07

Năm lớp một trôi qua suôn sẻ, khi lên lớp hai, tôi đã có nhóm bạn cùng đi vệ sinh và bạn cùng tập thể dục trong lớp.

Dưới sự can thiệp tích cực của bác sĩ trị liệu ngôn ngữ, tình trạng của tôi tiến bộ rõ rệt, giờ đây đã có thể nói liền mạch năm sáu từ.

Chỉ là khi nóng vội vẫn còn bị ấp úng.

Hôm đó là ngày hội thao của trường, tôi đã hẹn các bạn cùng đến tiệm bánh mới mở sau giờ học. Đang đứng trước cổng trường, tôi gặp phải người mà cả đời không muốn thấy lại.

Người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, vẻ mặt mệt mỏi tiến lại gần giang tay: "Gia Gia, là ba đây, ba tìm con mãi mới thấy".

Toàn thân tôi cứng đờ như trời trồng, trong đầu hiện lên những ánh mắt kh/inh bỉ, lời lẽ cay đ/ộc của ông ta. Cảnh ông ta đứng sau lưng ông bà nội, thờ ơ trước những tổn thương họ gây ra cho mẹ con tôi. Rồi vì người phụ nữ kia, ông ta còn thẳng tay đ/á/nh m/ắng mẹ tôi.

Thấy biểu hiện bất thường của tôi, Dương Thiên Nồng vội vàng đứng chắn trước mặt, giang tay ngăn lại: "Ông là ai? B/ắt c/óc trẻ con hả? Đây là Học viện Hoài Nam đấy, ông muốn ch*t à?".

Người đàn ông nhíu mày, đẩy Dương Thiên Nồng sang một bên: "Con nhóc này nói bậy bạ gì thế, ta là ba của Lý Gia Ngôn, đến đón con gái".

"Ở đây làm gì có Lý Gia Ngôn nào, gọi bảo vệ ngay đi".

Mấy đứa bạn nhanh trí lập tức quay đầu chạy vào trường.

Thấy tình hình không ổn, người đàn ông liền ôm ch/ặt lấy tôi, quay người lao về phía chiếc xe tải nhỏ đậu gần đó.

"Buông nó ra". Dương Thiên Nồng từ dưới đất bật dậy, không chút sợ hãi xông lên đ/ấm đ/á người đàn ông.

Những đứa bạn khác cũng ùa đến, đứa thì kéo áo, đứa thì ôm chân.

Một bạn nữ nhút nhát nhất trong nhóm bỗng oà khóc thảm thiết.

Khung cảnh lập tức hỗn lo/ạn.

Đường phố đâu phải chỗ vắng người, chỉ lát sau đã có người lớn tụ tập xung quanh.

Người đàn ông đầu óc rối bời, cúi xuống gằn giọng: "Lý Gia Ngôn, mày nói đi! Nói với chúng nó tao là ba mày, nói đi!".

Học viện quý tộc Hoài Nam toàn con nhà giàu có quyền thế, hắn không dám ra tay tàn đ/ộc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm