A Man (Thế Thượng Phong)

Chương 2

14/01/2026 07:44

Dù ta đã vào phủ nhiều ngày, nàng ấy chưa từng chào hỏi, không phân biệt tôn ti. Ta cũng chẳng lấy làm phiền. Thậm chí còn chủ động tìm Thất hoàng tử hỏi thăm tình hình sức khỏe nàng, ân cần đề nghị mời ngự y.

Trước cổng phủ.

Thất hoàng tử gật đầu, nét mặt đượm lo lắng:

- Cũng phải, thể chất nàng vốn yếu ớt.

Nghe vậy, ta mỉm cười:

- Trước đây việc nội ngoại trong phủ đều do Trắc phi xử lý, thật khổ cực. Nay ta đã vào phủ, chi bằng giao những việc vụn vặt này cho ta. Hiện tại đào hoa đang nở rộ, ngoại ô cảnh sắc như tranh, điện hạ chi bằng đưa Lưu Trắc phi ra ngoại thành thư giãn, du ngoạn một chuyến.

Lời vừa dứt.

Ánh mắt Thất hoàng tử bừng sáng rồi bật cười:

- Cũng được.

Hắn thật lòng lo cho Lưu Trắc phi. Không muốn người yêu mệt vì việc nhà, nhưng Lưu Trắc phi lại không đón nhận, chỉ cho rằng hắn đoạt quyền quản gia là vì xiêu lòng trước ta. Vì chuyện này, hai người cãi nhau kịch liệt. Tối hôm đó, chia tay trong bất hòa.

Nghe tin xong.

Ta cầm binh thư đến hồi lang nơi Thất hoàng tử nhất định đi qua, đun một ấm rư/ợu thanh.

04

Hương rư/ợu thanh thoảng khắp vườn. Thất hoàng tử đương nhiên ngửi thấy, hắn theo mùi hương tìm đến, thấy ta liền lạnh nhạt:

- Ngươi sao ở đây?

Ta ngẩng đầu ngạc nhiên, nhìn hắn rồi lại nhìn bầu trời đã tối đen, đôi mày thoáng nét ân h/ận:

- Thần thiếp đọc sách quá say sưa, quên mất thời gian.

Nghe vậy.

Thất hoàng tử tò mò bước lại gần, khi nhìn rõ cuốn sách trên tay ta, hắn hơi nhíu mày:

- Tôn Tử binh pháp?

- Vương phi cũng thích đọc binh pháp?

Hắn tỏ vẻ kinh ngạc. Dù biết các quý nữ Kinh Đô tuy thạo cầm kỳ thi họa nhưng rất ít người đọc binh thư. Ta là người đầu tiên.

Ta chỉ cười:

- Thích đọc thôi, chưa tinh thông.

Chưa tinh thông tức là có hiểu biết. Thất hoàng tử nổi hứng, sai người hầu bày binh kỳ, sau ba ván đấu liền cười vang:

- Ngươi quá khiêm tốn.

Ta nhìn thế cờ đã bại, bất đắc dĩ lắc đầu:

- Vẫn là điện hạ cao minh hơn.

Thất hoàng tử thở dài, nét mặt phủ mây ưu tư:

- Cao minh nữa thì sao? Không được ra chiến trường, mãi chỉ là giấy trắng mực đen.

Trước khi xuất giá.

Phụ thân từng nói Thất hoàng tử rất giỏi binh pháp, cũng muốn xông pha trận mạc. Nhưng hoàng đế hoàng hậu không nỡ để con trai út ra biên ải, ngay cả tri kỷ Lưu Trắc phi cũng kiên quyết phản đối. Điều này khiến Thất hoàng tử vô cùng thất vọng.

- Lúc này, nàng an ủi ủng hộ hắn, sẽ trở thành điều đặc biệt.

Câu nói của phụ thân trước lễ vu quy, ta khắc ghi trong lòng. Nhưng ta muốn nhiều hơn thế.

- Điện hạ, cấm quân cũng là binh. Bệ hạ và nương nương thương yêu ngài, không muốn ngài đi biên ải xa xôi. Nhưng nếu ở Kinh Đô, có lẽ không sao.

Ta cầm bình rư/ợu rót đầy chén, đặt nhẹ trước mặt Thất hoàng tử, nụ cười dịu dàng:

- Nếu điện hạ phát huy được bản lĩnh ở cấm quân, bệ hạ nhìn thấy, khi biên quan lại có chiến sự, ngài lo gì không có cơ hội xung trận?

Ta muốn đưa ra chủ ý. Để hắn biết được năng lực của ta. Rồi ghi nhớ ta, ỷ lại vào ta.

Thất hoàng tử mắt sáng rực, uống cạn chén rư/ợu, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng chưa từng có:

- Vương phi, ngươi thật thông minh.

Ta khẽ gật đầu.

Không khiêm tốn.

Ta đương nhiên phải thông minh. Bởi trong thế thái nhân tình đầy khó khăn này, muốn sống sót phải làm người cầm quân cờ chứ không phải quân cờ ngoan ngoãn.

06

Hôm sau.

Thất hoàng tử tìm đến hoàng đế, xin quản lý cấm quân. Bệ hạ không từ chối, chỉ giao cho hắn một đội nhỏ. Tưởng để hắn luyện tập cho vui, ai ngờ Thất hoàng tử lại vô cùng nghiêm túc chưa từng thấy.

Luyện tập, huấn luyện, chỉnh đốn đội ngũ. Hắn đều tự mình tham gia. Kế hoạch lại chu toàn. Vì thế, hoàng đế trên triều đình khen ngợi hắn, lại giao thêm một đội nữa.

Thất hoàng tử vui mừng, càng thích đến viện của ta bàn luận việc luyện quân, hỏi ý kiến và đề xuất của ta. Qua mấy ngày trò chuyện vui vẻ, khiến hắn không khỏi tán thưởng:

- Vương phi, nàng đúng là quân sư của ta.

Ta khẽ cười rót cho hắn chén trà thanh. Mối qu/an h/ệ giữa chúng ta ngày càng thân thiết, khiến gia nhân đối với ta càng thêm kính trọng. Ngầm bảo nữ chủ nhân phủ vương sắp đổi người.

Lưu Trắc phi biết chuyện, đ/ập vỡ hết đồ sứ trong phòng. Ta cười sai người thay mới cho nàng. Trong lúc tức gi/ận, nhân dịp sinh nhật ta, nàng viện cớ hồi hộp giữ Thất hoàng tử lại phòng mình.

Ân ái suốt đêm.

Còn ta chỉ nhận được ánh mắt áy náy hôm sau cùng chiếc trâm hồng ngọc cánh hoa hồng kim tuyến. Tinh xảo tuyệt luân.

Nhưng ta thản nhiên đáp:

- Tạ điện hạ.

Ở hậu viên, lần đầu ta gặp Lưu Trắc phi. Nàng mặt hồng hào, đôi mày đầy vẻ kiều mị, thấy chiếc trâm trên tóc ta liền chế nhạo:

- Chiếc trâm này không hợp ta, nhưng hợp Vương phi. May mà khi điện hạ đưa, ta không nhận.

Một câu đơn giản của nàng.

Dễ dàng phá tan lời đồn đoán trước đó. Hóa ra, nữ chủ nhân vẫn không đổi. Mãi là nàng. Còn ta, hữu danh vô thực, chỉ là con rối mà thôi.

07

Hôm sau, việc ta và Thất hoàng tử chưa động phòng lan khắp phố phường. Khẳng định sự thật ta là vương phi bù nhìn.

Trong một thời gian.

Ta trở thành trò cười của Kinh Đô, đi đến đâu cũng gặp ánh mắt thương hại hoặc chế giễu. Tâm lực kiệt quệ, ta nhiễm phong hàn nằm liệt giường, không ra ngoài nữa.

Dù vậy.

Thất hoàng tử vẫn chẳng đến thăm. Gia nhân thấy sóng liền theo gió, đối xử với ta ngày càng qua loa. Ta không khóc không hờn, chỉ mặc kệ.

Một buổi trưa, Thất hoàng tử lại đến viện ta, chưa vào cửa đã nghe thấy tỳ nữ chế nhạo ta:

- Ngươi tưởng mình thật là vương phi à? Ai chẳng biết ngươi hữu danh vô thực, chỉ là con rối thôi, còn ra vẻ gì vương phi, ta cũng thấy x/ấu hổ thay...

Sắc mặt hắn đột biến, đ/á ngã tỳ nữ. Mọi người đều kinh hãi. Tên tỳ nữ còn chưa kịp kêu đã bị vệ sĩ lôi đi.

Ta định thi lễ.

Thất hoàng tử vội đỡ ta dậy, ánh mắt đầy áy náy:

- Vương phi, nàng chịu oan ức rồi.

Nhưng ta không nhân cơ hội than thở những ngày qua. Cần gì nói nữa, hắn đã thấy rõ rồi còn gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm