Ngọc châu lầm lỡ

Chương 6

14/01/2026 09:38

15.

Trịnh Đan Chu không hề lừa dối ta.

Ta xông vào phòng lúc A Viên vừa tỉnh giấc.

Nàng chống tay ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt, ngáp một cái thật dài:

- A Nương, con vừa nằm mơ một giấc mơ dài lắm.

- Con mơ thấy gì?

- Con mơ thấy chúng ta trở về thôn Thanh Sơn, cùng nhau nuôi một con tiểu ly nô. Con còn mơ thấy bài vở được hạng nhất, được phu tử khen thưởng...

- A Nương ngồi chải tóc cho con dưới gốc cây lê, còn khen tóc A Viên mượt mà lắm...

Tiểu hài nhi cúi đầu lẩm nhẩm.

Từng câu từng chữ đều là ta cùng nàng, không hề nhắc đến Bùi Lưu Ngọc.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Trái tim treo ngược bấy lâu cuối cùng cũng hạ xuống.

- Vậy... khi về thôn Thanh Sơn, chúng ta nuôi một con tiểu ly nô nhé?

- Thật ư!

Ta ngồi bên giường, vẫn chưa hết hãi hùng từ lúc trước, ôm nàng vào lòng, giọng nghẹn ngào:

- Ừ.

- Con biết ngay mà, A Nương là người tốt với con nhất trên đời!

...

Nghe câu nói ấy, bước chân Bùi Lưu Ngọc định bước vào cửa đột nhiên đóng băng.

Hắn lặng lẽ lùi lại, hai tay siết ch/ặt đến nổi trắng cả đ/ốt ngón.

Khoảng cách chỉ vài bước chân.

Nhưng sao tựa hồ có cả một vực sâu ngăn cách?

Hắn tưởng có thể chuộc lại lỗi lầm.

Đâu biết rằng, có những thứ một khi đã đ/á/nh mất thì vĩnh viễn không thể trở lại.

16.

Ngày rời đi, ta vẫn đưa cho Bùi Lưu Ngọc bức thư hòa ly đã chuẩn bị sẵn.

- Dù chúng ta chưa từng vào sổ hôn phối tại quan phủ, nhưng ít ra cũng đã bái thiên địa dưới điện Nguyệt Lão.

- Ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cần thêm nghi thức này để có đầu có đuôi.

Khi trở về thôn Thanh Sơn, c/ắt đ/ứt sợi chỉ hồng duyên năm xưa, cuộc hôn nhân giữa ta và hắn sẽ chính thức chấm dứt.

Trước khi lên xe ngựa, Bùi Lưu Ngọc vẫn không kìm được gọi tên ta.

- Tùy Châu.

Ánh mắt hắn nén đ/au thương.

- Ta biết mình sai, ta đáng lẽ phải giữ khoảng cách với Trịnh Đan Chu, ta cũng đã nói rõ với nàng ấy.

- Còn nữa... nàng ấy quả thực có ý muốn đưa A Viên đi chơi, lúc đó ta lơ đễnh không để tâm nên mới xảy ra sơ suất hôm đó, khiến nàng lo lắng.

- Sau khi công thành danh toại, ta không phải không nghĩ tới việc đón hai mẹ con, nhưng cuộc hôn nhân này khiến ta không biết mở lời thế nào...

- Hai mẹ con tới tìm ta, ta thực sự vui mừng khôn xiết...

- Ta chỉ muốn hỏi, nàng có thể cho ta thêm một cơ hội nữa không?

- ... C/ầu x/in nàng.

Vị Thủ phụ Bùi cao cao tại thượng giờ đây tiều tụy đứng trước mặt ta, đ/á/nh mất hết phong thái tiêu sái ngày nào, khẩn khoản xin thêm một cơ hội.

Ta chỉ thấy buồn cười.

Lần này, ta vạch trần lời nói dối giả tạo của hắn:

- Hôn sự do thiên tử ban tặng, Bùi đại nhân tính giải quyết thế nào? Gi*t công chúa hay soán ngôi?

Bùi Lưu Ngọc lại một lần nữa c/âm lặng.

Hắn vẫn không hiểu, thứ khiến ta tin tưởng hắn chưa bao giờ là cái hôn ước giả tạo kia, mà là A Viên.

Hiện tại, cũng chính vì ta là mẹ của A Viên, ta càng phải làm gương cho nàng.

- Nhân tiện.

- Hai mẹ con ta sẽ không rời khỏi nơi ở cũ. Nếu ngươi còn chút lương tâm cắn rứt, hãy dùng vào việc khác.

Ta suy nghĩ một lát:

- Nhà cũ cần tu sửa rồi. Năm ngoái ta m/ua thêm mấy mẫu ruộng, thấy phủ đệ nhà ngươi nhân thủ đông đảo, mỗi năm đến mùa gieo hạt thu hoạch có thể sai người đến giúp đỡ.

- Còn nữa, từ nay về sau y phục ăn ở của A Viên, cứ chiếu theo phong ấp mà chu cấp.

- Đây là văn thư bảo đảm, xem xong không có vấn đề gì thì ký vào.

Bùi Lưu Ngọc đón lấy, mở ra xem, trên giấy trắng mực đen ghi đầy đủ những điều khoản bảo đảm cho A Viên.

Ta sợ sau này hắn có con riêng sẽ bạc đãi A Viên, nên mới bắt hắn lập văn tự.

Giờ đây, khi đã thấu hiểu mối qu/an h/ệ giữa ta và Bùi Lưu Ngọc, làm việc gì cũng không còn e dè.

Hắn vừa là cha của A Viên, vừa nắm trong tay ng/uồn lực thượng đẳng kinh thành, đương nhiên phải dành hết cho A Viên của ta.

- Nếu ngươi nuốt lời, dù có nằm trong qu/an t/ài, ta cũng sẽ bò về kinh thành đ/á/nh đăng văn cổ, để thiên hạ xem 'Bùi Thế Mỹ' của ngươi bạc bẽo đến mức nào, ngươi nhớ kỹ chưa?

- A Viên cũng là con gái ta, ta đương nhiên không đối xử bất công với nó. Chỉ là nàng... không đòi hỏi gì cho bản thân sao?

Ta?

Điều mong mỏi duy nhất của đời ta, chỉ là hai mẹ con bình an vô sự.

Ta lắc đầu.

Nhìn Bùi Lưu Ngọc ký tên, ta mãn nguyện cất tờ giấy vào trong ng/ực.

- Thế... nàng còn nhớ đến ta không?

-- Khi người đ/á/nh xe vung roj, hình như Bùi Lưu Ngọc có nói điều gì đó.

Tiếc là nửa sau câu nói tan vào trong gió, ta không nghe rõ.

Khi đi ngang qua hào thành, ta đặc biệt dừng xe lại.

Vén rèm, tháo chiếc trâm bạc ra, ném xuống sông như một vệt khói mong manh.

A Viên hào hứng chỉ mặt nước:

- Mẹ ơi, nhìn kìa! Nó nổi trên mặt nước không chịu chìm! Chiếc trâm không biết bơi!

Lời nói ngây thơ của con bé khiến ta bật cười.

Buông rèm xuống, ta nghe người đ/á/nh xe kêu lên:

- Cô Khương, hình như có người nhảy xuống vớt trâm.

- Chúng ta có quay lại xem không?

Ta lắc đầu.

Trâm chìm hay nổi có quan trọng gì.

Mỗi người đều phải trả giá cho lựa chọn của mình.

Ta như thế.

Bùi Lưu Ngọc cũng vậy.

17. Ký sự của Bùi (gạch bỏ) Khương Tiểu Viên.

Thực ra, con biết người người đ/á/nh xe nói tới là A Đa.

A Đa nhảy xuống hào thành vớt trâm.

Như vậy có phải là hối h/ận rồi không?

Con chớp mắt, nhìn về phía A Nương.

Kiểm tra nhiều lần, thấy trên mặt bà không một chút thương tổn, con mới yên lòng.

Điều A Nương không biết là vừa tới kinh thành, con đã đoán ra Thủ phụ Bùi chính là cha mình.

Mỗi lần Lý lão bá tới nhờ A Nương viết thư, nhắc tới chuyện trong phủ, A Nương thường vô thức đờ đẫn.

Bà cũng sẽ hỏi thăm vị Thủ phụ đại nhân kia như vô tình.

Bởi vậy, hôm đó con đòi đi dự yến tiệc của đại quý nhân, hoàn toàn không phải vì muốn ăn giò heo với mứt quả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm