【Dù sao đi nữa, cả hai đều vì tình yêu m/ù quá/ng mà bỏ rơi con gái, điều này không thể bào chữa!】

【Họ cũng là lần đầu làm cha mẹ, còn nhiều điều chưa hiểu rõ. Giờ đã phát hiện vấn đề, tin rằng họ sẽ thay đổi.】

【Cặp đôi phản diện cùng nhau nuôi dạy con cái, tình tiết này khá thú vị đấy!】

Nhìn những bình luận này, tim tôi cũng không khỏi đ/ập nhanh hơn.

Tay sờ lên dái tai, trong lòng mong đợi sự thay đổi của bố mẹ.

Bố mẹ không biết rằng, tôi còn chuẩn bị một 'món quà' to hơn cho họ.

Nghĩ đến đó, khóe miệng tôi không nhịn được nở nụ cười.

Tính cách lầm lì và hay th/ù vặt này, quả thật tôi thừa hưởng khá tốt từ họ.

4

Hạng Dật Hiên và Hề Tĩnh Thư bàn bạc rất lâu trong xe.

Cuối cùng, bố tôi quyết định:

"Lát nữa em đóng vai á/c, anh làm người hiền."

"Phải giúp con xây dựng nhân sinh quan đúng đắn."

Mẹ tôi vừa gật đầu định đồng ý thì chợt nhận ra điều bất ổn.

"Không đúng, sao lại là em làm người x/ấu với con?"

Ánh mắt Hạng Dật Hiên ngó nghiêng, lẩm bẩm: "Tại em vốn dĩ tính khí đã nóng nảy mà."

Cuối cùng không biết họ thảo luận bao lâu, tôi gần ngủ gật trong phòng chờ.

Hai người cuối cùng cũng đạt được thống nhất: phải dùng lý lẽ thuyết phục tôi, không được cứng rắn,

phải trở thành đôi cha mẹ khai minh, làm bạn với con cái.

Khi nghe tiếng bước chân họ đến gần phòng tôi,

tôi vội cầm điện thoại lên, bắt đầu trận đấu!

Vừa điều khiển nhân vật vừa hét lớn: "Xông lên đ/á/nh nó đi! Nhát như cáy thế!"

"Toang rồi, lũ n/ão phẳng này không biết bảo kê bố mày à!"

Ngoài cửa, nghe thấy mấy từ lóng này, bố tôi ngơ ngác nhìn mẹ.

Dùng miệng hỏi thầm: "Hồi nhỏ bọn mình cũng thế sao?"

Mẹ tôi đảo mắt: "Ai mà biết, hồi nhỏ em có rảnh chơi với anh đâu?"

Rồi mẹ giơ tay gõ nhẹ cửa phòng.

Tiếng 【cốc cốc】 vang lên.

"Mời vào!"

Bố mẹ mở cửa vào lúc tôi vẫn đang cắm mặt vào điện thoại.

Nhưng thực ra tôi vẫn liếc mắt quan sát họ.

Họ hiếm khi vào phòng tôi, giờ trông có chút ngượng ngùng.

Bố tôi phá vỡ im lặng trước: "Con yêu, đang chơi game à?"

Tôi đặt điện thoại xuống, giả vờ ngoan ngoãn: "Dạ, con làm xong bài tập rồi nên chơi điện thoại một lát, được không ạ?"

Nhìn ánh mắt e dè của tôi, tình phụ tử trong bố lập tức trỗi dậy.

"Tất nhiên được rồi! Lao động kết hợp nghỉ ngơi là đúng!"

"Con có chơi switch không? Cái đó hay hơn, bố m/ua cho con nhé!"

Mẹ tôi bất lực đưa tay lên trán, lén véo lưng bố,

chắc trong lòng đang ch/ửi thầm đồng đội ngốc nghếch này.

Mẹ tiến lại gần, ngồi xuống cạnh tôi.

Mùi hương quen thuộc của mẹ phảng phất khắp phòng.

Tôi cố kìm nén để không ôm chầm lấy mẹ mà hít hà.

Hai người cuối cùng cũng vào đề tài chính.

Bố: "Con yêu, lâu rồi không gặp, con có gì muốn nói với bố mẹ không?"

Tôi gật đầu: "Có ạ."

"Con nhớ bố mẹ nhiều lắm." Tôi mếu máo.

Nếu biết bố mẹ có thể rời xa mình bất cứ lúc nào, tôi sẽ không chỉ báo cáo thành tích mỗi lần gặp mặt nữa.

Từ giờ trở đi, tôi sẽ mạnh dạn bày tỏ mọi suy nghĩ thật lòng!

5

"Bố mẹ cũng nhớ con."

Nhưng không nghe được câu trả lời mong đợi, mẹ tôi kiên quyết không bỏ cuộc.

Mẹ xoa đầu tôi tiếp tục dẫn dắt:

"Ngoài chuyện này ra, còn gì muốn nói không?"

"Ví dụ như dạo này tâm trạng thế nào? Có lúc nào buồn vô cớ không?"

"Hay là mất ngủ, run tay, ù tai, ăn uống vô độ, hay có thói quen véo tay..."

Mẹ càng nói càng hăng, bố tôi đột nhiên ho vài tiếng ra hiệu dừng lại.

Tôi giơ tay lên cằm giả vờ suy nghĩ.

Rồi đáp: "Không có ạ, dạo này con vui lắm!"

"Ngủ sớm dậy sớm, ăn gì cũng ngon!"

Khi hai người sắp bị thuyết phục bởi vẻ lạc quan của tôi,

tôi khéo léo vén mái tóc ra sau.

Ánh lấp lánh từ chiếc khuyên tai lập tức lọt vào mắt họ.

Mẹ tôi tròn mắt: "Con... con xỏ khuyên tai rồi!?"

Tôi gật đầu, ánh mắt ngây thơ nhìn họ như hỏi 'không được sao'.

Bình luận bùng n/ổ.

【Ch*t cười, trong mắt hai người u ám này, xỏ khuyên tai là dấu hiệu trầm cảm rồi】

【Con gái ngoan diễn hay quá!】

【Sao xỏ khuyên lại là 'chẩn đoán' thế, ai giải thích giùm?】

【Chuyên gia tâm lý đây: Vì khi bị đ/è nén lâu ngày, tóc và tai là bộ phận đầu tiên con người phản kháng】

Bố tôi vội ngồi sau lưng mẹ, đặt tay lên vai bà.

Như muốn nhắc mẹ bình tĩnh, đừng kích động.

Mẹ tôi hiểu ý, nở nụ cười gượng gạo.

Giả bộ thản nhiên: "Ồ, đẹp đấy, tốt lắm."

"Hồi bằng tuổi con, mẹ cũng thích làm đẹp."

"Tiếc là bà ngoại quản quá ch/ặt, không cho mẹ xỏ khuyên."

"Nhưng mẹ không giống bà, mẹ rất cởi mở! Mẹ ủng hộ con!"

Bố tôi kịp thời bổ sung: "Con gái bố xinh lắm, đeo khuyên tai càng thêm nổi bật."

Tôi vui mừng nhìn hai người.

"Tuyệt quá! Bố mẹ tiến bộ gh/ê!"

"Vậy con không giấu nữa, thực ra con còn xỏ khuyên lưỡi nữa."

Bố: "Được thôi, nếu không sợ đ/au thì xỏ thêm khuyên sụn cũng đẹp... Đợi đã! Khuyên gì cơ!?"

Không khí trong phòng chùng xuống.

Tôi giả vờ không thấy ánh mắt 'muốn ăn tươi nuốt sống' của họ.

Thè lưỡi ra,

Giữa lưỡi hồng hào là viên kim cương lấp lánh.

"Khuyên lưỡi đó!"

Tôi thản nhiên khoe ra.

"Dạo này đang thịnh hành lắm, bố mẹ không biết sao?"

6

Trong lòng tôi không ngừng nhủ: Cố nhịn cười, cố lên!

Cuối cùng, hai người họ không chịu nổi 'tuổi dậy thì bất thình lình' của con gái, đành lảng sang chuyện khác rồi nhanh chân rời khỏi phòng.

Xem bình luận tôi mới biết, tối hôm đó bố mẹ đặt m/ua cả chồng sách dạy con.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11