“Anh đấy.” Anh say khướt, cứ dựa vào người tôi: “Lúc hiệu ứng cầu treo, em đã sờ chỗ đó của anh, rồi còn hít…”

Tôi vội giơ tay bịt miệng anh: “Anh… anh đừng nói nữa! Không tính không tính!”

Anh bụm môi hát: “Tôi vô danh phận, chẳng oán hờn, khó lòng sinh h/ận với người…”

24

Bạn thân từ nhỏ của Giang Nghiễn Thần từ nước ngoài về.

Tổ chức tiệc trên du thuyền sang trọng hai thân.

Cô bạn thân xinh lắm, đến tôi là con gái nhìn cũng thấy xao xuyến.

“Nghe nói bạn là bạn gái của anh Nghiễn Thần?”

Tôi đáp: “Không, chỉ là bạn tốt thôi.”

Bạn thân: “Hả? Anh Nghiễn Thần còn thân thiết với con gái á?”

“Đương nhiên, anh ấy rất dễ gần mà, lại dịu dàng chu đáo, hay giúp đỡ người khác.”

Bạn thân lẩm bẩm: “Mình đang ở đâu vậy… đây có phải Giang Nghiễn Thần không…”

Rồi hỏi tôi, rốt cuộc đã làm thế nào?

Tôi không biết: “Chẳng làm gì cả, tự nhiên anh ấy vậy đó.”

Cô bạn thân không phục.

Cởi phăng áo khoác.

Mặc mỗi bộ bikini rồi dựa vào người Giang Nghiễn Thần: “Í? Sao lúc tiếp xúc da th!t với anh, người em cứ rần rần thế không biết~”

Giang Nghiễn Thần mặt lạnh như tiền: “Vì tao khắc mày, cút xa ra ngay.”

Bạn thân: “……”

Mọi người cùng chơi trò ném phi tiêu.

Bạn thân miệng lưỡi ngọt ngào:

“Anh Nghiễn Thần, cứ thắng thế này em sẽ yêu anh mất thôi.

“Con gái dù lạnh lùng đến mấy, thấy anh đẹp trai thế này cũng phải bật cười~~

“Anh giỏi quá, phi trúng hồng tâm hoài, đỉnh thật đó!”

Giang Nghiễn Thần nhấc chân, giả vờ đ/á: “Lảm nhảm nữa, tao đ/á xuống biển giờ.”

Bạn thân khóc thét bỏ chạy: “Đồ đàn ông tồi! Chị đi quyến rũ bố dượng 80 tuổi đây!!!”

Tôi: ??

25

Tiệc rư/ợu tối, Giang Nghiễn Thần mặt xị như khỉ ăn ớt.

Anh hỏi tôi: “Em thấy con gái khác tán tỉnh anh, trong lòng thấy sao?”

Tôi nói thật: “Trong lòng như có hòn đ/á chặn lại, khó chịu lắm, không hiểu tại sao.”

Anh bỗng vui như mở cờ trong bụng: “Em gh/en rồi, em thích anh!”

Tôi gi/ật mình, vội nốc cạn ly rư/ợu định thần: “Làm gì có!”

Giang Nghiễn Th/ần ki/nh ngạc: “Whisky hơn 50 độ em uống một hơi luôn?”

“Anh đã nói đừng để em thích anh mà? Nếu làm phiền anh, em sẽ dọn ra khỏi nhà anh ngay.”

Đừng vì chuyện này mà đuổi mẹ tôi.

Rời khỏi Giang gia, ki/ếm đâu ra công việc tốt thế này: ăn ở miễn phí, đóng BHXH, mười ba lương tháng, thưởng cuối năm?

Yêu đương gì chứ, thất nghiệp rồi mới biết thân.

Tôi quay lưng bước đi, Giang Nghiễn Thần bị tôi kéo ngã.

Anh quỵch xuống đất, ôm ch/ặt chân tôi, giọng mềm mại: “Anh phát hiện em rất hay nghiêm túc hóa mọi chuyện~”

Tôi: ??

26

Mẹ tôi làm người giúp việc cho Giang gia mười năm.

Cậu ấm do bà nuôi nấng.

Thường xuyên bị mẹ tôi - người cực nuông chiều con gái - tẩy n/ão.

Đã có cảm tình với tôi từ lâu.

Gần đến kỳ thi đại học, anh ngày càng bướng bỉnh.

Bố mẹ đành phái tôi đến “trấn áp” anh.

Cậu ấm tự phụ sợ tôi yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, ảnh hưởng học tập, nên mới nghĩ ra cách đó.

Tôi cảm khái: “Thầy lo xa quá, em sẽ không lãng phí tâm lực quan trọng nhất đời người vào chuyện vô bổ đâu.”

Giang Nghiễn Thần: “……”

Trên đường về, rư/ợu ngấm khiến đầu óc choáng váng.

Giang Nghiễn Thần bảo tôi dựa đầu lên vai anh.

Sẽ đỡ mệt hơn.

Tôi làm theo.

Mơ màng thấy cổ anh cứ lăn tăn.

Thích quá: “Như hòn bi lăn qua lăn lại vậy, dễ thương gh/ê, em sờ được không?”

Không hiểu sao Giang Nghiễn Thần đột nhiên hai tay ôm đầu gào thét trong im lặng.

Rồi nét mặt bình thản trở lại, nhẹ giọng: “Được.”

Tôi đưa ngón trỏ, chạm nhẹ.

Vui quá, lại sờ thêm vài cái.

Giang Nghiễn Thần cứng đờ cả người.

Tôi ôm anh tìm tư thế thoải mái: “Người anh nóng quá… lại còn thơm nữa.”

Ánh mắt đen huyền càng thêm sâu thẳm: “Nếm thử còn thơm hơn đấy.”

Môi anh ẩm ướt, khóe miệng cong lên.

Như trái dâu tắm sương.

Khiến người ta chỉ muốn cắn nhẹ.

Tôi chạm môi nếm thử.

Ừm… ngọt mát.

Khát quá… thêm chút nữa…

Sáng hôm sau thức dậy thấy môi hơi sưng, tôi hỏi Giang Nghiễn Thần: “Tối qua em say, có làm gì sai không?”

Anh đáp: “Không hề! Em không hề sờ anh hôn anh ôm anh rồi li /ếm láp suốt tiếng đồng hồ!”

Tôi yên tâm: “Ừ, thế thì tốt.”

27

Vào học kỳ mới.

Các bạn cùng phòng vừa gặp đã hỏi: “Trời ơi mặt đẹp thần sầu! Sao chị xinh thế không biết?”

Tôi đâu biết: “Tự nhiên mà thành vậy.”

Họ khen tôi “hài hước”.

Tôi: ??

Môi trường mới, bạn bè nhiệt tình, nhưng không xua tan cảm giác kỳ lạ trong lòng.

Tôi nhắn cho Giang Nghiễn Thần:

【Làm sao đây?

【Em cứ không ngừng nghĩ về anh.

【Anh bỏ bùa em rồi à?

【Sao lúc nào em cũng nhớ anh?

【Hiệu ứng cầu treo có lây không?

【Em hơi nhớ vòng tay anh rồi.】

Một lát sau.

Các bạn cùng phòng bị tiếng ồn ào dưới lầu hút ra ban công.

“Ôi trời Koenigsegg ngoài đời thật kìa!”

“Bảo sao trường X có quý tử nhà giàu!”

“Quý tử đẹp trai quá, chân dài hơn cả đời em!”

“Không phải quay phim ngắn chứ?”

Tôi có linh cảm chẳng lành, nhìn xuống.

Quả nhiên là Giang Nghiễn Thần.

Anh cầm loa hướng lầu tôi gào: “Vợ yêu, anh cũng nhớ em lắm!!!”

Tôi: “!!!”

28

Dưới sự “giáo dục” của các bạn cùng phòng.

Tín hiệu của tôi cuối cùng cũng bắt kịp thời đại.

Thì ra hiệu ứng cầu treo, đồng cảm, bình luận nổi, nội tâm…

Đều là trò tiểu hoàng văn mà thằng Giang Nghiễn Thần trơ trẽn.

Bịa ra để chơi đùa với tôi.

X/ấu hổ quá.

Tôi định giả vờ không biết.

Cho mình đường lui.

Ai ngờ cuối tuần đến nhà anh.

Anh lại bảo trong người tỉnh thức m/a q/uỷ.

Diễn như thật, khiến tôi không nỡ vạch trần.

M/a q/uỷ à.

Đuôi điện của ngài rơi xuống đất rồi kìa.

Trời tối, anh bảo m/a đói, muốn ăn tôi.

Ăn đến mức tôi rối bời, khó chịu vô cùng: “Hình như em thấy kỳ lạ quá…”

Anh nũng nịu cọ cọ: “Không kỳ đâu chủ nhân, em nghe thấy nội tâm em đang gọi anh.”

Tôi: “!!”

M/a q/uỷ mắc hiệu ứng cầu treo cuối cùng cũng no nê.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Thấy anh trần truồng đeo tạp dề hồng:

“Người bao nuôi thức rồi à? Nam mô số 001 Giang Tiểu Thần xin được phục vụ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhân Ngư Của Thiếu Tướng

Chương 1
Tôi bị chen ép vào góc phòng nuôi dưỡng, lặng lẽ chờ những nhân ngư khác chọn chủ. Đến lượt tôi, người duy nhất còn lại chỉ có một vị thiếu tướng với vết sẹo dài trên má trái — Tần Dặc. Tôi có chút sợ hãi. Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Anh ta bình tĩnh nhìn tôi một cái, hiểu được sự kháng cự trong mắt tôi, rồi xoay người định rời đi. Ngay lúc ấy, từng hàng bình luận đột nhiên hiện lên trước mắt. 【A a a, cá nhỏ đừng từ chối thiếu tướng mà! Thật ra anh ấy rất dịu dàng, ngay cả khi chó cưng bị lạc cũng sẽ lén trốn đi khóc đó.】 【Hu hu hu, năm nay lại không có nhân ngư nào chọn thiếu tướng nữa rồi. Biển ý thức tinh thần của anh ấy sắp không chống đỡ nổi nữa.】 【Haiz, nếu không phải hành động năm năm trước làm tổn thương biển ý thức tinh thần, khiến vết sẹo không thể chữa lành, thì thiếu tướng cũng đâu bị các nhân ngư ghét bỏ như vậy.】 【Cá nhỏ à, anh ấy chính là người đã đưa em ra khỏi phòng thí nghiệm năm năm trước đó. Cứu lấy vị thiếu tướng đáng thương của chúng ta đi!】 Tôi sững người. Sau đó lập tức bơi thật nhanh tới trước mặt anh ta, bàn tay đang run rẩy nắm lấy góc áo anh. “Anh... có thể nuôi em được không?”
0
Bẫy Tình CHƯƠNG 29: GẶP LẠI