Chỉ một chút xíu thôi... đẹp trai quá.

Những hình ảnh x/ấu hổ ở bệ/nh viện bỗng hiện lên trong đầu.

Tôi thật sự đã...

M/a đưa lối q/uỷ dẫn đường, tôi gật đầu đồng ý.

Chỉ vài phút sau.

Cơ thể tôi đã mềm nhũn như nước.

"Cố Cảnh Trình... anh... anh học mấy chiêu này ở đâu thế..."

Tôi nghiêm túc nghi ngờ hắn lén đi học ở lớp đào tạo người mẫu nam nào đó!

Hắn hôn sâu hơn, càng lúc càng dồn dập:

"Tự nhiên mà biết, thiên phú dị bẩm, phần cứng phần mềm đều nhất hạng, đơn giản là quá xuất sắc!"

Tóm lại, quá trình diễn ra vừa mãnh liệt vừa hài hòa.

Tôi mệt nhưng sướng.

20

Sáng hôm sau.

Tôi tỉnh dậy với toàn thân ê ẩm, cánh tay rắn chắc của hắn vẫn khoác ngang eo.

Những cảnh tượng không thể diễn tả đêm qua tự động ùa về...

Trời ơi! Tôi thật sự đã... lăn giường với Cố Cảnh Trình rồi!

Đều tại hắn! Dụ dỗ tôi!

Đồ đàn ông d/âm đãng! Rốt cuộc học mấy chiêu này ở đâu vậy!

Mặt nóng bừng.

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, định xuống giường lấy lại bình tĩnh.

Vô thức với lấy điện thoại.

Nhận diện khuôn mặt không mở được.

Còn ngái ngủ, tôi lập tức nhập ngày sinh của mình.

Mở khóa thành công.

Ủa?

Khoan đã!

Cái hình nền này...

Không phải là tôi hồi cấp ba sao?

Tôi đang cầm điện thoại của Cố Cảnh Trình!

Định bỏ xuống, một tiêu đề nổi bật lập tức thu hút ánh mắt:

["Kẻ th/ù không đội trời chung mãi không rep tin nhắn, cuối cùng đột nhiên nhắn 'Em thích anh' nghĩa là gì? Online chờ! Gấp!"]

Thời gian đăng bài đúng mấy phút sau khi tôi nhắn câu "Em thích anh".

Còn đính kèm ảnh chụp đoạn chat.

Phía dưới, vô số bình luận của cư dân mạng.

["Chân lý chỉ có một: Nó muốn mày ngậm miệng."]

["Tỉnh dậy đi thằng kia, đừng mơ nữa! Rõ ràng là bị mày làm phiền đến phát đi/ên, dùng chiêu cấm ngôn trên mạng 'Em thích anh' đó! Anh bạn, mày bị gh/ét đấy!"]

["Chia buồn cùng chủ thớt. Nhưng theo quan sát của tao, dùng chiêu này với kẻ th/ù không đội trời chung chứng tỏ trong lòng nó... mày đã đạt đến cảnh giới phiền toái tột đỉnh."]

...

Nhưng Cố Cảnh Trình vẫn cố chấp phản bác từng bình luận hot:

["Nói bậy, nó thích tao mà, chắc chắn đã thầm thương tr/ộm nhớ tao lâu lắm rồi, ngại không dám nói thôi!"]

["Phịt, tao thấy mày chỉ gh/en tị vì có bạn gái thích tao!"]

["Mấy người không hiểu tình cảm của bọn tao đâu, hờ!"].

Cư dân mạng bất lực: ["Mày không bao giờ đ/á/nh thức nổi một thằng đàn ông đang giả ngủ."]

["Trai tầm thường tự tin thái quá nhiều quá, mày tưởng mày là Cố Cảnh Trình à?"]

Tôi nhìn điện thoại.

Gi/ận dữ bốc lên đỉnh đầu.

"Cố! Cảnh! Trình!"

Tôi gầm lên, túm lấy chiếc gối bên cạnh, ném thẳng vào tên khốn vẫn đang say ngủ,

"Đồ chó má!!! Tao gi*t mày!!!"

"Vợ yêu, bình tĩnh! Nghe anh giải thích... À không, biện hộ!"

"Biện hộ cái đếch! Cố khuyển! Hôm nay không phải mày ch*t thì tao ch*t!"

"Ám sát chồng mới cưới rồi!!!"

Cuộc sống hôn nhân, trong tiếng hét thảm thiết của Cố Cảnh Trình và tiếng gầm thét của tôi.

Chính thức bắt đầu một cách long trời lở đất...

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm