Tôi ôm cánh tay đ/ứt của Lý Trì Uyên đi tìm hắn suốt ba năm.
Cuối cùng cũng tìm thấy hắn tại một nhà thợ săn.
Ba năm trước hắn bị thương rơi xuống vực, được cô gái nhà thợ săn mang về c/ứu chữa.
Hắn kết tóc xe tơ cùng cô gái ấy, hoàn toàn quên mất hôn ước giữa hai chúng tôi.
Đã vậy, Lý Trì Uyên, ngươi nhất định phải sống thật hạnh phúc bên nàng.
Càng hạnh phúc càng tốt.
1
Tôi ở biên ải trọn vẹn ba năm.
Lấy Cẩm Dương Thành làm căn cứ, tìm ki/ếm tung tích Lý Trì Uyên trong phạm vi mấy chục dặm.
Ba năm sau trận Cẩm Dương, Lý Trì Uyên cũng mất tích ba năm.
Sau khi tin bại trận truyền về hoàng cung, tôi trốn khỏi cung cấm, một người một cung tên, phi ngựa thẳng đến chiến trường.
Tôi lật tung từng đống x/á/c ch*t, tỉ mỉ nhận diện từng khuôn mặt, nhưng không có ai là Lý Trì Uyên.
Mọi người xung quanh đều khuyên tôi rằng Lý Trì Uyên đã ch*t.
Cha và các huynh đệ của hắn đều tử trận, bốn th* th/ể nát tan nằm trước mặt tôi, nhưng họ không phải Lý Trì Uyên.
Muốn tôi tin Lý Trì Uyên đã ch*t, hãy đưa th* th/ể hắn đến trước mặt tôi.
Có lẽ trời cao cảm động bởi thành tâm của tôi.
Tháng thứ ba thu dọn chiến trường, khi ch/ôn cất tử sĩ, tôi phát hiện một cánh tay đ/ứt lìa.
Cánh tay đã th/ối r/ữa không ra hình th/ù, nhưng tôi nhận ra ngay sợi dây ngũ sắc cài trong lớp thịt rữa nát.
Đó là vật tôi tặng hắn.
Tôi tụng kinh ba ngày đêm tại Kim Đăng Tự để cầu cho hắn.
Tôi tin chắc Lý Trì Uyên chưa ch*t, hắn nhất định đang thoi thóp nơi nào đó chờ tôi đến c/ứu.
Ám Ảnh kể lại, lúc ấy tôi như kẻ đi/ên, đêm ôm khư khư cánh tay đ/ứt, ngày lại lần mò khắp hang cùng ngõ hẻm.
Trạng thái đi/ên cuồ/ng ấy kéo dài suốt hai năm.
Hai năm sau, phụ hoàng sai Vương Trung bắt tôi về kinh.
Sau trận Cẩm Dương thất thủ, viện binh triều đình mới tới nơi, giữ được Cẩm Dương nhưng mất Mang Phường.
Đại tướng Vương Trung cố thủ Mang Phường hai năm, cuối cùng không chống nổi liên quân Hồ.
Năm Long Nguyên thứ ba mươi mốt, Đại Chiêu cử sứ giả c/ắt đất cầu hòa với Địch Nhung, dâng thành Mang Phường cùng Tam công chúa - Khương Vạn Hạc.
Chính là tôi.
Tôi quỳ ở Triều Minh Điện chất vấn hoàng đế: "C/ắt đất cầu hòa khác nào mổ thịt nuôi hổ. Thần tuy là nữ tử, nhưng cũng có khí tiết người Đại Chiêu. Thà cầm đ/ao ra trận, chứ không nằm trên giường địch cầu an."
Hoàng đế nắm cằm tôi, t/át một cái thật mạnh.
Trước kia ngài cưng chiều tôi hết mực, chưa từng m/ắng mỏ chứ đừng nói đến đ/á/nh đ/ập.
Nhưng giờ đây, gương mặt ngài nổi lên vẻ dữ tợn, trong mắt chẳng còn chút tình phụ tử.
"Con không chịu gả, thì để em con thế thân. Vương thất nhất định phải hi sinh một công chúa, đổi lấy hơi thở cho Đại Chiêu."
Em gái tôi mới mười lăm tuổi. Nếu sang đất man di, làm sao tự bảo vệ được?
Tôi đứng thẳng lưng, lạnh lùng thương lượng: "Con có thể gả đi. Nhưng phải đợi một năm nữa. Con với Lý Trì Uyên vốn có hôn ước, giờ hắn mất tích bặt vô âm tín. Giờ xuất tái, lòng con không yên. Xin phụ hoàng phái binh mã cùng con đến Cẩm Dương tìm hắn."
"Họ Lý cả nhà trung liệt... năm ngoái Lý lão thái quân cùng phu nhân cũng lần lượt qu/a đ/ời..."
Nghe đến đây, tai tôi ù đi, toàn thân như rơi vào hầm băng.
Lý Trì Uyên trước khi xuất chinh dặn đi dặn lại, bảo tôi trông nom tướng quân phủ. Vậy mà giờ đây, phủ Lý không còn một bóng người.
"Trẫm cho con một năm. Một năm sau dù có tìm thấy Lý Trì Uyên hay không, con cũng phải xuất giá."
2
Trở lại Cẩm Dương Thành, tôi từ bỏ cách tìm ki/ếm vô định trước kia.
Bắt đầu chia khu vực, định thời gian, phân đội ngũ.
Một đội tìm xong, sau một thời gian lại cử đội khác đi sục sạo.
Tôi không còn thời gian nữa, phải mau chóng tìm ra Lý Trì Uyên.
Ba năm ở Cẩm Dương, tôi không chỉ làm mỗi việc tìm người.
Cẩm Dương từng là chiến trường, lại bị Địch Nhung chiếm đóng, giờ chỉ còn là đống đổ nát.
Dân chúng lưu lạc khắp nơi, giặc cỏ ngày càng hoành hành.
Binh lính triều đình theo tôi đã góp công lớn trong việc bình định cư/ớp, tái thiết nhà cửa.
Có lẽ vì ngày đêm tôi đều phi ngựa đen, mặc giáp bạc áo đen đi khắp phố phường, họ gọi tôi là "U Minh La".
Hôm đó từ thôn cách năm dặm phi về trại, tôi nghe thấy lũ lính tụ tập bên đống lửa buôn chuyện.
"Không hiểu Tam công chúa nghĩ gì. Cung vàng điện ngọc không ở, lại đến chốn băng giá này chịu khổ, khiến lão tử cũng phải xa nhà."
"Nghe nói Tam công chúa không chỉ đính hôn với Tiểu Lý tướng quân, hai người còn là thanh mai trúc mã. Hồi công chúa lưu lạc dân gian, chính là lớn lên ở phủ Lý."
"Nhưng tình cảm sâu nặng đến mấy, tìm đến mức này cũng nên buông tha. Một công chúa cao quý, giờ thành U Minh La thảm hại. Tiểu Lý tướng quân chắc đã bị sói dữ, heo rừng ăn thịt rồi, không thì sao ba năm trời chẳng thấy xươ/ng cốt."
Một tên trong bọn ngẩng lên thấy tôi, vội kéo đồng đội quỳ rạp.
"Công chúa xin tha tội, bọn tiểu nhân nhiều chuyện, chúng tôi xin đi nhận trượng."
Nói rồi chúng vội lùi lại quỳ lạy.
"Các ngươi nói đúng, nhận trượng làm gì."
Bọn họ ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi, bởi trước nay trong doanh trại không ai dám nói Lý Trì Uyên đã ch*t.
Tôi ngẩng đầu nhìn cánh đồng trong đêm, bông tuyết rơi trên mi mắt: "Lại vào đông rồi. Tuyết tạnh thì về kinh thôi."
Một tên lính trẻ mừng rỡ hỏi: "Thật sao công chúa? Chúng ta thật sự được về kinh rồi sao?"
Tôi quay lại nhìn nó, vẫn là khuôn mặt non nớt trẻ con. Có lẽ nhiệm vụ đầu tiên sau khi nhập ngũ của nó là theo công chúa đi/ên này đi tìm người ch*t.
Nhưng đây cũng là nhiệm vụ an toàn nhất trong quãng đời binh nghiệp của nó.
Mấy năm qua, trên chiến trường tôi ch/ôn vô số tiểu binh trạc tuổi nó.