13

Lúc này điện thoại tôi đột nhiên reo lên.

Tôi mở ra xem: Mẹ.

Ngay sau đó điện thoại của anh ấy cũng reo.

Không ổn rồi!

Hai chúng tôi đồng thanh: "Buổi gặp mặt trưa nay!"

"Cậu mau cất chiếc đồng hồ Patek Philippe đi!"

"Cậu hãy giấu túi Chanel của cậu trước đi!"

"Không kịp rồi, họ đã đến cổng sân trường rồi!"

"Con trai!" Một người phụ nữ quý phái đứng ở cửa, "Con dâu yêu quý của chúng ta đâu?"

Cùng lúc đó, giọng mẹ tôi vang lên: "Con gái yêu, con rể mới của mẹ đâu rồi?"

Tôi vô thức giấu chiếc túi sau lưng.

Tạ Bạch Vũ không nhìn mà tháo chiếc đồng hồ đang đeo ném thẳng vào thùng rác phía sau.

Tôi: "...Chiếc đồng hồ 76 vạn mà ném như không... Cậu đúng là gh/ê thật."

"Vượt qua cửa ải này trước đã." Giọng anh cắn răng, "Tối nay đến nhặt đồ phế liệu cũng không muộn."

"..." Đồ khốn.

Một khắc sau, 6 người mặc toàn đồ hiệu xa xỉ ngồi xổm trong quán ăn bình dân trước cổng trường ăn sủi cảo.

14

"Hai đứa không có gì cần giải thích sao?" Bố tôi phá vỡ sự im lặng trước.

Tôi: "..." Không biết nữa, anh ấy thì sao tôi không rõ nhưng tôi thì không có. "Xin lỗi bác, chúng cháu có chút hiểu lầm." Tạ Bạch Vũ lúng túng tạo bậc thang cho cả hai.

"Ahem, chuyện này không gấp, hay chúng ta đổi chỗ ăn?" Bố Tạ vội theo đà hỏi tôi.

Tốt, mọi người đạt được sự đồng thuận chưa từng có về vấn đề này.

Trong lúc nhà Tạ Bạch Vũ đặt bàn, mẹ tôi lẻn đến bên tôi nghiến răng: "Đây là thằng sinh viên nghèo mà con nói?"

"Chiếc áo khoác Chanel mới nhất trên người mẹ nó, mẹ con năm nay còn chưa m/ua được."

Tôi: "Mẹ... Nghe con giải thích..."

Nửa tiếng sau, nhà hàng Tây tầng thượng tại Khách sạn Ngũ Hành thành phố C.

Dưới sự trình bày lắp bắp của tôi và Tạ Bạch Vũ, sự thật bốn năm đại học đã phơi bày -

Hai tay l/ừa đ/ảo đối đầu.

Một kẻ còn nghèo hơn kẻ kia.

"Vậy là hai đứa ăn KFC suốt bốn năm?"

"Ừ, đại khái thế."

Tôi không dám nói - chỉ những dịp đặc biệt mới được ăn.

Mẹ tôi rơm rớm nước mắt, "Thảo nào con không đeo túi mẹ mới m/ua cho."

"Bác ơi." Tạ Bạch Vũ đứng lên chắn trước mặt tôi, nâng ly rư/ợu nghiêm túc xin lỗi, "Cháu xin lỗi, dù có giấu Yểu Điệu vài chuyện nhưng tình cảm cháu dành cho cô ấy là chân thành... Mong hai bác yên tâm..."

Tôi cũng vội bày tỏ tình cảm sắt son với bố mẹ chồng tương lai.

Dù mẹ tôi vẫn tiếc nuối: Thế là con rể ở rể bay mất rồi?

Mẹ Tạ cũng đ/au lòng: Nhà cửa không tặng được, chẳng phải uổng quá sao?

"Thôi, mẹ các con, bốn năm rồi, lẽ nào vì chuyện này mà chia tay?" Bố tôi bất ngờ buông một câu.

"Dĩ nhiên không chia tay!" Hai chúng tôi đồng thanh.

Mọi người bật cười.

"Chuyện của trẻ con để chúng tự giải quyết." Bố mẹ Tạ đẩy hợp đồng tặng cho vào tay tôi rồi biến mất.

Bố mẹ tôi thấy vậy lập tức dúi vào tay Tạ Bạch Vũ cuốn sổ đỏ cỡ đại rồi chuồn thẳng.

Để lại hai chúng tôi ngơ ngác.

Cái gì đây?

Tôi mở ra, suýt chói mắt vì dòng chữ: Chuyển nhượng 10% cổ phần công ty XX niêm yết.

Tạ Bạch Vũ mở ra, sắc mặt kỳ quặc: Hợp đồng tặng cho cả tòa nhà?

"Tòa nhà này từ nay cậu quản!" Tôi phản ứng nhanh, "Mẹ vợ tương lai tặng, cậu phải nhận!"

"Không được, mỏ này cậu quản!" Tạ Bạch Vũ nào chịu thua.

"Của cậu!"

"Của cậu!"

"Tôi đi nhặt ve chai đây!"

"Tạ Bạch Vũ, dám lừa ta! Tiểu thư này không tha cho cậu đâu!"

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm