Mới chỉ bắt đầu thôi mà, cha ơi, ngài vội cái gì.

"Cha à, chưa đến lúc cuối cùng, xin đừng nóng vội."

Phụ thân gắng gượng giữ lấy lý trí, hắn tin chắc mình vẫn còn một lá bài tẩy cuối cùng.

Cũng như năm xưa mẫu thân tôi một lòng tin tưởng sẽ đợi được phu quân đến c/ứu giúp.

Hắn đang đợi công chúa.

Đôi mắt hắn bừng lên tia hy vọng.

"Phải, phải rồi!"

Lính ngục đẩy chúng tôi vào lao ngục.

Trong phòng giam rộng lớn này đã có sẵn một đám người, toàn là dân làng Hưng Bình quê tôi.

Họ ngồi bệt trên đống rơm rác bẩn thỉu, tóc tai bù xù, thần sắc ngơ ngẩn, nào còn chút nào niềm vui khi năm xưa reo hò đẩy mẫu thân tôi xuống giếng.

Giữa nhà, trên xà ngang treo lơ lửng một x/á/c ch*t💀, đây chính là ng/uồn gốc của mùi hôi thối, hắn ta chính là tên ăn mày năm xưa trèo lên giường mẫu thân tôi.

Vừa thấy phụ thân tôi, bọn dân làng như đi/ên cuồ/ng xông tới.

"Là ngài, chính ngài đã xui chúng tôi làm chuyện đó năm xưa."

"Ngài là phò mã, nhất định có cách, xin hãy c/ứu chúng tôi."

"C/ứu chúng tôi với!"

Phụ thân tránh không kịp, bị họ vật ngã xuống đất, toàn thân lấm lem nhếch nhác.

Kẻ từng ngang ngược ngạo mạn, chí tại thiên hạ, giờ phút này lại trở thành tù nhân thảm hại.

"Ta muốn gặp công chúa." Công chúa Vĩnh Chương, là hậu thuẫn vững chắc nhất của hắn, lá bài tẩy cuối cùng của hắn.

Không ai thèm để ý đến hắn.

Hắn ngồi rất lâu, từ từ nắm lấy tay tôi.

"Bảo Châu, giờ cha chỉ còn có thể tin vào con gái này thôi. Con phải tìm cách ra ngoài, gọi công chúa đến c/ứu cha." Tôi khẽ cười một tiếng, rút tay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của hắn mà nói:

"Cha ơi, công chúa đã đến rồi."

Vừa nghe thế, mắt hắn lập tức sáng lên, như người ch*t đuối vớ được cọc.

Công chúa trong bộ cung trang lộng lẫy bước vào, gật đầu với lính ngục.

"Bảo Châu, lại đây."

Lính ngục mở cửa, cung kính gật đầu với tôi. Dưới ánh mắt sửng sốt của mọi người, tôi bước ra khỏi phòng giam, lập tức sau đó tiếng "xoảng" vang lên khi cửa ngục lại bị khóa ch/ặt.

Tôi đi đến bên công chúa, đứng song song với nàng.

Chỉ cách một cánh cửa, cha tôi ở trong lao ngục, còn tôi và công chúa ở bên ngoài.

8

"Những năm qua, cảm ơn con đã giúp ta."

"Linh h/ồn mẹ con nơi chín suối, hẳn sẽ rất vui lòng..."

Sau khi ngơ ngác nhìn những hành động của chúng tôi, cuối cùng phụ thân cũng hiểu ra. Mặt hắn méo mó, trạng thái như kẻ đi/ên cuồ/ng:

"... Là mày!"

"Thẩm Bảo Châu, mày thật là đứa con gái bất hiếu! Mày dám hại cha ruột của mình sao?"

Tôi lạnh lùng nhìn hắn.

"Năm xưa mẫu thân tôi đầy lòng mong đợi chồng mình, kết quả đợi được là sự h/ãm h/ại và nh/ục nh/ã của ngài."

"Nay ngài cũng đợi được vợ mình rồi, còn có gì không hài lòng ư?"

Phụ thân gào thét như đi/ên, giọng khàn đặc.

"Con đàn bà rẻ rúng đó, nó không xứng! Chỉ có công chúa mới xứng đáng với ta."

Hắn nhìn công chúa, ánh mắt cuồ/ng nhiệt.

"Công chúa là con gái thiên tử, lần đầu gặp nàng, ta đã cảm thấy nàng là nữ thần của đời ta."

Thấy công chúa im lặng không nói, lạnh lùng nhìn hắn, hắn tức đi/ên lên.

"Vĩnh Chương, là nàng, tất cả đều do nàng sắp đặt phải không? Là nàng..."

"Con đàn bà đ/ộc á/c này! Nàng dám mưu sát chồng mình!"

Công chúa Vĩnh Chương nở nụ cười rực rỡ như ráng chiều.

"Thẩm lang, giờ ta mới hiểu vì sao Bình Bình của ta chỉ biết gọi mẹ, không biết gọi cha."

"Nó rất thông minh, ngài xem, nó luôn biết rõ ngài không xứng đáng."

"Tại sao? Vĩnh Chương, một khi ta thành công, nàng sẽ là hoàng hậu. Nàng có phượng mệnh, là mệnh phượng hoàng trời sinh, nàng phải làm hoàng hậu của ta..."

Công chúa và tôi không thèm nhìn hắn thêm lần nữa, chúng tôi cùng nhau quay lưng bước đi.

Bọn dân làng trong ngục thấy phụ thân thất thế, lập tức như chó dữ xông vào vây lấy hắn.

Đằng sau vang lên tiếng gào thét và nguyền rủa của phụ thân.

Nửa tháng sau, triều đình bắt đầu thanh trừng đồng đảng của phụ thân, tất cả những kẻ mưu sự với hắn đều bị cách chức xử trảm, nhưng không liên lụy đến người vô tội.

Ba tháng sau, hoàng đế sau khi dầu cạn đèn tắt đã băng hà, cả nước để tang.

Trong tang lễ, gương mặt công chúa đầy bi thương.

"Bảo Châu, dù sao hắn cũng là em trai ta."

Công chúa Vĩnh Chương không phải người vô tình, dù nàng hiểu rõ phụ thân tôi đã cấu kết với ngự y làm suy yếu thân thể hoàng đế, đến cả Hoa Đà tái thế cũng vô phương, nhưng nàng quả thật đã lợi dụng điều này, vì thế mà áy náy.

"Bệ hạ đã cảm nhận được tình chị em ấm áp, công chúa cũng đã làm tròn tình nghĩa của một người chị, hoàng thượng sẽ không trách tội."

Công chúa hơi ngẩng đầu, chớp chớp mắt không để lệ rơi.

Sau tang lễ, công chúa chủ trì triều chính, ổn định triều cương, kinh thành không vì mất hoàng đế mà trở nên vô chủ.

Chớp mắt đã đến cuối thu, phụ thân sắp bị xử trảm.

Ngày hành hình, phụ thân ngồi trên xe tù đi qua phố Trường An dài dằng dặc. Giờ đây ai nấy đều biết rõ tội á/c kết bè kết đảng, tham ô hối lộ, h/ãm h/ại long thể của hắn. Dân chúng phẫn nộ, phụ thân bị ném đầy trứng thối và rau úa.

Tôi tận mắt mục kích cha mình đầu rơi m/áu chảy, cũng như năm xưa tận mắt chứng kiến mẫu thân bị hại.

Tôi đưa thi hài cha về quê Hưng Bình, quăng thẳng xuống chiếc "giếng bát quái" mà hắn đã làm cho mẫu thân.

Cha ơi, ngài xuống địa ngục chuộc tội với mẫu thân đi.

Sau khi vụ việc của phụ thân kết thúc, công chúa được bá quan phò tá, lên ngôi hoàng đế, trở thành nữ đế của Đại Lương.

Công chúa Vĩnh Chương mãi mãi không còn là công chúa.

Ngài xem, lời tiên tri đó đã sai, công chúa không phải phượng mệnh, nàng không cần làm hoàng hậu của ai, chính nàng đã trở thành hoàng đế.

Trong thời gian nàng trị vì, triều chính minh bạch, bách tính an cư, đó là thời thịnh trị hiếm có. Nữ giới được học hành, được làm quan buôn b/án, hôn nhân được tự do ly hôn, cải giá, đây cũng là thời đại tự do của nữ giới.

Năm thứ ba Tân chính, tôi được bổ nhiệm làm Giám chính Khâm Thiên Giám, sau đó, trách nhiệm của Khâm Thiên Giám là quản lý thiên tượng, suy tính tiết khí, chế định lịch pháp.

Tân đế đích thân quy định một nguyên tắc: Khâm Thiên Giám, vĩnh viễn không được suy đoán tiên tri.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm