“Anh, chị dâu, hai người cũng qua đây đi.”

Tôi bị lôi đi, khập khiễng ngồi xuống chiếc bàn có Chu Lục. Tôi muốn về nhưng cô tôi nhất quyết nắm ch/ặt tay không buông. Chỗ đông người lại toàn người quen, bố mẹ tôi không tiện nói gì, đành ngồi xuống cùng.

Rồi cô tôi bắt đầu phát biểu. Mấy câu lảm nhảm lặp đi lặp lại, đại ý hôm nay là ngày đẹp trời mọi người tụ tập. Nói xong, bà vung tay ra hiệu: “Dọn thức ăn đi!” rồi đ/á/nh phịch ngồi xuống.

Tôi tưởng bắt đầu ăn cơm, ăn xong sẽ về được. Nên tôi gắp lia lịa. Ai ngờ càng ăn nhiều, người phụ nữ ngồi cạnh càng nhét vào tay tôi nhiều phong bì. Tôi ăn không ngừng, bà ta nhét không nghỉ, vừa nhét vừa cười tủm tỉm nhìn như thể thích lắm.

Tôi hỏi: “Dạ, cháu nên gọi bác là gì ạ? Cháu đi học xa nhà lâu, ít về nên không nhớ hết các bác.”

Người phụ nữ nghe vậy lập tức cười tít mắt: “Ôi trời, tôi thích bé này quá đi! Mau chóng đã muốn đổi cách xưng hô rồi à?”

Tôi nhíu mày, linh cảm chuyện chẳng lành. Ngay lập tức, một chiếc vòng ngọc được đeo vào tay tôi. Bà ta nói: “Gọi mẹ đi, cứ gọi mẹ là được!”

Tôi ch*t lặng, vội đứng dậy chạy về phía mẹ núp sau lưng bà.

Cô tôi thấy sự tình lộ rồi, không giả vờ nữa. Bà đứng thẳng dậy nói: “Na Na, bất ngờ không? Vui không?”

Tôi ngơ ngác: “Vui gì? Ý cô là sao?”

Cô tôi cười, bắt chước phim ảnh cầm đũa gõ vào ly: “Hôm nay là lễ đính hôn của cháu Na Na nhà ta với cậu ấm nhà Chu. Mọi người nâng ly nào...”

Rầm! Lời chúc mừng chưa dứt, mẹ tôi đã ném ngay đầu gà về phía bà: “Chúc mừng cái gì chứ!” Rồi bà trợn mắt lôi cổ áo tôi đứng dậy, quát: “Sao không trả lời? Cô hỏi con vui không kìa!”

Mẹ tôi nổi tiếng thất thường, tôi suýt khóc vì sợ. Thấy tôi nhút nhát, bà tức gi/ận liếc cô tôi rồi châm biếm: “Xin lỗi nhé, con bé không hiểu chuyện, quên mất còn một người cô không ra gì như chị.”

Rồi bà nói đầy á/c ý: “Chị hỏi nó vui không? Để tôi trả lời thay - không vui chút nào! Nhưng... làm thế này có lẽ nó sẽ vui!”

Vừa dứt lời, mẹ tôi hất tung bàn tiệc: “Gì chứ? Đối xử với con gái tôi như người Nhổ Bãi à? Đám đính hôn nhảm nhí, cút đi!”

3

Mẹ tôi m/ắng xong liền kéo tôi đi. Nhưng cô tôi mất mặt, cố ngăn không cho chúng tôi rời đi. Bà lớn tiếng trước đám đông: “Chị dâu à, không phải em nói. Na Na đã 23 tuổi rồi, sắp 30 mà chưa lấy chồng, người tốt bị người ta giành hết rồi. Em thấy chúng ta là người thân ruột th!t mới giới thiệu cậu ấm nhà Chu cho Na Na đó.”

Mẹ tôi chán gh/ét cô tôi lắm, chẳng thèm đáp, liếc bố tôi ra hiệu. Bố tôi vội chạy tới làm hòa, vung tay nói: “Na Na nhà tôi còn nhỏ, chưa vội. À mà Xuân Lệ nhà chị cũng đến tuổi kết hôn rồi mà? Nó còn lớn hơn Na Na mấy tuổi. Hay là cho Xuân Lệ với Chu Lục thử xem sao?”

Nghe đến tên con gái lớn của mình, cô tôi gi/ận dữ: “Xuân Lệ nhà tôi còn phải thi cao học, không có thời gian yêu đương! Na Na tốt nghiệp đại học xong, học lực bình thường, không nhanh chóng lấy chồng đổi đời thì cả đời làm nhân viên ngân hàng quèn thôi!”

Bố tôi không gi/ận, nói mỉa: “Chị sốt sắng mai mối cho nhà Chu thế, hay là muốn Hùng An sắp tốt nghiệp trung cấp xin việc dưới trướng ông Chu đây?”

“Nghe nói Hùng An sắp tốt nghiệp rồi, định đẩy Na Na nhà tôi ra làm quà tặng à?”

Bị chọc trúng tim đen, mặt cô tôi đỏ bừng nhưng không chịu thừa nhận, còn muốn cãi lại. Tiếc là bố tôi cao 1m8, nặng 90kg, đứng chắn trước mặt cô tôi, giọng trầm đầy uy lực: “Tần Chi Phương, nếu còn nhúng tay vào chuyện của Na Na, đừng trách tôi không nể tình huyết thống! Tốt nhất chị an phận, đừng bắt tôi xử lý hậu quả giùm nữa!”

Nói xong, bố tôi nhấc nhẹ chiếc bàn khác hất đổ, quay sang ông lão đang dắt chó hoang định ăn đồ thừa: “Thức ăn ngon thế này cho chó ăn còn hơn cho mấy người! Dám lừa cả nhà chúng tôi! Từ nay về sau gặp nhau trong làng đừng chào nữa! Tôi thấy buồn nôn!”

Lần này, chúng tôi thật sự rời nhà hàng. Khi đi ngang người phụ nữ đeo vòng cho tôi, tôi cố gỡ vòng trả lại. Nhưng bà ta vẫn không từ bỏ, gượng cười: “Cháu với nhà ta có duyên, gỡ không được thì đừng gỡ. Yên tâm đi, nhà ta sẽ không bạc đãi cháu đâu.”

Tôi nhìn mẹ cầu c/ứu. Mẹ tôi liền giữ ch/ặt cổ tay tôi, đ/ập mạnh xuống bàn. Rắc! Chiếc vòng vỡ tan. Người phụ nữ đ/au lòng quỳ xuống nhặt: “Chiếc vòng gia truyền của tôi! Tiếc quá!”

Mẹ tôi khịt mũi: “Pinduoduo, năm tệ ba cái.”

4

Tôi tưởng trò hề của cô tôi đến đây là hết, nào ngờ bà ta dẫn theo Chu Lục tới tận ngân hàng tôi làm việc, ầm ĩ nói: “Na Na, nhà Chu thật sự muốn cháu làm dâu, họ thích cháu lắm! Dù không vội đính hôn thì cũng nên tiếp xúc nhiều vào! Hôm đó bố mẹ cháu gây lộn trong nhà hàng thế, nhà Chu có nói gì đâu? Đàn ông rộng lượng như thế bây giờ hiếm lắm! Cháu còn đòi chọn gì nữa?”

Tôi hít sâu. Bố tôi từng nói cô tôi không đạt được mục đích thì không buông tha, chắc chắn nhà Chu hứa hẹn gì với bà ta rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
2 Học cách buông Chương 10.
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
10 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giáo Sư Bùi Và Chó Điên Họ Phùng

8
Tôi là một đại ca hắc đạo. Vì muốn có được người anh rể xinh đẹp bị vợ bỏ chạy của mình, tôi đã diễn vai một thợ sửa xe thật thà, an phận trước mặt anh suốt sáu năm. Ban ngày thân thiết với anh rể, ban đêm lại lén lút “thân thiết” với anh rể. Về sau, tôi không nhịn được nữa, giữa ban ngày ban mặt trói anh rể lên giường. “Giáo sư Bùi từng thử đàn ông chưa?” “Thử rồi.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên. Tôi ngậm áo, ngửa đầu thở ra một hơi, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Bùi Xuyên rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là “Phùng Mạn”. Phùng Mạn là chị gái tôi, gần đây vừa quay lại Thượng Cảng. Hôm nay Bùi Xuyên về muộn, chính là vì đi gặp chị ấy. Tôi bắt máy, vừa dọn qua những dấu vết hỗn loạn trên người Bùi Xuyên, vừa khàn giọng nói: “A lô.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thay Đồ Chương 11