Chú Cún Ngoan của Chi Mộng

Chương 2

19/10/2025 07:51

Tạ Linh vừa đi vệ sinh xong quay lại, nhìn tôi chằm chằm rồi ngạc nhiên hỏi:

"Cái kẹp tóc này không phải sáng nay cậu mới khoe với tôi sao? Chiều đã m/ua được rồi à?

"Hàng cùng thành phố hả? Chuyển phát nhanh thế cơ á?"

Tôi: "Hả? Kẹp tóc nào cơ?"

Tạ Linh bảo tôi cúi đầu, rồi nhẹ nhàng gỡ chiếc kẹp tóc hình dâu tây tinh xảo trên mái tóc tôi.

"Nè, cái này nè."

Tôi lập tức tròn mắt:

"Từ đâu ra vậy? Tôi còn chưa kịp m/ua mà!"

Tạ Linh: "Ờ... Cậu không biết à?"

Cô ấy liếc nhìn quanh phòng, khi thấy Ôn Cảnh Khiêm liền gật gù hiểu ra.

"Chắc là học thảo Ôn cài lên tóc cậu đấy."

"Anh ta không phải lúc nào cũng thích tặng cậu mấy món đồ nhỏ xinh này sao?"

06

Tôi ngạc nhiên trước giọng điệu của Tạ Linh.

"Sao nghe cậu nói như tôi với Ôn Cảnh Khiêm thân thiết lắm vậy?"

Tạ Linh nhìn tôi đầy nghi hoặc, buông lời gây sốc:

"Hai người không thân sao? Anh ta không phải thầm thích cậu đó ư?"

Tôi: "?"

"Ôn Cảnh Khiêm, thích tôi ư?"

Tạ Linh: "Không thì là gì?"

"Thi xong rồi mà cậu vẫn chưa đồng ý hẹn hò với anh ta à?"

Tôi với anh ta? Hẹn hò?

Nghiêm túc đấy à? Chúng tôi không phải kẻ th/ù không đội trời chung sao?

[Ngay cả Tạ Linh cũng nhận ra Ôn Cảnh Khiêm thích Tiểu Muội Bảo, chỉ có bản thân cô nàng là không nhận ra, hự...]

[Không sao, tối nay khi Ôn Cảnh Khiêm chính thức tỏ tình với Muội Bảo, cô ấy sẽ biết thôi.]

Tôi đứng không vững.

Chúng nó nói rằng tối nay, kẻ th/ù ba năm của tôi - Ôn Cảnh Khiêm - sẽ tỏ tình với tôi?

Đùa à?

07

Thôi được.

Có vẻ không phải đùa.

Ôn Cảnh Khiêm thật sự tìm đến tôi.

Vừa trốn khỏi tiệc chia tay giáo viên về đến nhà tắm xong, anh ta đã gõ cửa.

Mẹ tôi vui vẻ mời anh vào, dặn dò:

"Tiếp đãi bạn tử tế vào, mẹ đi m/ua kem cho hai đứa."

Tôi há hốc miệng:

"Mẹ ơi... hay là đừng đi, con không thích ăn kem đâu."

Mẹ tôi đáp giọng bất lực:

"Không thích? Vậy hôm qua ai kêu gào cả buổi đòi ăn kem? Còn đòi kem vị dâu socola nữa?"

"Thôi đừng kéo mẹ nữa, đi muộn hết hàng lại khóc nhè đấy."

Tôi chỉ biết đứng nhìn vạt áo mẹ tuột khỏi tay, rồi ngẩn ngơ nhìn Ôn Cảnh Khiêm.

"Tôi đi lấy nước cho cậu."

Tôi vội vã nói một câu rồi chạy trốn vào bếp.

Trong nhà chỉ có nước ấm, tôi lấy ít đ/á trong tủ lạnh bỏ vào khuấy đều.

Đợi đến khi giọt nước đọng trên thành ly mới dừng tay.

Cánh cửa bếp phía sau bị kéo mở, tôi gi/ật mình khiến tay r/un r/ẩy làm đổ ít nước.

Ôn Cảnh Khiêm nhanh chân bước tới, ng/ực nở áp sát lưng tôi, đỡ lấy ly nước cười khẽ:

"Cẩn thận, làm ướt sàn bác gái lại m/ắng."

Vốn quen đối đầu với anh ta, tôi lập tức phản xạ quay người nói:

"Cậu lo hộ tôi à? Dù có đổ hết, tôi cũng sẽ lau khô trước khi mẹ về thôi?

"Hay cậu định mách mẹ tôi? Đúng là tiểu nhân."

Ôn Cảnh Khiêm: "..."

Quay người quá nhanh, môi tôi lướt qua cằm anh.

Ôn Cảnh Khiêm cúi nhìn tôi, yết hầu lăn nhẹ:

"Em..."

Ngập ngừng, anh quay mặt đi vẻ luống cuống:

"Đừng nghĩ x/ấu về anh, anh sẽ không mách đâu."

08

Tôi cũng ngượng ngùng, cố chống chế:

"Không mách thì tốt."

[Thuần khiết thật... là tôi đã hôn từ nãy rồi.]

[Ôn Cảnh Khiêm cũng khá kiềm chế đấy, không lợi dụng cơ hội động chạm Muội Bảo.]

[Cười ch*t, bạn dưới nhìn xuống xem? Tiểu Cảnh Khiêm sắp chào hỏi Muội Bảo rồi, vậy mà bạn còn khen thuần ái.]

Tôi vô thức liếc nhìn xuống.

"..."

Bàn tay ấm áp che mắt tôi.

Ôn Cảnh Khiêm thở dài:

"Nhìn đâu đấy? Sàm sỡ à?"

Tôi gi/ận dữ: "Tôi sàm sỡ? Sao cậu đổ lỗi ngược vậy?"

Anh ta... thế mà còn trách tôi?

Ôn Cảnh Khiêm ừ một tiếng, giọng khàn khàn:

"Đừng nhìn."

Tôi chợt nhận ra không khí lãng mạn, giơ tay kéo tay áo anh:

"Biết rồi, không nhìn nữa."

"Cậu đi xử lý đi."

Vừa nắm cổ tay anh, mu bàn tay tôi đã nhận một nụ hôn nhẹ.

Theo sau là giọng khàn đặc của Ôn Cảnh Khiêm bên tai:

"Đừng nhìn anh như thế, chịu không nổi đâu."

"Em dùng sữa tắm gì thế? Ngọt quá, cho anh hôn một cái được không?"

09

Tôi đẩy anh ra ngay lập tức.

"Không, không được hôn."

Nói gì lạ vậy.

Đời nào kẻ th/ù lại hôn hít nhau.

Đáng sợ quá.

[Thật sự đẩy ra được, cô nhóc này toàn lực bất tận.]

[Ôn Cảnh Khiêm: Một phút bạo dạn đổi lấy cả đời tự kỷ.]

[Nam chính dồn hết can đảm táo bạo một lần, kết quả bị Muội Bảo cự tuyệt thẳng thừng, cười ch*t.]

[Không trách sau này trên giường đi/ên cuồ/ng thế, hóa ra trước đó chưa được nếm chút ngọt nào.]

Càng đọc bình luận, tôi càng cứng đờ.

Ôn Cảnh Khiêm thở dài, giọng tổn thương:

"Thôi được, không hôn nữa."

Dứt lời lại cố chấp thêm:

"Thực ra anh cũng không muốn hôn lắm đâu."

Tôi liếc nhìn 'tiểu Cảnh Khiêm'.

Nó vẫn đang chào tôi.

Tôi ngẩng mặt nhìn Ôn Cảnh Khiêm:

"Không muốn hôn? Vậy nó có ý gì?"

Ôn Cảnh Khiêm không chớp mắt:

"Nó muốn hôn em, anh thì không."

Tôi hít sâu, cố dồn nén hổ thẹn trên mặt.

Kết quả hít thở mãi vẫn không xẹp được.

Tôi ôm mặt kêu rên:

"Đừng nói nữa ôi trời, tôi x/ấu hổ thật rồi."

Tôi vẫn là đóa tiểu bạch hoa thuần khiết vô tội mà.

Cảnh nóng nhất từng thấy chỉ là nụ hôn trong tiểu thuyết ngôn tình.

Ôn Cảnh Khiêm đúng là bi/ến th/ái, vừa vào đã quăng toàn cảnh nóng.

Tôi chịu không nổi.

Chỉ muốn bỏ chạy hu hu.

Ôn Cảnh Khiêm nhìn tôi chằm chằm, lâu sau bật cười khàn khàn:

"Biết rồi, không nói nữa."

Anh gọi tên tôi, giọng dịu dàng:

"Chi Mộng, đừng xa lánh anh, anh chưa từng muốn đối đầu với em."

"Dù... không hiểu vì đâu mà thành ra thế này, nhưng đây không phải ý anh."

"Anh thích em, đã thích rất lâu rồi,"

"Chi Mộng, cho anh cơ hội được không?"

10

Tôi lẩm bẩm: "Không được."

Bị Ôn Cảnh Khiêm ép vào tủ hôn lên má.

[Muội Bảo, càng chống cự hắn càng đi/ên, nên chiều chuộng chút đi.]

Ôn Cảnh Khiêm hỏi lại lần nữa:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 7
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11