Tô San San Lấp Lánh

Chương 2

18/10/2025 10:31

Cô ấy mắt nhanh như c/ắt, lao đến gi/ật lấy đồ trên tay tôi.

"Vương Phán Đệ! Mày lấy đâu ra thứ tốt thế này! Mày đi ăn tr/ộm phải không!" Cô ta hét lên.

Tôi vội chạy đến bịt miệng cô ta.

Nếu để mẹ phát hiện, tôi chắc chắn sẽ bị đ/á/nh một trận.

Cuối cùng, Vương Chiêu Đệ chỉ để lại cho tôi đủ dùng vài ngày, còn nửa gói kia thì cô ta lấy hết.

Cô ta còn đe dọa bắt tôi đi giặt quần em trai vừa tè ra.

Cô ta khoe khoang rằng bố mẹ đã hứa hè này sẽ đổi tên cho cô, cô sẽ không phải mang tên Chiêu Đệ nữa.

Vương Chiêu Đệ sẽ thành Vương Minh Châu.

Còn Vương Phán Đệ thì mãi là Vương Phán Đệ.

Tôi ngồi trước chậu giặt lớn, vừa giặt vừa rơi nước mắt.

Bố bế em trai đi ngang, đ/á tôi ngã dúi xuống đất: "Làm chút việc mà cũng khóc lóc, phúc khí của em mày bị mày khóc hết rồi".

Tôi vật lộn đứng dậy: "Bố ơi, con cũng muốn đổi tên!".

Bố tôi gi/ận dữ định đ/á tiếp thì em trai chỉ tay ra phía trước bi bô, ông liền đổi sang vẻ mặt cưng chiều, bế em trai lên vai để nhìn được xa hơn.

Rồi ông nhổ nước bọt: "Đồ mạng hèn! Tao không n/ợ mày thứ gì!".

Vương Chiêu Đệ ngồi trên bậc cửa không xa, mẹ đang tỉ mẩn tết tóc theo kiểu mới cho cô.

Tại sao cùng là con cái họ mà lại khác biệt đến thế.

Từ khi có trí nhớ, tôi chưa từng được ngồi lên vai bố, chưa từng nhận được nụ cười dịu dàng của mẹ.

Tôi chỉ biết lau nước mắt sau những trận đò/n, tiếp tục hoàn thành công việc còn dang dở.

5

"Vương Phán Đệ!" Tô T*** D*** từ xa đã gọi tên tôi.

Tôi ngẩng lên ngạc nhiên, thấy Tô T*** D*** đang chạy về phía tôi, phía sau là đôi vợ chồng phúc hậu.

Người phụ nữ kéo tôi đứng dậy, nhẹ nhàng lấy khăn tay lau sạch tay tôi.

Chồng bà đi đến trước mặt mẹ tôi giới thiệu: "Chào chị, chúng tôi là phụ huynh bạn học của Phán Đệ. Nghe T*** D*** nói, gia đình không định cho cháu tiếp tục đi học nữa ạ?".

Mẹ tôi ngơ ngác: "Ừ, nhà làm gì có tiền cho con gái đi học, cho nó bát cơm ăn đã là phúc lắm rồi!".

Tôi cúi đầu x/ấu hổ, không muốn nghe thêm những lời tà/n nh/ẫn của mẹ, cũng không dám nhìn vào mắt Tô T*** D***.

Sao cậu ấy lại dẫn bố mẹ đến nhà tôi?

Mẹ Tô T*** D*** mỉm cười: "Chúng tôi muốn đưa Phán Đệ đi, sẽ lo cho cháu học hành, hai vợ chồng thấy thế nào?".

Nghe vậy, tôi đứng ch*t lặng.

Bố tôi cũng bất ngờ nhưng vẫn làm bộ nghiêm nghị: "Chúng tôi vất vả nuôi nấng nó lớn, giờ vừa đỡ đần được việc nhà, các vị nói đem đi là đem đi sao?".

Hai vợ chồng Tô T*** D*** nhìn nhau.

Bố Tô T*** D*** bắt tay bố tôi: "Tất nhiên không để anh chị thiệt thòi, chúng tôi xin gửi hai mươi triệu, chút lòng thành nhỏ bé".

Mẹ Tô T*** D*** nhanh tay đưa tiền cho mẹ tôi.

Mẹ tôi cầm xấp tiền dày cộp, mặt tươi như hoa nở.

Đổi đứa con gái bị cả nhà gh/ét bỏ lấy hai mươi triệu, quả là món hời.

Chị hàng xóm lấy chồng cũng chỉ được mười tám triệu tiền thách.

Bố tôi vẫn giả bộ khó tính, muốn vòi vĩnh thêm.

Cuối cùng giá được định ở ba mươi triệu, đổi lấy tôi và chuyển hộ khẩu.

Tôi vẫn mơ màng, không tin vào sự thay đổi chóng mặt này.

Mãi đến khi mẹ nuôi Tô T*** D*** nắm ch/ặt tay tôi, dắt lên chiếc xe con đỗ ở đầu làng.

Tô T*** D*** vui sướng nhảy cẫng lên: "Giờ em thật sự là em gái anh rồi nhé!".

Lớp băng giá trong lòng tôi dần tan chảy.

Bố mẹ Tô T*** D***, giờ đã trở thành bố mẹ nuôi của tôi.

Điều mà tôi không dám mơ tới.

6

Hóa ra sau khi về nhà, Tô T*** D*** đã kể với bố mẹ về tôi.

Bố mẹ cậu thương cảm hoàn cảnh của tôi, định cùng con trai đến thăm và khuyên nhủ bố mẹ tôi.

Không ngờ vừa xuống xe, mẹ Tô T*** D*** nhìn thấy tôi - đứa trẻ nhỏ bé ngồi khóc dưới đất - đã quyết tâm đưa tôi về.

Chưa đầy nửa ngày, tôi rời khỏi ngôi nhà đem đến cho tuổi thơ tôi toàn đ/au khổ.

Tôi không chút lưu luyến, như cách họ hí hửng đếm tiền, chẳng thèm nói lời tạm biệt khi tôi đi.

Về đến ngôi nhà ở thị trấn, Tô T*** D*** hăng hái nhảy xuống mở cửa cho tôi.

"Chào mừng đến với tổ ấm mới!".

Bố mẹ Tô T*** D*** - giờ là bố mẹ nuôi của tôi - nắm tay tôi bước qua ngưỡng cửa.

Mẹ nuôi xoa đầu tôi rối bù, áy náy nói: "Phán Đệ, đón con vội quá nên chưa chuẩn bị gì.

Tối nay con nghỉ ngơi, mai chúng ta sẽ đi ăn thật sang nhé!".

Bố nuôi đã vội vàng dọn dẹp phòng trống cho tôi.

Mẹ nuôi bảo tôi ngồi đợi trên sofa, bà vào bếp nấu ăn.

Tôi ngượng ngùng sờ vào chiếc quần dính bẩn, nhìn chiếc ghế sạch sẽ mà không dám ngồi.

Tôi định theo mẹ nuôi vào bếp phụ nấu ăn.

Vì trước đây ở nhà, cả ba bữa đều do tôi làm.

Tôi đứng trước bếp củi lớn xào hết món này đến món khác.

Mỗi lần rửa xong nồi ra thì đĩa th!t trên bàn đã hết sạch.

Mẹ nuôi nhẹ nhàng đẩy tôi ra khỏi bếp, cười bảo Tô T*** D*** dẫn tôi xem tivi.

"Làm gì có chuyện để trẻ con nấu ăn!".

Tôi ăn bữa cơm nóng hổi, xem tivi sáng rực, tưởng mình đang trong mơ.

Tôi tham lam mong giấc mơ này dài thêm, thật dài nữa.

7

Hôm sau, bố mẹ nuôi dẫn tôi đi m/ua rất nhiều quần áo mới.

Đã lâu lắm rồi tôi không được mặc đồ mới.

Đồ chị mặc chán, rá/ch rồi mới đến lượt tôi.

Tối qua đi, mẹ nuôi không cho tôi thu dọn đồ đạc, bà bảo sẽ m/ua sắm lại toàn bộ cho tôi.

Giày mới, váy mới, cặp sách mới, và cả... gia đình mới.

Mẹ nuôi còn dẫn tôi vào siêu thị chỉ cho tôi nhận biết các loại băng vệ sinh, dạy tôi nhiều kiến thức sinh lý.

Với tôi, từ khoảnh khắc Tô T*** D*** đưa tôi băng vệ sinh ở trường, từ giây phút mẹ nuôi kéo tôi đứng dậy, họ đã là gia đình tôi rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 7
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11