“Nhưng việc con và Dụ Thường hòa hợp thế nào, con phải tự suy nghĩ kỹ nhé.”

Suy nghĩ ư?

Tôi gh/ét nhất là phải suy nghĩ.

Thế là tôi gọi điện thoại cho Dụ Thường, hẹn gặp ở công viên gần nhà.

Dụ Thường đến rất nhanh.

Anh mặc chiếc áo khoác đen, tay xách một túi giấy nhỏ.

“Đợi lâu chưa?”

Hơi thở anh hơi gấp, dừng lại hỏi tôi bằng giọng dịu dàng.

“Không.” Tôi xoa xoa ngón tay, mời anh cùng đi dạo.

Gió hơi lộng, những chiếc lá xanh rơi rải rác trên đường.

“Anh biết tôi gọi anh đến làm gì không?”

Tôi nghiêng đầu nhìn gương mặt góc cạnh của anh.

Bước chân anh khựng lại, trả lời nghiêm túc: “Biết một chút.”

“Vậy anh nói thử xem.”

Tôi nhìn bóng hai đứa kéo dài dưới đất, tim đ/ập thình thịch.

Dụ Thường suy nghĩ giây lát, rồi nói từng chữ rõ ràng:

“Thẩm Chi Ý chê tôi phiền, chê tôi lắm lời, không muốn ngồi cùng bàn, không thích tôi, cũng không muốn – ừm…”

Càng nghe càng thấy sai sai, tôi vội đưa tay bịt miệng anh.

“Anh đang nói nhảm gì thế.”

Lòng bàn tay cảm nhận hơi thở ấm áp của anh phả qua da.

Đang định rút tay lại, anh đã nắm ch/ặt tay tôi, khom người lại gần.

Anh chớp mắt, giọng trầm khàn vọng qua kẽ tay tôi:

“Vậy để tôi nói lại nhé?”

Ánh mắt anh đăm đăm nhìn tôi, từng chữ vang rõ:

“Thẩm Chi Ý là bạn cùng bàn tuyệt nhất. Bề ngoài chê tôi lắm lời, nhưng trong lòng không hề nghĩ vậy. Cô ấy muốn được làm bạn cùng bàn với Dụ Thường mãi mãi.”

Tim tôi ngừng đ/ập vài nhịp. Cuối cùng anh buông tay tôi ra, vẻ mặt chưa từng thấy nghiêm túc:

“Nếu có thể… Thẩm Chi Ý sẽ là người… vợ tuyệt nhất?”

Mặt tôi bỗng đỏ bừng, nóng rực cả gò má.

Lời nói của người này luôn khiến người ta bất ngờ mà bất lực.

“Tôi nói đúng chứ?” Anh lại nắm tay tôi, cười ranh mãnh.

“Đúng… đại khái vậy.” Tôi lí nhí đáp, mắt nhìn lo/ạn xạ không dám tập trung.

Lát sau, tôi nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi điều đã trăn trở bấy lâu:

“Nếu lúc đó em không giả c/âm, liệu anh có…”

“Dù là cô gái c/âm hay không c/âm, tôi đều yêu em.”

Anh c/ắt lời tôi không chút do dự:

“Thực ra ngày đầu gặp em, tôi đã lén nghĩ ngợi rồi.”

Anh ngượng ngùng sờ sống mũi, gương mặt ửng hồng:

“Nghĩ xem em thích con trai lắm lời, hay ít nói.”

Lại từ sớm thế sao? Tôi lẩm bẩm. Trong lòng dịu dàng khó tả.

Đi thêm một đoạn, tôi hỏi anh:

“Dụ Thường, anh ăn nói khéo thế này, sau này em không còn lời nào để cãi lại phải không?”

Anh lắc đầu lia lịa, đưa tay tôi lên môi, hôn nhẹ lên mu bàn tay:

“Tất nhiên không, lời nói của anh luôn đặt em lên hàng đầu.”

Rồi anh nhấc chiếc túi giấy đã cầm suốt từ nãy.

Chiếc hộp nhung mở ra, lộ ra sợi dây chuyền chúng tôi cùng chọn hôm đó.

“Hôm ấy đã muốn đeo cho em rồi.”

Giọng anh nhẹ nhàng, vòng ra sau gáy tôi, cẩn thận đeo dây chuyền vào cổ tôi.

“Xong rồi.”

Anh lùi nửa bước, ánh mắt đậu trên cổ tôi.

Trong làn gió chiều, anh ôm tôi vào lòng.

15

Ở phía xa, trên chiếc ghế dài, mẹ tôi và bác Tần đang ngồi yên lặng.

“Ôi, hai đứa nhỏ ôm nhau kìa.” Mẹ tôi hơi xúc động, vỗ nhẹ vào người bên cạnh.

Bác Tần cười đắc chí, vỗ tay khe khẽ: “Thằng ngốc cuối cùng cũng khai tâm rồi, Tiểu Ý cũng là cô gái tốt.”

Mẹ tôi kiêu hãnh ngẩng cằm:

“Đương nhiên rồi. Nhưng mà nói đi nói lại, cái miệng Dụ Thường nhà chị giống chị thật, khéo dỗ người quá.”

“Haha, nhà chị toàn không khí như vậy, hồi xưa bố nó theo đuổi chị cũng y chang.”

Bác Tần đáp rồi bỗng hạ giọng, thần bí lôi từ trong túi ra một thứ.

“Chị xem này, sổ đỏ chị mang theo người suốt đấy.”

“Chị thông gia ơi, chị thấy căn hộ lớn ở Hoài Giang làm nhà mới được không?”

“Được lắm được lắm, đợi bọn trẻ đi làm ổn định, chị lại dẫn em đi xem mấy dự án gần đấy nhé.”

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
3 Hận Tôi Đi Chương 15
10 Không thể tin nổi Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thanh Mai Đỏng Đảnh Không Chịu Lấy, Ta Nhặt Lấy Ngôi Thái Tử Phi Khiến Nàng Hối Hận Điên Cuồng

Chương 7
Thái tử hậm hực đưa ngọc như ý của thái tử phi vào tay ta. Người thanh mai trúc mã của hắn - Ngụy Thiên Thiên đứng bên cạnh, ánh mắt thương hại như nhìn con chim sẻ lạc lồng. "Giữ được một thời, chẳng giữ được trọn đời" "Ngày tháng thanh đăng cổ phật, ngươi hãy mau quen đi" Ta siết chặt ngọc như ý, cúi mắt tạ ân. Yêu hay không yêu, có hề chi? Ngồi vững ngôi vị này mới là bản lĩnh của ta. Nên việc đầu tiên khi nhập chủ Đông Cung, ta đã thay thái tử nạp thiếp. Người giọng nói như nàng, người tính tình như nàng, người dáng vóc như nàng... Đủ dáng đủ vóc, rộn ràng kín cả sân viện. Ngày tháng lâu dần, thái tử thỉnh thoảng nhíu mày nhớ lại, đã chẳng rõ hình dáng nàng. Còn ta ngồi uy nghiêm Trung Cung, mỉm cười áo rộng phủ tay. Ván cờ này, mới chỉ vừa khai cuộc.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Mây Loạn Chương 9