Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa phải là thứ khó chịu nhất.

Điều khiến tôi không thể chịu đựng nổi là mỗi cuối tuần, mẹ chồng và bố chồng lại kéo nhau sang nhà tôi. À mà từ khi tôi ngừng nấu bữa sáng cho Tiêu Duy, thỉnh thoảng họ còn sang cả vào buổi tối. Nhà họ cách nhà tôi chỉ ba trạm xe buýt.

Mỗi lần sang, họ vin vào cớ thăm cháu để ở lại cả ngày cuối tuần đã đành, còn tìm cách bới móc đủ điều. Đồ ăn phải nấu đúng khẩu vị của họ, nếu không họ sẽ bĩu môi chê bai ngay trên bàn ăn. Nhà chỉ hơi bừn bộn một chút, Diêu Cúc Hoa đã như phát đi/ên, quát tháo: "Vương Vũ, nhà cửa như bãi rác thế này mà không dọn dẹp ngay đi!".

Con gái tôi khóc, hai vị già kia thẳng thừng hét vào mặt cháu: "Im ngay!".

Có lần con bé đang chơi đồ chơi giữa phòng khách, bày la liệt dưới sàn. Diêu Cúc Hoa đứng lên đi vệ sinh vô tình dẫm phải đồ chơi, suýt ngã. Bà ta tức gi/ận quay lại đ/á mạnh món đồ vào tường, rồi m/ắng cháu: "Tiêu Duyệt, đồ ăn hại! Đừng có chơi nữa!".

Bà ta còn quát: "May mà lần này tao không ngã, không thì xem tao có đ/á/nh ch*t mày không!".

Con bé h/oảng s/ợ trước tiếng hét đột ngột, oà khóc nức nở. Diêu Cúc Hoa vẫn không buông tha: "Đúng là giống nào sinh giống nấy, vô giáo dục! Suốt ngày chỉ biết khóc lóc. Mẹ mày ch*t rồi hay sao mà khóc như ri?".

Lúc đó tôi đang rửa bát trong bếp, nghe mà m/áu sôi lên đỉnh đầu. Đáng gi/ận hơn là Tiêu Duy ngồi ngay trên sofa mà làm ngơ như không. Có lẽ những lời m/ắng nhiếc vô cớ này đã thành chuyện thường tình. Nếu không, Diêu Cúc Hoa đã không dám thoải mái ch/ửi m/ắng, còn Tiêu Duy lại bình thản đến thế.

Nhưng trước khi đến thế giới này, tôi chưa từng nghe ai dùng những lời tục tĩu như vậy để m/ắng nhiếc tôi và con gái. Thế nên tôi bước thẳng ra khỏi bếp, mở toang cửa chính, ném chiếc bát đang rửa xuống chân Diêu Cúc Hoa. Tôi gào thật to, đối đầu trực tiếp với bà ta.

Sau hai tháng sống ở thế giới này, tôi đã nắm rõ tính cách Diêu Cúc Hoa. Do đặc th/ù nghề nghiệp, bà ta cực kỳ coi trọng hình tượng trước mặt người khác. Tôi cố tình mở cửa lớn, hét đủ để cả tòa nghe thấy, khiến hàng xóm mở cửa xem xét. Diêu Cúc Hoa thấy cửa nhà đối diện mở liền im bặt, thậm chí còn bế cháu gái lên dỗ dành, rồi đổ lỗi ngược lại cho tôi: "Vương Vũ, em bớt nóng gi/ận đi. Bát rơi trúng chị không sao, lỡ trúng Tiêu Duyệt thì làm sao?".

Tôi: "..."

Nhưng con bé từ chối để bà ta bế, giãy giụa trong vòng tay, thậm chí còn cắn vào tay bà ta. Người xem chưa kịp rút lui, Diêu Cúc Hoa mặt mày tái mét nhưng không dám thốt lời thô tục nào nữa.

Tiêu Duy lúc này mới lên tiếng: "Vương Vũ, em đi/ên rồi à? Tiêu Duyệt khóc mà em ném bát vào mẹ làm gì?".

Tôi: "..."

Bố chồng nhanh chóng đứng dậy đóng sầm cửa lại.

Cửa đóng lại, cả nhà họ lập tức trở mặt. Để phòng họ tiếp tục b/ắt n/ạt, tôi ra đò/n trước: "Tôi thất nghiệp ba năm rồi, chẳng sợ mất mặt. Sẵn sàng kể hết chuyện nhà cho thiên hạ biết.".

Tôi nhìn thẳng vào Diêu Cúc Hoa: "Mẹ nghe cho kỹ, nếu hôm nay ai dám động vào tôi một ngón tay, ngày mai tôi sẽ cầm loa phường đến trường mẹ, kể hết chuyện mẹ xúi con trai đ/á/nh vợ cho học sinh và phụ huynh nghe!".

Tôi nói tiếp: "Đến lúc mất mặt thì đừng trách tôi.".

Cả ba: "..."

Lúc này tôi mới x/á/c nhận được, vụ ngộ đ/ộc thực phẩm trước kia không phải t/ai n/ạn, mà là Vương Vũ của thế giới này đã chọn cách kết liễu đời mình - cùng với đứa con gái nhỏ. Gia đình này quá ngột ngạt, cô ấy không chịu nổi nữa. Có lẽ khi cô ấy t/ự t*, tôi đã xuyên không vào đây.

Sau khi đến đây, tôi tìm thấy trong điện thoại cô ấy một số thông tin và bức thư tuyệt mệnh với dòng chữ ngắn ngủi: Sống mệt quá.

Trước sự đe dọa của tôi, cả ba cuối cùng cũng im miệng. Nhưng Diêu Cúc Hoa vẫn không cam lòng, đột nhiên ôm ng/ực làm bộ khó thở. Tôi liếc nhìn bà ta, bế con vào phòng.

Vào phòng, con bé khóc dữ dội hơn, miệng lắp bắp: "Bế bế... bố bế...". Tôi thở dài, ôm con thật ch/ặt.

Mười phút sau, Tiêu Duy đẩy cửa vào. Câu đầu tiên hắn nói là: "Hết nóng gi/ận chưa?".

Tôi: "?".

Hắn: "Anh đã nói rõ, ranh giới của anh là mẹ anh. Em dạo này ăn nhầm th/uốc à? Cứ phải cà khịa với mẹ anh?".

Tôi: "!".

Hắn: "Biết lỗi rồi thì đi xin lỗi mẹ đi. Mẹ bị em làm cho hen suyễn tái phát, giờ vẫn nằm trên giường đấy.".

Tôi: "..."

Nhưng cuối cùng, tôi lại nhún nhường đi xin lỗi Diêu Cúc Hoa. Bởi điều tôi cần x/á/c minh không phải việc Vương Vũ ở thế giới này có t/ự t* hay không, mà là xem con gái có phải con ruột tôi không.

Sự thật đã chứng minh, đúng là con gái tôi. Một người cha như Tiêu Duy, tan làm về chỉ biết chơi game, đến bế con còn không thèm, thì làm sao con gái lại đòi "bố bế" khi bị oan ức? Câu "bố bế" đó chính là khẩu khí của con gái tôi từ kiếp trước. Con bé đã theo tôi đến thế giới này, lại một lần nữa làm con gái tôi.

Nếu lúc này tôi thẳng thừng ly hôn với Tiêu Duy, hai mẹ con sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ. Suy nghĩ một lát, tôi nói: "Vừa rồi em không kiềm chế được, em sẽ xin lỗi mẹ thật lòng.".

Tiêu Duy nghe vậy mới hài lòng, dắt tôi ra xin lỗi Diêu Cúc Hoa. Bà ta nằm trong phòng phụ nghe tôi nhún nhường xin lỗi, cười nhạt: "Tưởng bà cứng cỡ nào, ai ngờ cũng chỉ là kẻ ba năm không đi làm, suốt ngày xin tiền con trai tôi, mà dám làm mặt với tôi.".

Tôi cười thật tươi: "Mẹ nói đúng, con trẻ dại xin lỗi mẹ. Mẹ yên tâm, từ hôm nay mỗi ngày con sẽ xin lỗi mẹ hai lần.".

Cơn hen suyễn của Diêu Cúc Hoa lập tức biến mất, bà ta ngồi dậy ngay. Hôm sau, tôi thực hiện đúng lời hứa - 1 giờ sáng gọi điện cho Diêu Cúc Hoa, thành khẩn xin lỗi bà ta lần nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11