Ta là kỹ nữ xinh đẹp nhất Xuân Phong Lâu, nhưng trớ trêu thay lại mang mệnh khắc phu.
Vừa mở cửa nửa năm, đã có không dưới mười ân khách ch*t tức tưởi trên giường hoa của ta. Mụ tú bà tức gi/ận đùng đùng, để tránh bị ta liên lụy, bà ta chỉ mong tìm được lái buôn b/án ta đi ngay lập tức.
Nhưng ta chưa kịp đợi lái buôn, lại đón tiếp một mụ mối. Mụ mối nở nụ cười tươi rói, bảo rằng Trấn Bắc Hầu đích danh muốn cưới ta về.
"Ông Trấn Bắc Hầu ấy mang mệnh khắc thê, đã hại ch*t ba đời vợ rồi. Nghe nói Vân Lộ cô nương cũng có mệnh cách cứng rắn, xứng đôi với Hầu gia lắm!"
1
Sự ra đời của ta là một kỳ tích. Mẹ ta - người đáng lẽ đã tuyệt tự vì uống thang th/uốc diệt tử cung - lại mang th/ai ta sau một đêm tình tự với gã hát rong. Mãi đến lúc sắp lâm bồn, mẹ mới phát hiện trong bụng đã có ta.
Mụ tú bà Lâm có con mắt tinh đời. Chỉ liếc nhìn ta trong tã lót, bà đã quả quyết: "Đứa bé này từ trong bụng mẹ đã toát lên khí chất mê hoặc, đúng là mầm non đầu đàn tương lai."
Người mẹ vốn chán gh/ét vì ta làm gián đoạn công việc của nàng bỗng nở nụ cười tươi rói. Không phải tiếng khóc của ta đ/á/nh thức tình mẫu tử. Mà bởi nàng đã có thể vênh váo trước kẻ th/ù khi có đứa con gái được mụ tú bà chỉ định làm đầu đàn tương lai.
Thôi Nương Tử là đào đầu của Xuân Phong Lâu. Ta từng thấy nàng bắt mẹ quỳ làm bệ kê chân lên xe, cũng chứng kiến nàng chùi vết bùn trên giày vào tấm váy lụa xanh duy nhất của mẹ. Tiếng cười như chuông bạc của Thôi Nương Tử lẫn đ/á lạnh:
"Loại hàng tầm thường như ngươi, chỉ đáng xỏ giày cho ta."
Mẹ ta nắm ch/ặt tay, móng tay đ/âm vào lòng bàn tay, mãi không nuốt trôi cục tức. Từ đó, mẹ không ngừng nhắc nhở ta: "Làm đầu đàn bị đàn ông nâng niu có gì gh/ê g/ớm? Phải trở thành kỹ nữ lưu danh thiên cổ, khiến văn nhân mặc khách phải cúi đầu."
Thấm nhuần lời dạy, ta từ nhỏ đã quyết tâm trở thành danh kỹ tuyệt sắc như mẹ mong. Mụ Lâm không tiếc tiền bạc đào tạo ta cầm kỳ thi họa. Chỉ có điều, ta gảy khúc nhạc mê hoặc, đ/á/nh cờ khiêu khích tình dục, ngâm thơ d/âm ô, vẽ tranh xuân cung.
Mụ Lâm khen ta có thiên phú, sinh ra đã ăn cơm nghề này: "Tiểu Vân Lộ, phúc khí của con còn ở phía sau."
Ta hào hứng gật đầu, đêm nằm thao thức tưởng tượng ngày treo thương hiệu, bao công tử phong lưu vung tiền vì ta. Ta sẽ dùng chiêu dụ dỗ rồi chối từ, trở thành người phụ nữ khiến đàn ông khao khát mà không với tới.
Vì thế, ta càng miệt mài khổ luyện. Nhưng giấc mộng huyễn hoặc rồi cũng đến lúc tỉnh giấc.
Mẹ và Thôi Nương Tử đấu đ/á cả đời. Cuối cùng, cả hai đều không có kết cục tốt đẹp.
Xuân Phong Lâu quy củ nghiêm khắc, các cô gái sau khi tiếp khách đều phải dùng th/uốc tẩy uế để giữ uy tín. Nhưng mẹ ta thích tìm trai trẻ giải khuây, nên nhiễm bệ/nh hoa liễu.
Mụ Lâm mặt lạnh như tiền, triệu tập tất cả cô gái lên giáo huấn. Mẹ ta vẫn còn thoi thóp. Nhưng ta kh/iếp s/ợ đến mức không dám xin tha.
Ta đứng nhìn nắp qu/an t/ài bị đóng đinh ch/ặt cứng, ti/ếng r/ên nghẹn ngào từ bên trong vang lên như mèo hấp hối cào x/é ván gỗ. Mùa đông năm ấy, sông Tần Hoài phủ lớp băng mỏng.
Vừa thoát khỏi bóng đen ít lâu, ta lại tận mắt thấy x/á/c Thôi Nương Tử nổi trên sông Tần Hoài.
"Có nhà giàu bao nuôi mười năm thì sao? Lấy sắc dục người, sắc tàn tình lụi. Nổi danh quá cũng chẳng tốt lành, chỉ vì lỡ lời mà bị h/ận th/ù, ch*t không toàn thây."
Mấy lời tiếc nuối giả tạo của các cô gái khắc sâu vào lòng ta. Ta như thấy trước kết cục của mình. Đôi tay r/un r/ẩy và lưng áo ướt đẫm nhắc nhở:
Hóa ra ta cũng chỉ là kẻ tham sống sợ ch*t.
Lúc ấy ta lại nghĩ, không muốn làm đào đầu danh tiếng nữa. Ta muốn dành dụm tiền chuộc thân, đợi lấy lại khế ước thân phận, đi khắp thiên hạ. Dù có phải b/án nghề ki/ếm sống, cũng bằng thực lực mà sống trong sạch, thể diện.
Các chị em đều nói, cải tà quy chính là nơi về tốt nhất của kỹ nữ.
Chỉ là hiện tại, ta sắp đến tuổi cài trâm. Mụ Lâm đang gấp rút chuẩn bị cho ta treo thương hiệu đấu giá, đưa ta lên làm đào đầu mới của Xuân Phong Lâu.
2
Trong Xuân Phong Lâu có lão lang y què, do mụ Lâm m/ua từ tay mụ lái về để tẩy uế cho các cô gái.
Ta đào số tiền mẹ ch/ôn giấu, tìm đến hắn.
Phòng th/uốc bốc mùi m/áu tanh nồng. Ta nói thẳng: "Biết ngài có bản lĩnh lớn, xin cho ta loại th/uốc kích tình mạnh nhất, tốt nhất khiến đàn ông mê muội đến tắt thở."
Đôi mắt đục của lão lang y dán lên người ta hồi lâu, bỗng nhe hàm răng vàng khè cười quái dị: "Đàn ông thấy cô nương, e chỉ chạm nhẹ đã tan xươ/ng, cần gì dược d/âm? Theo lão, chẳng cần th/uốc men, chỉ cần nhìn đường cong dưới váy Vân Lộ cô nương, họ cũng mê muội đến ch*t khiếp, khóc lóc quỳ lạy dưới chân cô."
Hắn buông lời tục tĩu, ngón tay khô g/ầy đột nhiên đặt lên cổ tay ta: "Nếu Vân Lộ cô nương nóng lòng muốn đàn ông, lão có thể giúp cô giải khuây."
Ta gi/ật phắt tay lại, eo sau đ/ập vào tủ th/uốc ầm vang. Lão lang y thấy động tác của ta lại khề khà cười, chân què chồm tới: "Cô nương gi/ận dữ làm chi? Dù gì lão cũng là phế nhân rồi, tiền bạc chẳng quan trọng. Nhưng hiện tại là cô nương cầu lão, thái độ kiêu ngạo thế này không phải cách cầu người đâu."
Nghe nói hắn trẻ trêu ghẹo thiếp thất quan gia, bị đ/á/nh g/ãy chân mới thành hàng hóa của mụ lái. Chịu bài học mà ngoài năm mươi vẫn không an phận.
Ta tức gi/ận đến cực điểm, quyết nói thẳng: "Cất tay bẩn của ngươi đi!"