Con gái quyền anh

Chương 14

20/10/2025 08:15

Cô ấy đã gọi xe c/ứu thương. Trên thị trấn chỉ có một bệ/nh viện lớn.

Thị lực mắt trái của tôi giờ chỉ còn 0.02, trên đầu khâu năm mũi.

Chồng tôi còn thảm hơn, những vết thương khác không đáng kể, khâu vá xong lại ra dáng người.

Nhưng cái bộ phận khiến tôi c/ăm gh/ét nhất của hắn có lẽ vĩnh viễn không lành lại được.

Họ nói, như thế còn đ/au đớn hơn là để hắn ch*t đi.

Trong khoảnh khắc, tôi bỗng thấy hài lòng, đúng vậy - sống mà đ/au khổ còn hơn ch*t, như vậy còn sướng hơn là để hắn ch*t thật.

Sau đó, tôi đ/á/nh g/ãy hai xươ/ng sườn của hắn với cái giá g/ãy một chân của mình.

Cuối cùng tôi đã ly hôn.

Cuộc hôn nhân mười bốn năm bị tuyên án t//ử h/ình ngay từ đầu này, cuối cùng tôi đã thay đổi được phán quyết của số phận, được trả tự do vô tội.

Hắn trở về làng, tôi và con gái vẫn ở lại thị trấn này.

Ai nấy đều bảo tôi đ/ộc á/c, đúng là 'lòng dạ đàn bà'.

Nhưng trước đây hắn từng dùng chân đ/á vào xươ/ng sườn tôi, đạp vào bụng tôi, một quyền đ/á/nh g/ãy mũi khiến tôi ngất đi, rồi cưỡ/ng hi*p tôi.

Khi tỉnh dậy, tôi gào thét cầu c/ứu, người làng đưa tôi đến bệ/nh viện, bác sĩ nói chỉ cần chậm thêm hai mươi phút là không c/ứu được.

Thế mà những kẻ thích bình phẩm người khác lại im thin thít, cửa đóng then cài.

Lúc trà dư tửu hậu, họ chỉ bảo: 'Chắc hẳn người đàn bà nhà đó đã làm điều gì sai, ruồi không đậu vào quả trứng không nứt'.

Bởi vì chúng tôi là vợ chồng, những cú đ/ấm đ/á dù nặng đến đâu cũng biến thành chuyện gia đình.

Nhưng tôi tin rằng, rồi sẽ có ngày những điều này thay đổi, ánh mặt trời sẽ soi sáng mọi ngóc ngách tối tăm.

Nhẫn nhịn đi, vì con cái trong nhà mà chăm sóc những bông hoa trên ban công.

Nhẫn nhịn đi, ngồi trước gương tự tay xoa dịu vết thương đêm qua.

Nhưng không thể nhẫn nhục thêm nữa, cũng đừng bao giờ nhẫn nhục nữa.

Mùa hè con gái tốt nghiệp cấp hai, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên của thành phố cùng giấy khen giải quyền anh thiếu niên của con.

Tôi định dọn lên thành phố cùng con, nhưng con không đồng ý, con muốn ở nội trú.

Tiền nội trú một năm sáu trăm tệ, mỗi tuần tôi đưa con một trăm hai mươi tệ tiền ăn.

Tôi luôn sợ con không đủ xài, nhưng lần nào con về cũng còn dư cả chục tệ.

Tôi cũng lo con thay đổi môi trường sẽ bị b/ắt n/ạt, nhưng nụ cười trên mặt con mỗi lần về chỉ có thêm không bớt.

Cuối tuần, con ở cửa hàng, con bên này bức màn, tôi bên kia bức màn.

Tôi gọi một tiếng, con liền đáp lời.

Chúng tôi cùng nhau dạo bờ hồ, ngắm ánh hoàng hôn vàng cam phủ kín mặt hồ, phủ lên thân những chú vịt đang rỉa lông trên bờ.

Chúng tôi cùng nhau leo núi, bước trên những phiến đ/á nhỏ xuyên qua biển lá xanh ngút ngàn, khi lên đến đỉnh, những áng mây trắng mờ ảo đều nằm dưới chân chúng tôi.

Tôi m/ua vài chiếc váy kiểu dáng chưa từng mặc trước đây, loại có dây buộc eo, tôi cẩn thận thắt thành nơ bướm.

Váy xòe rộng không thích hợp khi c/ắt tóc, sẽ làm tóc vụn trên sàn bay lên, đôi sandals có đế nhỏ đứng lâu sẽ đ/au chân.

Nhưng tôi rất thích.

Tà váy bay lượn từng vòng từng vòng, tựa đóa hoa lẽ ra không nên nở nơi này nhưng vẫn rực rỡ khoe sắc.

Tôi sẽ đón những mùa hè tiếp thuộc về hai mẹ con, hay nói cách khác, mọi mùa sau này đều sẽ thuộc về chúng tôi.

Có chim én làm tổ dưới mái hiên nhà, én sinh én con, én con lại sinh cháu én.

Tôi muốn đi, đi đến nơi xuân ấm hoa nở, non cao biển rộng.

Tôi muốn đi, đi đến chốn đèn đuốc sáng trưng, nhộn nhịp người qua.

Tôi hy vọng mỗi lần ngẩng đầu nhìn lên, đều thấy con đường phía trước tràn đầy sức sống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0