Hoàng Hôn Rạng Đông

Chương 6

20/10/2025 07:23

Ngày hôm sau, bà nội và Tống Hạ cùng đi với tôi và Thiệu Tân đến làm thủ tục đăng ký kết hôn. Tôi làm theo lời Thiệu Tân dặn, suốt quá trình không nói bậy cũng không nhìn lung tung.

Chúng tôi chụp những bức ảnh rất đẹp, còn được ăn kẹo cưới ngọt lịm. Thiệu Tân cầm cuốn sổ đỏ mà ngẩn người hồi lâu, nụ cười nhẹ nở trên môi khiến anh trông dịu dàng lạ thường.

Tôi chưa từng thấy Thiệu Tân như vậy bao giờ, nhưng có vẻ tôi rất thích con người này của anh. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, trong mắt anh chỉ có hình bóng tôi.

"Anh có vui không? Thiệu Tân." Tôi hơi lo lắng hỏi.

Anh gi/ật mình, xoa nhẹ mái tóc tôi: "Có lẽ em sẽ không hiểu lời anh nói đâu Hòa Hòa, nhưng anh cảm thấy kết hôn với em là điều rất hạnh phúc. Anh không biết thế nào là tình yêu, nhưng có vẻ giữa chúng ta cũng không phải tình yêu, chỉ là anh cảm thấy được chăm sóc em suốt đời, được sống cùng em là điều khiến anh mãn nguyện."

Tôi ngơ ngác nhìn anh rồi cười ngây dại. Kẹo hôm nay ngọt thật đấy, sau này phải ăn loại kẹo này mãi mới được. Tôi cúi đầu nghĩ ngợi.

Bà nội thì lén lau nước mắt, như có ngàn lời muốn nói với tôi. Nhưng bà chẳng thốt nên lời. Còn Tống Hạ thì mặt lạnh như tiền suốt buổi, mỗi khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô lại liếc tôi đầy khó chịu.

Tôi nghĩ cô không thích mình, nhưng cô luôn m/ua cho tôi đủ thứ ngon lành. Khi ăn cơm cô hay chăm sóc tôi, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên khóe miệng. Cẩn thận bóc tôm cho tôi ăn, thậm chí đứng đợi trước cửa nhà vệ sinh đông người. Tôi quyết định rồi, tôi vẫn sẽ thích Tống Hạ. Cô giống bà nội, bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng thực ra rất tốt với Hòa Hòa.

Giữa tiết hạ oi ả và những trận mưa rào, bà nội ra đi trong ngày mưa bão, tay bà nắm ch/ặt lấy tay tôi không rời. Đôi mắt đẫm lệ nhìn Thiệu Tân đầy khẩn cầu. Cổ họng bà phát ra những âm thanh lạ nhưng không thốt nên lời.

Thiệu Tân áp bàn tay bà lên má anh: "Bà yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc Hòa Hòa chu đáo, không để ai b/ắt n/ạt cháu ấy, kể cả bản thân cháu. Nhất định sẽ đối xử tốt với cháu ấy cả đời."

Bà nội ra đi với nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt vẫn đầy lưu luyến nhìn tôi. Mấy ngày sau đó tôi như cái đuôi bám theo Thiệu Tân khắp nơi. Anh lo chu toàn hậu sự cho bà.

Ngày hạ huyệt, Tống Hạ vốn không khóc. Nhưng khi nhìn thấy tôi, cô bỗng oà lên nức nở vừa khóc vừa định ôm chầm lấy tôi. Thiệu Tân lạnh lùng đẩy cô ra: "Tống Hạ, đừng làm thế, Hòa Hòa sẽ sợ."

Tôi lắc đầu, muốn nói mình đâu có nhát gan thế. Nhưng lúc đó tôi đã hiểu, bà nội nằm trong chiếc qu/an t/ài chật hẹp kia nghĩa là đã qu/a đ/ời. Ch*t nghĩa là bà không thể nấu món sườn xào cho tôi ăn nữa. Tôi không bao giờ được bà ôm vào lòng ngủ nữa.

"Bà nội mất rồi, có phải là sẽ gặp được bố mẹ cháu không?"

Thiệu Tân nhìn tôi đầy lo lắng: "Ừ, bà sẽ được đoàn tụ hạnh phúc với bố mẹ cháu."

Tôi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. Lòng chua xót nghĩ không biết bao giờ mình mới được gặp lại họ. Tôi cố gắng kìm nén nước mắt nhưng thấy mình thật vô dụng. Ngay cả việc đơn giản thế này cũng không làm được, nước mắt cứ rơi không ngừng.

Nhưng Thiệu Tân không hề gi/ận, anh kiên nhẫn ở bên lau nước mắt cho tôi. Lặp đi lặp lại: "Hòa Hòa đừng sợ, còn anh ở đây, anh sẽ luôn bên em."

Đúng vậy, may mắn thay, tôi vẫn còn Thiệu Tân.

13

Chưa đầy một tháng sau khi bà nội mất, điện thoại từ quê gọi lên báo có người tự xưng là cậu tôi đến đón, còn định cho thuê ngôi nhà nhỏ của bà. Hợp đồng thuê tới tận tám mươi năm. Đây rõ ràng là cách b/án trá hình ngôi nhà của bà.

Khi Thiệu Tân đưa tôi về quê, người cậu đã chờ rất lâu tỏ vẻ bực bội. Vừa gặp mặt chưa kịp nói lời nào, hắn đã xông tới định lôi kéo tay tôi.

Thiệu Tân ôm tôi xoay người tránh né, người đàn ông đó không chạm được đến tôi.

"Tôi là cậu của Kỳ Hòa, anh là ai?"

"Tôi là chồng hợp pháp của Kỳ Hòa." Thiệu Tân bình thản đứng che chắn giữa tôi và người cậu.

Tôi đ/au lòng nhìn những khóm hoa trong sân bị giẫm nát tan tành. Đây đều là những bông hoa bà nội vất vả chăm bón mới được tươi tốt thế này. Giờ bị phá hủy thế này, tôi cảm thấy mình có lỗi vì đã không bảo vệ được chúng.

"Ông không phải cậu cháu, cháu không quen biết ông."

Cả sân im phăng phắc, người cậu giơ tay định tóm lấy tôi: "Con bé ng/u ngốc, mày nói cái gì thế?"

"Nếu ông thật sự là cậu cháu, sao lúc bà nội ch/ôn cất không thấy ông đến? Mấy năm nay chưa từng thấy ông ghé thăm nhà cháu dù một lần."

Tôi ngốc, nhưng không phải ng/u. Có lẽ hai thứ này không khác nhau mấy, nhưng tôi luôn nghĩ ngốc vẫn tốt hơn đồ ng/u.

Người cậu dường như vẫn chưa nhận ra tình hình, hắn cho rằng bà nội không còn nữa thì tôi như món đồ vật, cùng căn nhà phải thuộc về hắn, tùy hắn định đoạt.

Cả hai người đều gọi cảnh sát. Người cậu tố cáo Thiệu Tân dụ dỗ b/ắt c/óc người. Thiệu Tân kiện người cậu m/ua b/án người và xâm phạm nhà ở trái phép.

Sau khi xem giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, cảnh sát lập tức bắt giữ người cậu. Bởi hắn định gả tôi lấy mười triệu tiền sính lễ cho một lão già t/âm th/ần là sự thật. Những khóm hoa kia chính là do tên t/âm th/ần hắn mang đến dẫm nát.

Tin nhắn thương lượng giữa người cậu và gia đình tên t/âm th/ần vẫn còn nguyên đó, hai bên mặc cả rất gay gắt. Thiệu Tân tuyên bố sẽ kiện đến cùng, nhất định khiến người cậu phải nhận án ph/ạt thích đáng. Để họ hàng xa gần đều biết, Kỳ Hòa giờ đã có người che chở. Không ai có thể b/ắt n/ạt tôi nữa.

Sau khi lắp camera giám sát quanh nhà bà nội, Thiệu Tân đưa tôi về nhà. Ngôi nhà thuộc về hai chúng tôi.

14

Lúc Tống Hạ đến, tôi đang ngủ mơ màng. Cô say khướt, vừa hát vừa nhảy trên ghế sofa nhà Thiệu Tân. Hát được một lúc lại khóc: "Thiệu Tân, anh thật sự cam tâm từ bỏ sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9