Mấy tỳ nữ vốn không ưa ta vây thành một vòng, chỉ trỏ bàn tán, những lời chua ngoa đầy một sọt.
"Nhìn bộ dạng của ả ta kìa, tưởng mình thực sự lên cành làm phượng hoàng rồi sao?"
"Phu nhân ban thưởng đồ vật, tám phần mười là sắp được nâng lên làm di nương rồi đấy!"
"Hừ, đồ chơi vứt đi thôi, còn tưởng mình là món ngon nữa kia à."
Ta chẳng thèm để ý bọn họ, đóng sập cửa phòng, cẩn thận cất chồng ngân phiếu cùng thân khế vào trong gói hành lý giấu sát người.
Lén lút lấy ra những thứ Thế tử gia ban thưởng mấy ngày nay: lá vàng, ngọc bội, cùng mấy tờ ngân phiếu lẻ, chất đống lên nhau lấp lánh ánh sáng mê hoặc.
Ta lầm lì đếm từng tờ phiếu.
Những thứ Thế tử ban thưởng đủ tiêu xài mấy đời người, nhưng Phu nhân khó hầu hạ lắm.
Chỉ có kẻ ng/u mới ở lại.
Số tiền này đủ m/ua một tòa nhỏ có sân vườn, thêm mấy gian phố, thoải mái làm một phú ông, sống mấy kiếp không lo cơm áo.
Chỉ có điều cái bụng này...
Thôi kệ.
Ta siết ch/ặt ngân phiếu trong tay.
Dù sao cũng có tiền, một mình ta nuôi nổi.
Vừa định ngày mai sẽ báo với quản sự.
Lãnh lương tháng rồi chuồn thẳng thì cửa sổ vang lên ba tiếng gõ khẽ.
Là tiểu ăn mày ta nhờ đưa thư trước đây.
Hắn ta lại trở thành gia nhân trong Hầu phủ?
Hắn lách qua khe cửa sổ đưa vào một phong thư còn thoảng mùi mực tàu.
Là thư hồi âm của A Trạm!
Tim ta đ/ập thình thịch, vội vàng x/é phong bì.
Trên giấy chỉ có một hàng chữ, nét bút cương nghị dứt khoát, gần như muốn xuyên thủng tờ giấy.
"A tỷ Tang Vãn, A Trạm kim bảng đề danh, trạng nguyên cập đệ, chỉ đợi a tỷ quy gia."
Trạng nguyên!
A Trạm của ta, đậu Trạng nguyên rồi!
Ta không thể chờ thêm một khắc nào nữa.
Thu nhét tất cả vàng bạc châu báu cùng tấm thân khế quý giá vào gói hành lý.
Thắt nút ch*t, vác lên vai hùng hục bước đi.
Ngoài cửa sổ đêm đen như mực.
Ta không chút do dự, đẩy cửa bước ra, lao vào màn đêm dày đặc không ngoảnh đầu lại.
A Trạm, ta đến đây!
7
Đã lâu lắm rồi không gặp A Trạm.
Thay đổi thật nhiều.
Từ xa,
ta nhìn bóng người ấy.
Khoác trên mình áo quan phục màu đỏ tía, tóc búi cao đính kim quan, cao quý mà xa cách.
Hắn băng qua đám đông, thẳng hướng ta bước tới.
Thẩm Trạm, A Trạm ta nhặt được năm nào.
Để lo cho hắn ăn học, ta b/án mình vào Hầu phủ.
Ta không hối h/ận.
Hắn là người thân duy nhất của ta trên đời.
Giờ đây, hắn công thành danh toại, cao trúng trạng nguyên, đến đón ta rồi.
Bàn tay hắn xươ/ng ngón rõ ràng, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay ta.
Đôi bàn tay ấy không còn là bàn tay của chàng trai năm xưa vì miếng bánh mà tranh giành lấm lem bùn đất nữa.
"A tỷ, em đến đón chị về nhà."
Suốt dọc đường, ta tham lam ngắm nhìn cảnh phố xá ngoài xe ngựa.
Hắn thì im lặng nhìn ta chăm chú.
Giờ hắn là người được Thánh thượng sủng ái, vẫn như xưa tự tay bóc quýt cho ta.
Gỡ từng sợi tơ quýt sạch sẽ, mới đưa đến miệng ta.
Ta ăn xong, hắn liền cười.
Nhưng cười cười, động tác hắn bỗng khựng lại.
Hắn kéo lại tấm bào choàng đang tuột khỏi vai ta, đầu ngón tay vô tình chạm vào bụng ta đã hơi nhô lên.
Hơi ấm trong xe bỗng chốc đông cứng.
Hắn đọc sách bao năm, khoác trên người áo quan.
Nhưng cái khí chất ngoan cường hung hãn vẫn ẩn sâu trong cốt tủy.
"Ai vậy?"
Giọng hắn trầm khàn.
Tim ta đ/ập thót, trong miệng còn ngậm miếng quýt hắn bóc, ngọt đến nghẹn thở.
"Chẳng lẽ là tên thế tử chó má đó?"
Từng chữ hắn nói như bị nghiến ra từ kẽ răng, mang theo sát khí ngút trời.
Ta lắc đầu quầy quậy, suýt nữa bị miếng quýt mắc nghẹn.
Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh.
"Không phải, là con của riêng ta."
Ta cúi mắt, không dám nhìn hắn.
Hắn im lặng rất lâu, lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ ném ta xuống xe.
Cuối cùng, hắn chỉ ôm ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, khẽ thở dài.
"A tỷ, sau này đã có em."
Hắn an trí ta ở Trạng nguyên phủ do Thánh thượng ban tặng.
Tất cả sơn hào hải vị bồi bổ đều đưa vào viện của ta, sợ ta xây xước chút nào.
Ta thì an nhiên hưởng thụ, ăn uống đầy đủ, nuôi mình trắng trẻo b/éo tốt.
Chỉ thỉnh thoảng lo lắng về thân phận không rõ ràng của mình.
Lại còn mang theo đứa bé vướng víu, sợ sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của A Trạm sau này.
Ta dò hỏi hắn vài câu.
Hắn đang gọt táo cho ta, nghe vậy.
"Rắc" một tiếng, con d/ao trong tay hắn c/ắt luôn một mảng gỗ trên bàn.
"Ai dám kh/inh rẻ a tỷ của ta!"
Ánh mắt hắn hung dữ vô cùng.
"Chị của Thẩm Trạm ta, kẻ nào dám nửa lời bất kính, ta khiến cả nhà hắn không sống nổi ở kinh thành!"
Thôi được, coi như ta không nói gì.
Tỳ nữ trong phủ lén bàn tán.
Nói Thế tử An Viễn Hầu phủ như đi/ên cuồ/ng, huy động toàn thành quan binh.
Lùng sục khắp nơi tìm một tỳ nữ bỏ trốn khỏi Hầu phủ.
Bảng cáo thị nói tỳ nữ đó ăn tr/ộm vật bất ly thân của Thế tử, giá trị liên thành.
Ta bóc hạt dưa, nghe mà nhếch mép.
Đồ keo kiệt.
Chẳng qua lấy mấy cây trâm cũ hắn từng ban cho ta?
Thêm cái ngọc bội chẳng đáng giá kia?
Năm xưa hắn bóp cằm ta, hung hăng nói những thứ này đều là của ta.
Giờ vì chút đồ lặt vặt mà làm lo/ạn cả kinh thành?
Thật đúng là đồ bủn xỉn.
Chẳng bao lâu sau, ta lại nghe tin hắn sắp cưới vợ.
Là thiên kim tiểu thư Thái phó môn đăng hộ đối.
Tài sắc vẹn toàn, hiền thục đoan trang.
Tốt lắm, tốt lắm.
Ta xoa xoa cái bụng ngày càng to, thở phào nhẹ nhõm.
May mà ta chạy nhanh chân.
Ngày đứa trẻ chào đời, trời đổ tuyết.
Là một bé trai nhăn nhúm, như con khỉ con.
A Trạm bế đứa bé, cười như kẻ ngốc.
Nói sẽ đặt tên cháu là Thẩm An.
Mong nó cả đời bình an thuận lợi.
Ta ôm con khỉ nhỏ của mình, trong lòng ấm áp vô cùng.
8
Chức quan của A Trạm ngày càng lớn.
Từ Hàn Lâm viện Tu soạn, một mạch leo lên chức Thiếu Chiêm Sự phủ Chiêm Sự, được Thánh thượng cực kỳ sủng ái.
Đúng lúc Tiểu An An tập tễnh biết đi thì xảy ra chuyện động trời.
Hôm ấy, A Trạm về phủ, theo sau không phải kiệu quan thông thường.
Mà là nghi trượng của quận vương phủ.
Một đôi phu phụ trung niên ăn mặc lộng lẫy.
Dựa vào tỳ nữ đỡ đần, loạng choạng xông vào.