Vân Lạc nhanh nhảu theo sau chúng tôi, nhặt những hạt lạc người lớn bỏ sót.
Thỉnh thoảng hắn tự nhấm nháp một hạt, gặp hạt lạc bốn nhân là lập tức đưa cho tôi, cười toe toét khoe hàm răng sún.
Hắn đơn giản có thể làm tan chảy trái tim ta.
Lạc luộc nước muối cũng cực kỳ ngon lành.
36
Mùa đông tới, tuyết trắng phủ dày.
Cả trang viên như chìm trong biển tuyết.
Chúng tôi đ/ốt lò sưởi, người lớn khâu vá áo quần, trẻ con nô đùa rộn rã bên cạnh.
Tào công công không chỉ dạy võ công, mà còn dạy cả chữ nghĩa.
Cha mẹ ta đối với ông hết sức cung kính.
Tào công công là bậc kỳ tài, đến gia đình ta thật là phúc phần.
Vân Lạc sinh vào mùa đông, qua đông này hắn tròn ba tuổi.
Tào công công chuẩn bị khai tâm cho hắn, dạy chữ luyện võ.
Hắn háo hức vô cùng.
Trước giờ hắn vẫn thèm muốn các anh chị họ được theo học Tào công công.
Còn hắn chỉ quanh quẩn chơi với lũ trẻ làng.
Hắn luôn miệng nói muốn mau lớn để bảo vệ ta.
Ta không hiểu vì sao hắn nghĩ thế, ta đâu có gặp nguy hiểm.
Về sau ta chợt hiểu, có lẽ mỗi khi gặp á/c mộng hay bị gà vịt trong trang viên b/ắt n/ạt, ta đều ôm hắn vào lòng dỗ dành: 'Mẹ sẽ bảo vệ con'.
Thế là hắn bắt chước theo.
37
Xuân về lại đến mùa gieo hạt.
Nhưng tiết trời khô hạn dị thường.
Ra sông gánh nước vô cùng vất vả, ba mặt trang viên giáp sông đều là vách đ/á dựng đứng.
Trước nay dân trang dùng nước suối đầu ng/uồn.
Giờ suối cạn trơ đáy.
Hai giếng trong sân nhà cũng cạn dần.
Phương Nam đã hạn hán hai năm liền.
Phương Bắc khá hơn.
Nên dân lũ lượt kéo nhau tị nạn lên Bắc.
Giờ phương Bắc cũng khô cằn.
Cha ta nhìn cánh đồng nứt nẻ mà ưu tư, đất khô không thể cày cấy.
Hoa trong vườn ta cũng ch*t khô.
Vân Toàn và Vân Lạc đều buồn rầu.
Để tích nước, cha mẹ ta phân chia trang viên thành hai toán: một toán dùng thang mây leo xuống sông gánh nước.
Việc nguy hiểm nên mỗi người chỉ gánh lượng vừa phải.
Toán còn lại lên núi tìm mạch suối ngầm.
Người già trong trang đóng thêm thùng gỗ tích trữ.
Nước các nhà đều cất dưới hầm.
Trời nóng như đổ lửa, nước để ngoài bốc hơi hết.
Chúng tôi hạn chế tắm rửa, sợ sau này không còn nước uống.
38
May thay sông chưa cạn kiệt.
Mỗi nhà tích được hai thùng gỗ lớn.
Nhà ta dư dả hơn, giếng còn nước lại thêm hai thùng nước sông.
Nước sông cho gia súc, người dùng nước giếng.
Toán lên núi vẫn chưa tìm được mạch nước.
Ai nấy đều sốt ruột.
Nửa tháng sau, trời không phụ lòng người, phát hiện mạch suối trong hang sâu.
Hang động này phải đi vào rất sâu, ngoài trời nóng như th/iêu mà trong hang lạnh buốt, đi gần nửa canh giờ mới thấy hồ nước nhỏ với mạch suối tuôn trào.
Vân Toàn 13 tuổi là người phát hiện, hắn dẫn lũ trẻ trong trang bắt chước người lớn đi tìm nước.
Người lớn trước đã thăm dò hang này nhưng bỏ cuộc giữa chừng.
Bởi đoạn sau hang hẹp phải bò qua, bọn trẻ nhỏ con lại hiếu kỳ nên tìm ra.
Cả trang vui như hội.
Lũ trẻ hớn hở như thắng trận.
Vân Toàn tập hợp bọn trẻ tập binh pháp.
Mẹ ta bảo hắn mê làm tướng đến phát đi/ên.
Tào công công lại ủng hộ, dạy hắn bày binh bố trận, thi thoảng chia phe đ/á/nh trận giả.
39
Vân Lạc sốt ruột vô cùng.
Mỗi lần chơi đ/á/nh trận, hắn nhảy cẫng lên vì chẳng ai cho chơi cùng - còn quá nhỏ.
Vân Lạc đành miệt mài luyện võ, thách đấu Vân Toàn: 'Toàn ca ca, lại đây, ta sẽ đ/á/nh bại ngươi!'
Vân Toàn đành chiều em đấu vài chiêu.
Có đêm Vân Lạc mớ nói lảm nhảm toàn chuyện ban ngày.
Ta xoa xoa khuôn mặt ngủ say của hắn, nghe tiếng thở đều đều, thầm mong hắn đừng bao giờ bước ra chiến trường thực sự.
40
Đồng khô không cấy được.
Nước tích trữ ngày một ít.
May mắn kho lương thực còn rất nhiều, đủ ăn vài năm.
Mọi nhà đều có dự trữ.
Nơi này gần như biệt lập nên trốn được thuế má.
Thu sang, mọi người bắt đầu lên núi lấy nước từ hang động.
May trang viên không đông người, tính cả nhà ta chỉ 11 hộ.
Hang động được đào rộng thêm, đường lên núi san bằng, nhưng lấy nước vẫn vất vả, mỗi lần đi mất ít nhất một canh giờ.
41
Một hôm ta ngắm lũ trẻ tập võ với Tào công công trong sân.
Đứa trẻ trong làng hớt hải chạy đến: 'Ông Tào, cô Nhung ơi, bên kia sông có người kêu c/ứu!'
Chúng tôi gi/ật mình chạy ra xem.
Quả nhiên bên kia sông có nhóm dân tị nạn độ ba bốn mươi người.
'Người bên kia ơi, c/ứu chúng tôi với!'
'Chúng tôi khát lắm rồi! Cho xin ngụm nước, uống xong chúng tôi đi ngay!'
Sông đã cạn trơ đáy, nứt nẻ.
Đi lại trên lòng sông không thành vấn đề.
Nhưng leo lên vách đ/á thì khó khăn.
Dân trang viên kéo đến xem.
Cha ta nói: 'Không được cho nước. Bản thân còn không đủ dùng, cho đi là ch*t khát. Hơn nữa, cho nước xong họ lại đòi lương thực, đến lúc không cho là chuyện gi*t người cư/ớp của xảy ra ngay!'
Dân tá điền trong trang càng sợ hãi, đồng thanh: 'Không cho, không được cho! Cho một lần là vô tận, lúc chạy nạn chúng tôi thấy rồi, nhà nào có của là ch*t trước!'.
'Tiêu rồi! Họ tìm được tới đây, đã dòm ngó thì chẳng buông tha đâu!'