Nếu từ trước đã thích cô Tô, sao phải đợi đến bây giờ? Chờ người ta đi mất rồi mới nói lời này.
Trong phòng, Từ Niên tay vô thức xoa xoa chú thỏ gỗ. Năm đó hắn ném nó qua cửa sổ, sau lại đi tìm về. Thật ra hắn chẳng thấy mình tạc x/ấu, chỉ là không chịu nói lời ngọt ngào với Tô Ảnh. Từ lần đầu gặp nàng, hắn đã buông lời khó nghe. Nếu giờ đột nhiên dịu dàng, sợ rằng nàng sẽ cười nhạo hắn: "Chẳng phải anh nói sẽ gh/ét em suốt đời sao?"
Nhưng giờ nàng rời đi, hắn chợt nhận ra những cố chấp trước kia thật vô nghĩa. Từ nhị thiếu gia ở lì trong phòng mấy ngày liền. Khi bước ra, hắn đột ngột tìm thợ mộc học tạc thỏ.
Kết quả, từ sáng đến tối mười ngón tay đầy m/áu, hắn vẫn chẳng tạc nổi thứ gì ra h/ồn. Từ Niên mới biết, để tạo hình được như Tô Ảnh năm đó khó khăn dường nào.
Người thợ mộc ái ngại: "Nhị thiếu gia, hay là... bỏ qua đi?"
Từ Niên tức gi/ận, phẩy tay một nhát rìu chẻ đôi khúc gỗ. Thấy con trai mấy ngày không ngủ, phu nhân dù gi/ận vẫn mời lang trung tới khám.
Lang trung bắt mạch hồi lâu, chậm rãi nói: "Thiếu gia tâm hỏa quá vượng."
***
Tôi không nhớ xe ngựa chạy bao ngày, chỉ cảm thấy xóc nảy cả người. Cuối cùng cũng về tới nhà.
Bước xuống xe, tôi duỗi chân tay rồi vui vẻ bước theo lời chỉ dẫn của nhị ca. Ai ngờ quẹo cua vội quá, đ/âm sầm vào người.
Trâm ngọc trên đầu rơi xuống "cách" một tiếng vỡ đôi. Đối phương ôm hai bọc hạt dẻ nướng đường cũng rơi tứ tung.
Tôi vội cúi xuống nhặt: "Xin lỗi!"
Người kia cũng hấp tấp cầm trâm lên: "Ôi hỏng mất rồi, thật có lỗi với cô nương."
Ngẩng mặt lên nhìn, tôi chợt nhận ra gương mặt thanh tú quen thuộc, người toả mùi th/uốc Bắc nhè nhẹ: "Trình Ngọc?"
Trình Ngọc mừng rỡ: "A Ảnh, đúng là cô bé! Người ta bảo nữ đại thập bát biến, sao em chẳng khác gì hồi nhỏ?"
Trình Ngọc là hàng xóm cũ của tôi, con trai lang y trong làng. Anh hơn tôi ba tuổi, lẽ ra phải gọi bằng ca, nhưng ngày nhỏ anh lại hay theo tôi như hình với bóng. Hồi ấy anh thường bắt cá nướng cho tôi ăn.
Ngày tôi rời nhà đến phủ Từ, anh khóc như mưa như gió còn tôi lại chẳng rơm rớm. Mấy năm gặp lại, cảm giác vẫn thân thuộc như xưa.
Tôi hỏi: "Anh m/ua nhiều hạt dẻ thế?"
"Nghe tin em về, m/ua tặng em đó." Trình Ngọc cười.
Tôi ngạc nhiên: "Sao anh biết em về hôm nay?"
"Nói ra em chắc không tin, đêm qua anh mơ thấy em về." Anh mỉm cười đáp rồi hỏi thăm: "Lát nữa qua nhà anh chơi, gặp mặt chị dâu nhé?"
Nhị ca đứng sau bật cười: "A Ngọc vẫn đ/ộc thân đấy!"
Tôi sửng sốt: "Anh chưa lấy vợ?"
Trình Ngọc trợn mắt: "Anh già lắm rồi sao?"
...
Đi đường mệt nhọc, về nhà chào phụ mẫu xong tôi ngủ li bì. Giấc ngủ chập chờn toàn thấy cảnh hoa lá ngoài cửa xe lúc về.
Ở phủ Từ, dù được lòng lão gia phu nhân nhưng kẻ tha phương đâu dám ngủ nướng. Quả thực không đâu bằng nhà mình.
Đang mơ màng thì tiếng gõ cửa vang lên: "Tiểu muội! Trình Ngọc tới rồi, em chưa dậy à?"
Tôi mắt nhắm mắt mở bật dậy, tưởng mình còn ở phủ Từ: "Đến đây... đến đây..."
Hôm nay ngủ quên, không biết nhị thiếu gia lại trách m/ắng thế nào. Chân đạp dép lết, tôi mơ màng mở cửa.
Ánh nắng chan hòa chiếu rọi gương mặt góc cạnh trước mặt. Nhìn rõ Trình Ngọc, tôi dụi mắt vỗ má mấy cái mới tỉnh hẳn: "Là anh à."
"Tỉnh rồi hả?" Trình Ngọc lắc lắc gói giấy dầu, "Anh mang hạt dẻ nướng với bánh bao nhân thịt đến đây, món em thích nhất hồi nhỏ."
Thấy tôi im lặng, anh ngập ngừng: "Không... không thích nữa à?"
"Không phải." Tôi lắc đầu, "Để em rửa mặt đã."
Bỗng nhớ lại những bữa cơm ở phủ Từ. Phu nhân muốn tôi gần gũi Từ Niên nên thường bắt ngồi cùng mâm. Nhưng nhị thiếu gia chẳng ưa, thấy tôi liền chế nhạo: "Nô tài nào lại dám ngồi cùng chủ nhân?"
Có lần phu nhân nghe thấy, quở trách nặng lời nhưng hắn vẫn chứng nào tật ấy. Tôi cầm bánh bao, hắn châm chọc. Tôi gắp miếng thịt, hắn lại mỉa mai.
Tôi chẳng để tâm lắm. Nghĩ bụng mắ/ng ch/ửi gì thì mặc, ít ra không bị đ/á/nh đ/ập, còn hơn đám nô tài. Thấy hắn khó chịu, tôi bưng bát ra cửa ăn. Ai ngờ đi rồi hắn lại càng gi/ận dữ, đúng là khó chiều.
"Nè, cho em." Khi quay lại bàn, Trình Ngọc đã bày sẵn bát đũa. Anh bóc hạt dẻ, gắp bánh bao vào tô rồi đẩy về phía tôi.