Ngay lập tức, chúng tôi thành lập một "Liên minh nạn nhân trà xanh".

Tôi tiếp tục tìm đến đồng nghiệp nam thân thiết với trà xanh.

Xét cho cùng, trong công ty không có anh chàng nào không khen cô ta xinh đẹp, giỏi giang.

Hừ hừ, một cái bình hoa không biết vẽ bản thiết kế thì làm được gì? Ngồi phịch mông uống trà với khách hàng à?

Tôi ẩn danh gửi tin nhắn riêng cho tất cả đồng nghiệp nam: [Mọi người nghe tin chưa? Thẩm Doãn Ân ngoại tình, bạn trai siêu hùng của cô ta sắp đến công ty bắt gian đây]

[Hả? Doãn Ân không phải đã nói chia tay từ lâu rồi sao?]

[Mày nói bốc phét! Tao mới là đàn ông của cô ấy! Cô ấy gửi ảnh riêng tư cho tao nữa kìa]

...

Đúng như dự đoán, tôi lại kéo mấy tên này vào nhóm chat.

[Tao không phịa đâu, bạn trai cô ta sắp ch/ặt chim ông tổng rồi, biết tại sao không?]

[Bởi vì Thẩm Doãn Ân bị b/ệnh lây qua đường tình dục! Mấy thím nên kiểm tra xem mình có mọc mụn cóc sinh dục không, tao đang c/ứu các thím đấy]

[Ai dám phát tán nội dung chat này, tao sẽ bảo bạn trai siêu hùng của ả đ/ập các thím nhập viện]

[Ch*t mẹ, tao trúng số thật rồi]

[May quá tao không sao, không thì lây cho vợ mất]

[Chiều nay chúng ta phải lên án con điếm Thẩm Doãn Ân này, không ngờ cô ta qu/an h/ệ với nhiều đồng nghiệp thế. Tao còn là trai tân đã bị cô ta cư/ớp mất thanh xuân, hu hu]

Tôi lườm nguýt một cái.

Bản thân mình d/âm dục che mắt, thì có khác gì trà xanh?

Lũ đàn ông này trước kia ch/ửi tôi cũng không thiếu câu nào, thậm chí đồng nghiệp đã kết hôn còn phản bội vợ ngoại tình.

Hừ hừ, các người cũng đừng hòng yên thân!

Thế là tôi lật tay giải tán nhóm chat, gửi bản ghi hình cho bạn trai siêu hùng của cô ta.

Kèm lời nhắn: Đây là tất cả đàn ông từng qua lại với Thẩm Doãn Ân, lúc cần tôi sẽ chỉ mặt điểm tên. Nhưng anh đừng ra tay quá mức, hả gi/ận chút thôi, không thì họ sẽ kiện anh đó.

Anh siêu hùng không hồi âm.

Chỉ gửi một tấm hình đang đ/ấm bao cát:

"Cảm ơn em đã nói cho anh biết, yên tâm đi, anh sẽ đ/ập chúng nó không nhận ra mẹ. Tiện thể giúp em trút gi/ận luôn."

Ôi trời, anh siêu hùng đúng là nghĩa khí thật.

Buổi chiều, tôi chống nạng vào công ty.

Đúng như dự đoán, vừa thấy tôi, Thẩm Doãn Ân đã hét lên kinh hãi.

Đúng là trà xanh chính hiệu, khóc như mưa chỉ trong tích tắc, diễn viên đoạt giải cũng không bằng.

"Chị Uyên ơi, chị đã nghỉ việc rồi mà vẫn không buông tha em sao? Chẳng lẽ phải để em ngã cầu thang như chị mới hả gi/ận ư?

"Vậy đi, để chị tha thứ, em sẽ nhảy lầu đây."

Vừa dứt lời.

Trà xanh lao thẳng đến cửa thang máy.

Lần này, không còn ai ngăn cản cô ta.

Bởi tất cả đã nhìn rõ bộ mặt thật của trà xanh.

Thẩm Doãn Ân chạy đến cửa thang máy còn ngoái lại, mặt mũi không tin nổi:

"Tôi sắp nhảy lầu rồi, mọi người không ngăn tôi sao?"

Tôi bĩu môi.

"Tưởng tôi nhận bồi thường t/ai n/ạn lao động là xong hết chuyện với cô à? Thẩm Doãn Ân cô đúng là tính toán giỏi thật.

"Đầu tiên đẩy tôi ngã cầu thang, sau đó tán tỉnh ông tổng Lâm đầu trọc, xúi ông ta ép tôi làm việc khi chưa lành khiến g/ãy xươ/ng nặng hơn, rồi nhân cơ hội đuổi việc. Một mình cô ngồi vị trí thư ký thảnh thơi.

"Cô ngồi ghế thư ký đó có yên lòng không?

"Chị nói gì lạ vậy? Em chưa bao giờ cố ý đẩy chị! Tự chị trượt chân ngã thôi mà."

Nghe vậy, tôi cười lạnh, chiếu thẳng đoạn phim ngày hôm đó lên màn hình lớn.

"Không ngờ chứ? Công trường hôm đó có camera! Nó ghi lại toàn bộ tội á/c của cô.

"Lúc xảy ra sự việc, công ty không muốn tôi làm to, đề nghị bồi thường 30 triệu để giải quyết nội bộ, hứa hẹn thăng chức tăng lương. Tôi nghĩ chỉ cần làm tốt, nhẫn nhịn nuốt gi/ận.

"Kết quả đây? Cô ngày càng lấn tới, đẩy hết việc cho tôi, còn bắt tôi ngồi xe lăn đi giám sát công trình, thật sự coi tôi là quả bóng đất à?"

"Không phải thế, em không làm vậy đâu chị Uyên, sao em có thể đ/ộc á/c thế được?"

Trà xanh khóc lóc thảm thiết, lại dùng chiêu bài cũ để m/ua sự thương hại.

Cô ta ôm ch/ặt chân bị thương của tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Chị Uyên ơi, em biết trong lòng chị buồn lắm. Nếu vậy, chị cứ đá/nh em đi! Chỉ cần chị hả gi/ận, đá/nh đến ch*t em cũng cam lòng."

Móng tay dài nhọn hoắt cào x/é da th!t bắp chân tôi, bề ngoài bạch liên hoa nhưng trong lòng á/c đ/ộc vô cùng.

"Đúng rồi, đá/nh cô ta đi chị Uyên! Chị phải trút hết gi/ận mới được, con này quá đáng lắm! Cố ý gây thương tích phải đi tù đó!"

"Đúng đấy, đừng tha cho con trà xanh này!"

Cả công ty phẫn nộ. Thấy tình hình không như dự tính, trà xanh lộ vẻ kinh ngạc.

Lại bắt đầu than vãn lảm nhảm.

"Tất cả là lỗi của em, đá/nh ch/ửi gì cũng là em Thẩm Doãn Ân đáng đời. Mọi người đừng trách ông tổng Lâm, chuyện này không liên quan đến ông ấy!"

Đoàng đoàng, trà xanh tự t/át mình liên tục.

Nhưng chẳng dùng lực mấy, tiếng hét còn to hơn tiếng t/át.

Nghe thế, tôi bật cười.

Thế là ông tổng Lâm trốn mãi cuối cùng cũng ló mặt.

"Triệu Uyên, cô đã bị đuổi rồi còn đến công ty gây rối?"

"Ông Lâm đầu trọc, tôi còn một tháng nghỉ phép hưởng lương, chưa chính thức thôi việc, sao không được quay lại? Hơn nữa, tôi còn phải kiện tụng trọng tài lao động nữa."

Chỉ chờ ông lòi mặt ra đấy, đồ đầu trọc!

"Bảo vệ đâu, đuổi con đi/ên này ra ngoài, mấy người làm gì mà để vậy?"

Ông tổng Lâm có vẻ sốt ruột, liếc nhìn Thẩm Doãn Ân dưới đất.

Ánh mắt đầy xót thương.

"Tiểu Thẩm, cô ngồi dưới đất ôm chân nó làm gì? Tôi đã đuổi việc nó lâu rồi!"

Ngay lập tức, tôi vả thẳng một cái vào mặt trà xanh.

Nãy không đá/nh là chờ đúng thời cơ thôi.

Ông tổng Lâm tức gi/ận, đ/á mạnh vào xe lăn của tôi.

Ông ta vội vàng đỡ người dưới đất dậy, sợ nhân viên hiểu nhầm còn giải thích:

"Bảo vệ làm ăn kiểu gì vậy! Giờ vẫn chưa ra, còn mấy người nữa, sao để tiểu Thẩm bị người ngoài b/ắt n/ạt? Đồng nghiệp với nhau mà thế sao?"

Trà xanh nức nở, ngã vật vào lòng ông tổng.

"Ông tổng Lâm ơi, chỉ có ông quan tâm đến nhân viên thôi. Hu hu, Triệu Uyên bắt em nhảy lầu."

Còn tôi thì im lặng.

Bởi vì, cuối cùng cô ấy đã đến!

"Là tôi không cho bảo vệ vào, ông Lâm à. Ông chơi gái chơi đến tận công ty hả? Tôi cho ông quá mặt mũi rồi sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Chương 7
Biên ải đại thắng, nữ tướng quân Lục Ninh Hi khải hoàn trở về, lại bị muội muội tính kế, cùng thần y Thẩm Thanh Chu liên thủ giăng bẫy: đoạn chân, ô danh, đoạt quyền, ba năm dịu dàng vốn dĩ chỉ là một màn lừa dối. Khi nàng phát hiện ra chân tướng về hài nhi trong bụng cùng cái chết oan khuất của phụ huynh, một cuộc báo thù lấy tính mạng làm quân cờ chính thức bắt đầu. Tiểu thuyết cổ đại ngược luyến, cốt truyện đảo ngược, kết cục chấn động.
7
2 Bệnh Cũ Chương 13
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0