7

Vừa mới trào lên đầu lưỡi, nhưng vẫn không đủ can đảm thốt ra.

Sao cái tên đó lại dám nói thẳng thế nhỉ?

Tôi cúi đầu ăn vội, gượng gạo tìm từ:

"Cậu ấy muốn mẹ thêm số liên lạc của mẹ cậu ấy, muốn làm quen ấy ạ."

Mẹ tôi ngẩn người, nhưng vẫn nhanh tay chấp nhận.

Màn hình lập tức hiện "Đã chấp nhận yêu cầu", như thể người kia đang chờ sẵn vậy.

Tôi lặng lẽ đứng nhìn, thở phào.

Tốt thôi, cứ để hai người họ tự nói chuyện.

Tôi chẳng muốn nhúng tay vào, với lại tôi tin chắc -

Mẹ sẽ không b/án đứng tôi đâu!

8

Dụ Thường vẫn như mọi ngày, lảm nhảm bên tai tôi.

Tôi giả vờ c/âm lặng, nhưng tim đ/ập lo/ạn xạ từng ngày.

Ngày lộ tẩy đến sớm hơn tưởng tượng.

Tan học thứ Sáu, Dụ Thường dừng lại bàn tôi, nhất quyết đợi cùng ra cổng.

[Vì sao?] Tôi đưa giấy hỏi, lòng đầy bất an.

Gương mặt điển trai của cậu ta nghiêm túc lạ thường, không còn vẻ đùa cợt.

"Có chuyện muốn nói với cậu."

"Bạn cùng bàn, cậu sẽ không từ chối tớ chứ?"

Nghe xong câu ấy, tôi lập tức vẽ nguệch ngoạc dấu gạch chéo đỏ chói lên giấy.

Ngay lập tức, cánh tay dài của cậu ta vươn ra, kéo lôi tôi đi.

Hả?!

Tôi cắn môi, ánh mắt đầy oán h/ận.

Cậu ta cười vô tội, chẳng hiểu đang cố chấp điều gì.

"Đừng gi/ận mà, tuần sau tớ sẽ giới thiệu cho cậu cuộn phô mai siêu ngon."

Thôi được, tôi vỗ vỗ bàn tay giơ cao của cậu ta, cùng bước ra khỏi lớp.

Tim đ/ập thình thịch như trống đá/nh.

Trên đường, bạn bè đi ngang qua chào hỏi, tôi cười đáp lại.

Khi họ vừa đi qua, cậu ta nghiêm túc:

"Bạn Thẩm này, biết nói thì phải nói nhiều vào, lần sau không được chỉ gật đầu với tớ đâu nhé."

Ánh mắt Dụ Thường đảo qua khiến tôi hoảng hốt, vội vẫy tay ra hiệu cho bạn đi nhanh.

Sắp đến cổng tàu điện rồi mà Dụ Thường vẫn im hơi lặng tiếng.

Khiến tôi sốt ruột suýt buột miệng hỏi toáng lên.

"Thẩm Chi Ý," cậu ta cuối cùng lên tiếng, giọng khô khốc, "Mai đi ăn với tớ nhé?"

Chỉ vậy thôi ư?

Tôi lau vội mồ hôi hư, đang nghĩ cách thoái thác thì nghe cậu ta thản nhiên nói tiếp:

"Mẹ cậu cũng đến."

"Không thể nào!"

Giọng tôi vang to đến mức chính tôi cũng gi/ật mình.

Toi rồi!

Tôi cúi gằm mặt, rảo bước nhanh như chạy.

Ơ, sao chân không nhấc lên được?

Ngoảnh lại nhìn - trời ạ, lại bị cậu ta túm cổ áo như nhấc gà con.

"Cậu biết nói?" Dụ Thường lên tiếng đầy vẻ nghi ngờ, môi mím ch/ặt.

Đối diện ánh mắt dò xét của cậu ta, tôi ấp úng:

"Bị... bị cậu dọa cho h/ồn vía lên mây nên mới nói được đó... Thần y đấy..."

Cậu ta rõ ràng không tin, giọng trầm xuống đầy uy nghiêm:

"Giả c/âm?"

Thôi được, tôi liều mạng gật đầu:

"Ừ, tôi giả c/âm đấy, cảm thấy bị lừa nên tức gi/ận lắm hả?"

"À, vậy thì xin lỗi nhé, bữa tối mai hủy đi là xong."

Không khí chùng xuống, tiếng ồn ào nơi cổng tàu điện như hóa thành nhạc nền.

Tôi nín thở, nghe Dụ Thường bật cười khàn khàn:

"Không thể hủy được đâu, mẹ tớ và dì đã thống nhất rồi."

"Hơn nữa, bạn cùng bàn giả c/âm đột nhiên biết nói, càng phải ăn mừng thịnh soạn."

"Ngày mai, không gặp không về."

Ném xong ba câu, cậu ta quay đi phóng khoáng, để mặc tôi đứng ch/ôn chân trong gió.

9

Tôi hậm hực về nhà, vừa thấy mẹ liền sà vào lòng.

"Mẹ ơi, ngày mai có hoạt động trọng đại gì hả mẹ?"

Ánh mắt dán ch/ặt vào mẹ, mong bà nói "không".

Mẹ ngồi trên sofa, khóe miệng nhếch lên:

"Ừ, có cuộc hẹn với mẹ Dụ Thường."

"Trời ạ, hai người nói chuyện gì mà hẹn ăn cơm thế?"

Chuông báo động vang lên, tôi gi/ật điện thoại mẹ, lướt đi/ên cuồ/ng.

Càng xem nét mặt càng sa sầm.

[Dì ơi, thấy dì nuôi mấy chậu lan trên facebook, đúng dịp bạn cháu kinh doanh cây cảnh, lần sau cháu gửi tặng dì vài chậu nhé, đảm bảo dễ sống lắm ạ.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm