Dù trong công ty tôi cũng có văn phòng riêng, nhưng không thể nào sánh được với không gian rộng rãi của anh ta.

Được bước vào trung tâm quyền lực đúng là sướng thật, ngay cả văn phòng cũng dùng đồ tốt nhất.

Suốt mấy ngày liền, tôi bận rộn ký kết hàng loạt giấy tờ y tế.

Xử lý dồn dập các phương tiện truyền thông và phóng viên.

Ổn định nội bộ công ty.

Các cổ đông lão làng và các thế lực khác đều đang quan sát, dưới mặt nước lặng là dòng chảy ngầm cuồn cuộn.

Nếu nắm được quyền trong hỗn lo/ạn, sau này sẽ có thêm nhiều tiếng nói hơn.

...

Trợ lý gõ cửa, đưa vào một chồng tài liệu từ két sắt cá nhân của Hoắc Sâm Chu.

Hoắc Sâm Chu hôn mê bất tỉnh, tôi hoàn toàn tiếp quản mọi công việc của anh ta.

Đội ngũ luật sư của anh ta cực kỳ thức thời, nhận ra Hoắc Sâm Chu đã hết thời nên đã hoàn toàn quy phục tôi.

Có thể mở được két sắt của Hoắc Sâm Chu còn nhờ họ giúp đỡ rất nhiều.

Trợ lý đưa cho tôi những tài liệu đã được kiểm tra.

"Giám đốc Thư, cô xem chỗ này, ông Hoắc đã chuyển nhượng căn hộ cao cấp ở vịnh Nước Nông sang tên Lâm Vãn Nhu, thủ tục đã hoàn tất từ nửa năm trước."

Hàm ý là không thể hối h/ận hay thu hồi được nữa.

Một báo cáo tài sản khác cho thấy ba tháng trước, Hoắc Sâm Chu đã lần lượt chuyển phần lớn tiền trong mấy tài khoản cá nhân sang tài khoản hải ngoại của Lâm Vãn Nhu.

Tra c/ứu lịch sử giao dịch, tôi còn phát hiện anh ta nhiều lần m/ua sắm hàng hiệu, nhà xe cho Lâm Vãn Nhu, thậm chí mở tài khoản ở nước ngoài và m/ua lượng lớn hàng hiệu bảo toàn giá trị cho cô ta.

Sau khi nắm được tình hình tài sản cơ bản của Hoắc Sâm Chu, tôi cho người đưa đội ngũ luật sư của anh ta đi.

Họ quả thật là những luật sư lừng danh trong ngành.

Nhưng xét cho cùng, họ từng đi theo Hoắc Sâm Chu.

Cho họ chút lợi ích để moi thông tin thì được.

Chứ nếu việc gì cũng dựa vào họ, thì mấy chục năm qua của tôi coi như sống hoài.

Họ có thể vì lợi ích mà phản bội Hoắc Sâm Chu, thì một ngày nào đó, cũng có thể vì lợi ích lớn hơn mà tố cáo toàn bộ kế hoạch của tôi.

Những người có tiềm ẩn rủi ro, tôi tuyệt đối không dùng.

...

3 giờ chiều, đội ngũ luật sư của tôi đến văn phòng.

Bạn thân tôi là đối tác của công ty luật này.

Từ khi tôi bước chân vào thương trường, đã hợp tác với công ty luật này, thời gian tư vấn tích lũy lên tới hàng trăm giờ, họ hoàn toàn đáng tin cậy.

Mấy vị luật sư xem xét tài liệu rồi thảo luận rất lâu, cuối cùng cử người nhiều kinh nghiệm nhất đến đưa ra đề xuất với tôi.

"Giám đốc Thư, trong tình huống này, chúng ta phải báo cáo với cảnh sát về dòng tiền bất thường, đồng thời yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản đáng ngờ dưới tên cô Lâm, cùng với việc khởi động thủ tục chất vấn tình trạng tinh thần của tổng giám đốc Hoắc, như vậy có thể chấm dứt một phần quyền hạn..."

"Ngoài ra, theo tài liệu hiện có, lão gia họ Hoắc sức khỏe không tốt, tổng Hoắc hiện ở trạng thái sống thực vật. Mẹ chồng không đủ sức đảm đương vị trí quản lý công ty, vậy thì cô và các con... công ty đang rất cần ổn định, cô có thể liên hệ ban giám đốc triệu tập họp ngay..." Chỉ cần gợi ý vậy là đủ, không cần nói quá rõ.

Tôi đã hoàn toàn hiểu.

Hoắc Sâm Chu hiện hôn mê bất tỉnh, không khác gì người ch*t.

Những thủ tục giao dịch trước đây của anh ta, tôi đều có thể chất vấn.

Nếu Lâm Vãn Nhu không có đủ bằng chứng chứng minh Hoắc Sâm Chu tự nguyện thực hiện những quy trình đó, tôi có thể đề nghị chấm dứt.

Như vậy, số của cải cô ta vơ vét được sẽ giảm đi đáng kể.

Ngoài ra, tôi cần thu phục nhân tâm.

Thay vì để cả ban giám đốc đoàn kết chỉ trích tôi thừa nước đục thả câu, chi bằng tôi tìm vài người dễ nói chuyện, nhượng bộ lợi ích để kéo họ về phe mình.

Mỗi người mỗi khác.

Trong số họ, có người khó nắm bắt, thì ắt sẽ có kẻ coi tiền như mạng.

Việc tôi cần làm là chọn ra những kẻ gió chiều nào che chiều ấy, để họ chủ trương đưa tôi lên nắm đại cục.

...

Tôi nhanh chóng yêu cầu trợ lý của Hoắc Sâm Chu thông báo sẽ triệu tập cuộc họp ban giám đốc.

Cô ta tỏ vẻ không hài lòng.

Điều này tôi có thể hiểu được.

Ba năm trước, Hoắc Sâm Chu đã vướng vào qu/an h/ệ với chính trợ lý của mình.

Một cô trợ lý nhỏ bé, quyền hạn không cao, không động được đến đại quyền.

Hoắc Sâm Chu thích cô ta, hai người tâm đầu ý hợp, lén lút chơi trò tình ái văn phòng.

Nói ra thì chỉ khó nghe chút, nhưng không ảnh hưởng đến lợi ích thực chất của tôi.

Vì vậy, tôi chưa từng can thiệp.

Đối với cuộc hôn nhân không tình yêu, phải học theo Đại Vũ trị thủy.

Ngăn chặn không bằng khơi thông.

Hoắc Sâm Chu vốn không phải người chung tình.

Hết hứng thú mới lạ, anh ta sẽ tự buông xuôi.

Nếu cứ ra sức ngăn cản, anh ta ngược lại càng hăng hái đấu tranh.

...

Trước ngày diễn ra cuộc họp ban giám đốc, Lâm Vãn Nhu như con thú bị dồn vào đường cùng, xông thẳng đến trước cổng biệt thự họ Hoắc.

Tôi đã sắp xếp sẵn hơn chục vệ sĩ canh giữ bên ngoài.

Ngăn cản cô ta là chuyện dễ như trở bàn tay.

Vài lần giãy giụa, Lâm Vãn Nhu cuối cùng không sao đột nhập được.

Hơn chục vệ sĩ đứng đó, cao lớn lực lưỡng, như một bức tường thành.

Cô ta không đủ bản lĩnh để đối đầu với tôi.

"Thư Hòa! Mụ đ/ộc phụ này!"

"Tất cả là do mụ ép Hoắc Sâm Chu, bây giờ mụ hả lòng hả dạ rồi chứ gì, nếu mụ không cố chấp không chịu ly hôn với Hoắc Sâm Chu, anh ấy tuyệt đối không dùng cái ch*t để ép bố mẹ đồng ý..."

"Mụ muốn đ/ộc chiếm tài sản họ Hoắc, mơ đi! Tôi nói cho mụ biết, Hoắc Sâm Chu đã hứa sẽ cưới tôi, tôi là bạn gái của anh ấy, có tư cách vào biệt thự họ Hoắc, mụ không có lý do để ngăn cản..."

"Còn nữa, trong bụng tôi có con của Hoắc Sâm Chu, đây là cháu đích tôn của họ Hoắc, có tư cách kế thừa gia nghiệp họ Hoắc, tôi phải gặp bố mẹ Hoắc Sâm Chu, họ không có cháu nội, chắc chắn sẽ nhận đứa bé này..."

Cách nhau hàng vệ sĩ, tôi hứng thú ngắm nhìn Lâm Vãn Nhu.

"Mở mang tầm mắt thật, đàn ông đã có vợ còn có thể có bạn gái, hai người chơi trò này hay thật."

"Không coi luật hôn nhân ra gì cả? Hay là nên soạn riêng cho hai người một bộ luật?"

"Còn nữa, đừng tự tô vẽ mình hay ho như thế, gọi là bạn gái chi cho sang, chẳng qua chỉ là tình nhân thôi mà?"

Qua mấy hiệp đấu khẩu, Lâm Vãn Nhu bị tôi chọc cho sôi m/áu.

Đúng lúc trời không chiều lòng người, đổ cơn mưa lớn.

Lâm Vãn Nhu nhất quyết không chịu đi, gào thét trong mưa, giọng điệu chói tai nhức óc.

Sau khi ra lệnh cho vệ sĩ đóng cổng lớn, tôi cho họ nghỉ phép.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Nguyện Nguyện Chương 10
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giáo Sư Bùi Và Chó Điên Họ Phùng

8
Tôi là một đại ca hắc đạo. Vì muốn có được người anh rể xinh đẹp bị vợ bỏ chạy của mình, tôi đã diễn vai một thợ sửa xe thật thà, an phận trước mặt anh suốt sáu năm. Ban ngày thân thiết với anh rể, ban đêm lại lén lút “thân thiết” với anh rể. Về sau, tôi không nhịn được nữa, giữa ban ngày ban mặt trói anh rể lên giường. “Giáo sư Bùi từng thử đàn ông chưa?” “Thử rồi.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên. Tôi ngậm áo, ngửa đầu thở ra một hơi, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Bùi Xuyên rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là “Phùng Mạn”. Phùng Mạn là chị gái tôi, gần đây vừa quay lại Thượng Cảng. Hôm nay Bùi Xuyên về muộn, chính là vì đi gặp chị ấy. Tôi bắt máy, vừa dọn qua những dấu vết hỗn loạn trên người Bùi Xuyên, vừa khàn giọng nói: “A lô.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thay Đồ Chương 11