Nghiêm Quân giọng thoáng chút bất lực.
- Nàng cứ gọi hắn là Tiểu Thốt.
- Nàng đã gả cho ta, đương nhiên cũng là mẹ của hắn. Về sau xưng hô chớ quá xa cách, trên dưới nhất nhất theo cách ta gọi là được.
- Gọi ta thế nào cũng được.
Lời còn chưa dứt, tiểu ti ở ngoài đã hối thúc liên tục.
Hắn bước ra cửa, đ/á cho một cước.
- Làm gì mà om sòm thế? Kinh động đến thiếu phu nhân, ta cho ngươi biết tay!
Tiểu ti oán ức:
- Hả? Chẳng phải tiểu gia ngài dặn...
- Nhiều chuyện! Chẳng phải ốm rồi sao? Mau dẫn đường!
Tôi mỉm cười nhìn theo bóng lưng kia khuất dần nơi hành lang.
Vừa quay vào liền sai đôi thị nữ theo hầu từ ngoại tổ đóng cửa lại.
Nụ cười trên môi cũng tắt lịm.
Dù đã đoán trước đêm động phòng sẽ có người đến cư/ớp hắn đi, mà tôi cũng sẵn sàng cho cảnh phòng không chiếc bóng.
Nhưng khi biết ngay cả trò kịch tự diễn này cũng do chính hắn dàn dựng, lòng vẫn trào lên phẫn nộ.
10.
Hôm sau khi vào thỉnh an Huyện Chúa, chiếc bản chỉ lủng lẳng trên cổ tôi.
Sắc xanh biếc nổi bật giữa tà áo trắng muốt.
Vốn bà đang gi/ận vì đêm qua tôi không giữ được Nghiêm Quân, sắc mặt khó nhìn, định trách ph/ạt.
Thấy chiếc bản chỉ, nếp nhăn giữa chặng mày chợt giãn ra.
- Vẫn nghe người ta đồn, nàng là vị thiếu tướng quân trong khuê các, thế mà đêm tân hôn lại để người ta cư/ớp mất chồng.
- Ta còn tưởng họ nói nhảm, trong phòng the sắc sảo thế, ra ngoài lại thành đất nặn.
- Giờ xem ra, lời đồn cũng không hẳn là khoa trương.
Bà đương nhiên nhận ra chiếc bản chỉ do phụ thân Bình Vương tặng.
- Thằng nhóc đó bắt được khi đầy tháng, Quân nhi còn chẳng nỡ cho.
- Nay lại lọt vào tay nàng, đủ thấy nàng với gia tộc ta có duyên phận.
Huyện Chúa tháo chiếy trâm phượng hoàng vàng ròng trên đầu gài cho tôi.
- Quân nhi đã tặng, ta làm mẹ cũng chẳng tiếc.
- Đây là của Thái Hậu ban thêm khi ta xuất giá, nàng cài lên này, trông hao hao ta thuở trẻ.
Trong dự tính của bà, tôi lẽ ra phải nổi trận lôi đình đêm tân hôn, giữ ch/ặt Nghiêm Quân, t/át thẳng vào mặt Tống Bách Nương.
Tốt nhất là phô trương uy nghiêm chính thất, khiến người phụ nữ thường dân tự xưng là thê tử kia phải lùi bước.
Nhưng tôi không làm thế, mặc cho Nghiêm Quân ra đi, còn bị lừa mất một cây sâm quý.
Đổi lại bất kỳ người phụ nữ nào khác hẳn đã gây chuyện ầm ĩ.
Tôi vẫn im hơi lặng tiếng, đêm qua phong bình lãng tĩnh.
Hóa ra món quà bất ngờ lại ở hôm nay.
Đang hòa hợp cùng Huyện Chúa, có người vào bẩm báo Tiểu Công Gia tới.
- Một mình hắn tới?
- Dạ, Tiểu Công Gia nói thiếu phu nhân mới về nhà hồ đồ, không biết quy củ, không đợi ngài cùng vào...
Người hầu chưa nói hết, bên ngoài đã vang lên giọng nói hào sảng:
- Vậy chỉ còn cách ph/ạt nàng cùng ta về vậy.
Nghiêm Quân khoác tấm áo choàng đỏ thắm như lần đầu gặp mặt, thong dong bước vào.
- Vợ con nhà ngươi giữ lễ nhất, đến sớm thế này, ai như ngươi lười nhác.
Huyện Chúa rốt cuộc nở nụ cười, khen ngợi tôi vài câu rồi bảo hắn dẫn tôi về.
Ngày đầu tiên sau hôn lễ, thế là qua trong yên ổn.
Tôi cùng Nghiêm Quân đi dưới hành lang, lối đi hơi hẹp, hai người sánh vai mà đi, không muốn áp tường làm bẩn áo, nên chỉ còn cách vai kề vai.
Tôi tự nhiên gọi hắn là "lang quân".
- Lang quân sao lại tới giờ này? Tiểu Thốt đã hạ sốt chưa? Nhìn quầng thâm dưới mắt, hẳn trẻ quấy cả đêm.
- Nếu vậy, một mình thiếp thỉnh an cũng được, hà tất lang quân cố gượng chạy tới chạy lui.
Tiểu Thốt sốt vốn chỉ là cái cớ, nói gì chăm suốt đêm.
Đại khái là hắn cùng Tống Bách Nương xảy ra xích mích.
Hắn tránh đề tài này.
- Tính mẫu thân ta rõ hơn ai, chuyện tối qua, hôm nay bà ắt nổi cơn thịnh nộ.
- Nàng gả cho ta vốn đã chịu nhiều thiệt thòi, nếu lại vì lỗi của ta mà bị làm khó, e rằng ta thật thành tên khốn đúng nghĩa.
Chiếc trâm phượng vàng ròng, giống như bản chỉ của hắn, nổi bật giữa sắc áo đơn sơ.
11.
- Không ngờ nàng được lòng người thế, hợp nhãn mẫu thân.
- Thành ra ta thành kẻ nhiều chuyện.
- Chả trách bà gặp nàng một lần đã về bảo ta phải cưới bằng được.
Tôi chợt nghiêng người, chuôi trâm lắc lư, viên hồng ngọc đ/ập mạnh vào mặt hắn.
- Tiểu Công Gia yên tâm, thiếp đến để gia nhập gia đình này, chứ không phải để phá vỡ nó.
- Thiếp đã giãi bày với Huyện Chúa, đêm qua chúng ta chưa động phòng, là bởi Tiểu Công Gia biết trân quý hoa, thương thiếp vừa mất mẹ, vì giữ trọn hiếu kỳ nên rời đi tránh tiếng.
- Huyện Chúa cũng đã chấp thuận.
Trước mặt Huyện Chúa, tôi cũng nói như vậy.
Cùng một lời, dùng giọng điệu khác nhau, ý nghĩa liền khác hẳn.
Tất cả tùy người nghe hiểu thế nào.
Chỉ có điều tôi còn kể thêm cho Huyện Chúa một câu chuyện.
Là chuyện Từ nương nương nhà ngoại tôi - người sinh ra đ/ộc tử của Khương gia, tài không bằng Hà nương nương - chân ái của phụ thân, nhan sắc càng thua Liễu nương nương xa lắc.
Một kẻ tầm thường như thế, từ thân phận tỳ nữ lại có thể chiếm chỗ trong lòng kẻ bạc tình như phụ thân, lẽ nào chỉ nhờ cái bụng đẻ may mắn?
Không phải.
Bởi bà ta giỏi câu cá.
Luôn lảng vảng trước mặt phụ thân, bày tỏ lòng ái m/ộ thập phần, mọi hỉ nộ ai lạc của phụ thân bà đều tham dự, nhưng mãi không để hắn được toại nguyện.
Khiến người ta trông thấy mà không chạm được, gãi đúng chỗ ngứa, đến khi phụ thân nạp thiếp, cho bà danh phận.
Dù vậy, sau khi vào cửa bà vẫn thường tránh mặt phụ thân, hắn đòi mười lần, bà cho cùng lắm ba.
Trước mặt Hà, Liễu nhị vị nương nương luôn tự nhận thân phận thấp hèn, ra sức khiêm nhường.
Cứ thế dùng thoái làm tiến, lừa được tất cả, sinh hạ nam tử.
Mẫu bằng tử quý, có vốn liếng đọ sức, ngang hàng với họ.
Những năm này khi những người khác đều không sinh nở, Từ nương nương lại dựa vào đ/ộc tử, áp đảo hai người kia.
Lại nhờ hiền đức mà nắm được quyền quản gia.
Tôi thường nghĩ, tâm cơ sâu dày như vậy, th/ủ đo/ạn tỉ mỉ như vậy, kiên nhẫn đủ đầy như vậy, kh/ống ch/ế vừa vặn đến thế.
Đáng lý nên dùng ở chốn rộng lớn hơn để tranh đấu.
Vậy mà bà ta lại chỉ dùng lên phụ thân.