“Bẩn, sao mày lại bẩn thỉu đến thế?!”

Đó là lúc bà ấy mất kiểm soát nhất.

Bà dùng bùi nhùi thép trong bếp.

Cọ lưng tôi một cách th/ô b/ạo đến rá/ch da.

Một cái móc sắt đ/âm vào da thịt, để lại vết thương dài loang lổ.

Tôi thường không dễ khóc.

Vì từ nhỏ đã quá quen với những nỗi đ/au.

Nhưng hôm đó tôi khóc.

Đau đến tận xươ/ng tủy.

Mẹ tôi cũng khóc, bưng mặt gào thét.

M/áu chảy không ngừng.

Chảy đến khi bố tôi làm xong chuyện, cô tình nhân không đành lòng.

Đưa tôi đến bệ/nh viện tiêm phòng uốn ván.

Dù vậy, mẹ vẫn không chịu ly hôn.

Nửa đêm bà ôm tôi, đi/ên cuồ/ng hét lên:

“Mẹ còn không phải vì mày! Nếu không có mày, mẹ đã ly hôn từ lâu rồi! Nếu không phải vì sinh mày, hắn đã ngoại tình khi mẹ mang bầu…”

Bàn tay bà siết ch/ặt cổ tôi.

Đến phút cuối bà buông ra.

Có lẽ tình mẫu tử trỗi dậy, bà ôm tôi khóc nức nở xin lỗi.

Tôi ho đến mức nôn khan.

Suýt nữa đã không thể sống sót.

Bố tôi biết chuyện vẫn lạnh lùng:

“Muốn ly hôn hay không tùy bà.”

Cuối cùng khi tôi 10 tuổi, mẹ không chịu nổi nữa.

Bà gục ngã hỏi tôi:

“Nếu ly hôn, con có theo mẹ không?”

Nhưng vừa hỏi xong, ánh mắt bà đã ngập tràn gh/ê t/ởm:

“Đồ bẩn thỉu, con trai của kẻ dơ bẩn, cũng chỉ là thứ ô uế!”

Câu nói ấy xuyên suốt tuổi thơ tôi.

Như vết s/ẹo không thể xóa nhòa.

Tôi không kiểm soát được việc rửa tay liên tục.

Bởi vì, tôi bẩn.

Người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường là cô giáo.

Cô nói với bố tôi.

Nhưng ông không để tâm.

Tôi lén đi trị liệu tâm lý.

Ở một phòng khám tư nhân nhỏ không chính quy.

Có lẽ còn chẳng được gọi là bác sĩ.

Kẻ mặc áo blouse trắng nghe xong, cười một cách bệ/nh hoạn.

Hỏi tôi:

“Này nhóc, mấy con đàn bà bố mày mang về, có xinh không?”

Hôm đó, tôi hiểu ra.

Con người vốn dĩ đều dơ bẩn.

Tôi luôn nghĩ như vậy.

Luôn nhìn đời bằng ánh mắt u ám chán chường.

Tôi thừa hưởng ngũ quan từ mẹ.

Rất đẹp trai.

Lớn lên, nhiều người thích khuôn mặt tôi.

Nhưng dù họ có say mê vẻ ngoài của tôi.

Chỉ cần hiểu sơ qua về con người tôi.

Sẽ phát hiện ra.

Tôi bẩn.

Sinh ra trong một gia đình thối nát.

Không ai có thể yêu tôi.

Nên tôi trốn tránh toàn bộ nhân loại.

Sinh nhật 18 tuổi của tôi, là một ngày tẻ nhạt.

Hôm đó tan học lớp 12, trời mưa lâm râm.

Tôi nhìn thấy cô gái ấy.

Cô ấy che ô, ôm chú mèo hoang ướt sũng dỗ dành.

Ánh mắt dịu dàng.

Hoàn toàn không màng quần áo mình bị vấy bẩn.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi đột nhiên gh/en tị với con mèo trong lòng cô.

Giá như tôi - kẻ bẩn thỉu, cũng được đối xử dịu dàng như thế…

Thì tốt biết mấy.

Tôi vô thức bước về phía cô.

Nhưng ngay lúc đó, lời mẹ lại vang lên trong đầu.

Như á/c q/uỷ bám riết lấy tôi.

“Lục Tiêu, mày giống hệt bố mày - đồ bẩn thỉu, thế giới này không ai yêu mày đâu.”

Tôi dừng bước.

Chỉ dám đứng từ xa, liếc nhìn.

Cô ấy quá sạch sẽ.

Sạch đến mức, tôi muốn khóc.

Tôi tê dại trở về căn nhà trống trải.

Sau khi ly hôn, mẹ đã rời khỏi nơi này vĩnh viễn.

Bố tôi vài năm trước gặp t/ai n/ạn xe qu/a đ/ời.

Để lại tiền bồi thường và căn nhà.

Tôi thì thầm với bóng tối:

“Nếu điều ước sinh nhật thành sự thật, tôi ước có người yêu thương mình.”

Có lẽ trời cao đã nghe thấy.

Khi chia lại lớp năm cuối cấp.

Tôi nghe thấy bên tai giọng nói ngọt ngào của cô gái:

“Chào bạn, làm quen nhé, mình là bạn cùng bàn mới, Hạ D/ao đây.”

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm