muốn 'đi câu' nữa không?” Tôi ám chỉ.

Bố đặt cần câu xuống, quay sang tôi. “Tiểu Kiệt, bố đã phạm nhiều sai lầm trong đời, nhưng sai lầm lớn nhất là làm tổn thương con.” Đôi mắt ông dưới ánh mặt trời hiện lên màu nâu nhạt, “Sau khi ly hôn bố mới hiểu, gia đình mới là quan trọng nhất.”

“Thế tại sao ngày xưa...” Giọng tôi nghẹn lại.

“Vì bố ng/u ngốc.” Ông hít một hơi sâu, “Bố tưởng mình xứng đáng có cuộc sống tốt hơn, tình yêu tốt hơn... nhưng thực ra thứ tốt nhất đã có từ lâu rồi.”

Phao câu đột nhiên chìm xuống, bố gi/ật mạnh cần, một con cá diếc nhảy lên khỏi mặt nước, vảy bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời.

“Nhìn kìa!” Ông hào hứng như trẻ con, “Tiểu Kiệt, đây là điềm lành đấy!”

Nhìn nụ cười rạng rỡ của ông, tôi chợt nhận ra đây là lần đầu tiên tôi thấy bố thực sự vui vẻ. Không phải diễn vai người chồng tốt, người cha tốt, không phải để làm hài lòng ai, chỉ đơn giản là vui vì một con cá.

Trên đường về, bố hỏi kế hoạch hè của tôi.

“Đi làm thêm,” tôi đáp, “Con muốn dành tiền m/ua máy tính tốt.”

“Bố m/ua cho con.”

“Không cần đâu, con tự lo được.”

Khi đèn đỏ, ông quay sang tôi: “Tiểu Kiệt, con... có gh/ét bố không?”

Tôi nhìn dòng xe cộ ngoài cửa sổ, trăn trở tìm câu trả lời. Gh/ét ư? Đã từng như thế. Những đêm mất ngủ, những lần muốn tự làm đ/au bản thân, những cơn gi/ận dữ vì bị phản bội... nhưng lúc này, nhìn người đàn ông đang cố gắng chuộc lỗi, dường như h/ận th/ù đã nhạt dần.

“Con không biết nữa.” Cuối cùng tôi thành thật trả lời, “Nhưng con không muốn gh/ét bố như trước nữa.”

Mắt bố đỏ hoe: “Thế là đủ rồi.”

Ngày công bố kết quả thi đại học, tôi đồng thời nhận được tin nhắn của cả bố lẫn mẹ.

Bố: “Bố đang ở dưới nhà con, dẫn con đi ăn mừng nhé!”

Mẹ: “Con yêu, mẹ làm sườn chua ngọt món con thích nhất rồi, về nhà ăn cơm đi!”

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe của bố dưới kia, rồi lại nhìn tin nhắn của mẹ. Kim đồng hồ trên cổ tay vẫn đều đặn chạy, vết s/ẹo trên cánh tay đã thành đường trắng mờ nhạt.

Tôi nhắn lại cho bố: “Bố đón luôn mẹ con nhé?”

Ba giây sau, điện thoại reo.

“Tiểu Kiệt... con chắc chứ?” Giọng bố đầy bất an.

“Chỉ là bữa cơm thôi mà,” tôi nói, “Đâu phải bắt hai người tái hôn đâu.”

Đầu dây bên kia im lặng giây lát: “Được, nghe con. Bố... bố đi đón mẹ con nhé?”

“Ừ, để con nói với mẹ.”

Mẹ mở cửa khi vẫn còn đắp mặt nạ.

“Tiểu Kiệt!” Bà reo lên vui mừng, rồi chợt nhận ra biểu cảm của tôi, “Có chuyện gì thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
3 Lấy ác trị ác Chương 12
5 Mượn Âm Hậu Chương 5
10 Làm Kịch Chương 10
12 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm