Tri Hạ

Chương 4

19/10/2025 11:59

Thẩm Yên Chu cầm máy sấy tóc giúp tôi làm khô tóc, tôi vô thức từ chối: "Không cần đâu, để em tự làm."

Thẩm Yên Chu thở dài, giọng đầy bất lực.

"Tri Hạ, em phải cho anh chút cơ hội chứ."

Tiếng máy sấy vang bên tai, ngón tay ấm áp của Thẩm Yên Chu luồn qua mái tóc tôi, nhẹ nhàng mà linh hoạt.

Không hiểu sao, tôi lại nhớ đến cảnh tượng lúc nãy.

Lụa màu rư/ợu vang, dải băng quấn quanh, và những ngón tay xươ/ng xương của anh...

Khung cảnh ấy, khó tả hết sức gợi cảm.

Nhưng lại hài hòa đến lạ.

Khiến người ta không khỏi liên tưởng, khi đôi tay này tháo từng chút dải băng ra, sẽ là cảnh tượng thế nào...

Có lẽ cảm thấy tội lỗi, tôi cúi đầu thấp hơn.

Nhận thấy động thái của tôi, tay Thẩm Yên Chu từ phía sau đưa ra, nâng nhẹ cằm tôi.

Đầu ngón tay anh còn vương nước từ đuôi tóc, ẩm ướt, cọ vào cằm hơi ngứa.

Chỉnh cho tôi ngẩng đầu lên, anh liền rút tay về.

Tôi ngước nhìn gương, mặt đỏ như vừa chạy xong tám trăm mét.

Mà Thẩm Yên Chu cũng đang cúi mắt nhìn xuống.

7

Tóc đã khô, Thẩm Yên Chu vẫn chưa lui lại.

Mà chống hai tay bên hông tôi.

Tôi đang đứng trước gương bồn rửa mặt, Thẩm Yên Chu đứng phía sau.

Anh cúi người như vậy, khiến tôi kẹt giữa anh và bồn rửa.

Dù phía sau còn khoảng cách, nhưng tư thế này vẫn đầy áp lực.

Tôi cứng đờ trong giây lát, không dám động đậy, chỉ có thể nhìn anh qua gương.

"Sao... sao thế?"

Hơi nước trên gương chưa tan hết, chút ẩm ướt mơ hồ khiến đôi mắt trong veo của Thẩm Yên Chu càng thêm dịu dàng.

Anh cúi mắt, yết hầu lăn nhẹ.

"Anh có thể hôn em không?"

Anh nói rất nhẹ, nhưng trong đầu tôi như n/ổ tung, mặt đỏ rực như lửa đ/ốt.

Anh lại hỏi thẳng ra như vậy?

Tôi phải trả lời sao đây?

Chưa kịp suy nghĩ, Thẩm Yên Chu lại lên tiếng, giọng vẫn bình thản như mọi khi.

"Nếu em không muốn, cứ từ chối anh."

"Bất cứ lúc nào, đều được."

Tôi cúi đầu.

Không muốn ư?

Hình như không phải.

Chỉ là chưa từng trải qua, không biết ứng phó thế nào.

Nhất là vừa trải qua khoảnh khắc x/ấu hổ ấy.

Tôi lại ngước nhìn, Thẩm Yên Chu vẫn đang khẽ cúi đầu nhìn tôi.

Ánh đèn vàng ấm trong phòng tắm như tô thêm lớp filter, khiến anh lúc này vô cùng dịu dàng.

Tim đ/ập nhanh hơn, tôi vô thức nắm ch/ặt vạt áo.

Định gật đầu thì điện thoại anh reo.

Tôi gi/ật b/ắn người, vội chui ra khỏi vòng tay anh.

"Anh nghe điện trước đi."

Rồi không ngoảnh lại chạy khỏi phòng tắm.

Thẩm Yên Chu kết thúc cuộc gọi liền đi tắm, lúc ra ngoài tôi đã nhắm mắt giả vờ ngủ.

Cảm nhận anh nằm xuống bên cạnh.

Dù giường đủ rộng, nhưng sự hiện diện của người khác khiến tôi không thể thờ ơ.

Tôi lại nằm thẳng đơ.

Nhưng lần này có lẽ quá mệt, nên chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Mơ màng cảm giác có gì đó lướt qua má, chưa kịp nhận ra đã ngủ thiếp đi.

8

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Yên Chu đã đi vắng, có lẽ chạy bộ.

Anh vẫn giữ thói quen tập thể dục buổi sáng, khi thì chạy bộ, khi thì tập trong phòng gym tại nhà.

Tôi thay đồ nhanh chóng, trang điểm nhẹ, vừa xong thì Thẩm Yên Chu về.

Anh nhìn tôi mỉm cười: "Rất đẹp."

Tôi ít khi trang điểm, vì thấy phiền, lại thường ở nhà viết lách, chẳng có dịp.

Anh khen thế khiến tôi ngại ngùng.

"Đợi anh tắm xong, cùng đi ăn nhé."

Tôi gật đầu, quay lấy đồ anh sẽ mặc hôm nay.

Ngoảnh lại, Thẩm Yên Chu đã cởi áo, lần này nhìn rõ hơn vì đứng gần.

Tôi lập tức né mắt, đưa quần áo cho anh: "Anh đi tắm đi."

Thẩm Yên Chu không động đậy, đứng nguyên đó, cũng không nhận đồ.

"Sao cúi mặt? Không muốn nhìn anh à?"

Tôi: ...

Nghi ngờ anh cố tình nhưng không có chứng cứ.

Đành thành thật: "Không phải... ít thấy anh cởi trần nên em hơi bị sốc..."

Đỉnh đầu vang lên tiếng cười khẽ, Thẩm Yên Chu nhận lấy quần áo.

"Vậy thì nhìn nhiều vào, làm quen dần sẽ thấy bình thường thôi."

Tôi: ...

Giờ thì không cần chứng cứ nữa, anh đúng là cố tình!

Đáng gh/ét!

9

Dạo này không phải cao điểm du lịch nên khách thưa thớt, ăn uống vui chơi không phải xếp hàng.

Theo gợi ý của các chị em trên mạng, tôi ghi lại mấy quán ăn ngon, vài chỗ là tiệm nhỏ, mặt bằng khiêm tốn.

Ban đầu tôi sợ Thẩm Yên Chu không quen, nhưng anh thích nghi rất tốt.

Chúng tôi không lên lịch trình, cứ thoải mái đi đến đâu hay đến đó.

Thẩm Yên Chu không biết xoay sở thế nào mà có được chiếc máy ảnh nhỏ, suốt đường chụp hình tôi liên tục.

Lúc đầu tôi còn ngại ống kính, nhưng Thẩm Yên Chu rất giỏi nâng đỡ tinh thần, như cỗ máy khen ngợi biết đi, câu nào cũng khác nhau.

Về sau tôi cũng dần thoải mái, còn đùa với Thẩm Yên Chu.

"Anh học lớp tán tỉnh hả?"

Thẩm Yên Chu nắm tay tôi đi sát lề đường, khóe miệng nhếch lên.

"Sao gọi là tán tỉnh được, anh nói toàn sự thật."

"Vừa thấy em là những lời ấy tự nhiên tuôn ra."

Anh nghiêm túc nói câu ấy khiến tôi bật cười.

Tối nay định đến nhà hàng sang trọng ăn tối, tôi còn về khách sạn trang điểm lại, thay váy mới.

Đến nơi, Thẩm Yên Chu đột nhiên nghe điện thoại, hình như có việc gấp cần xử lý.

"Xin lỗi, anh cần họp điện thoại khoảng hai mươi phút, em vào gọi món trước nhé? Anh xong việc sẽ vào ngay."

Thế là anh ở lại xe họp hành, tôi vào trước.

Tôi cúi xem thực đơn gợi ý, va phải người, vội xin lỗi.

"Xin lỗi."

Ngẩng lên mới nhận ra là bạn cấp ba, Trần D/ao.

Cô ấy trông thấy tôi rất vui.

"Lâm Tri Hạ! Đúng là cậu rồi, tớ tưởng nhầm, cậu thay đổi nhiều quá."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nơi tâm an là nhà

Chương 9
Yêu nhau năm thứ sáu, khi đá lở ập xuống, Chu Tùy không chút do dự đưa tay che chắn cho tôi. Anh trọng thương phải vào ICU. Tỉnh dậy việc đầu tiên là chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi. Anh nói: "Như thế nếu chẳng may anh ra đi, nghĩ đến em có thể an ổn sống hết đời, dù chết cũng nhắm mắt được." Lúc ấy tôi vừa khóc vừa đấm vào ngực anh: "Đồ xui xẻo, không được chết trước em đâu!" Thế nhưng năm thứ ba sau hôn lễ, anh bắt đầu chuyển dịch tài sản. Cô gái được anh cưng chiều trong lòng chửi tôi: "Con mụ xấu xí kia sao vẫn chưa chết đi!" Anh dịu dàng vỗ về: "Đừng nóng vội, đợi thêm chút nữa." Rốt cuộc tình yêu là gì? Cho đến khi một bài đập vào mắt tôi: [Làm sao bạn chắc chắn, anh ấy thực sự yêu bạn?] Bình luận hot nhất viết: [Tình yêu là dòng chảy vô định, đâu cần lý do để kích động!] Tôi bỗng buông bỏ hết. Mười năm yêu nhau. Kết cục, chỉ có thế. Nhưng kết cục của tôi, không thể như thế này!
Hiện đại
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 5: Gửi tới tình yêu rồi cũng sẽ chết đi của chúng ta