Sau khi xử lý xong, anh ta chỉ tay về phía tôi, nói với thể uý: "Xin lỗi bạn gái tao ngay đi."

Thể uý đâu dám đụng vào "thiếu gia hào môn" Lâm Tây Nghiễn. Hắn không dám hé răng nửa lời, ôm bụng đứng dậy, mặt mày ủ rũ: "Xin lỗi."

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi. Tôi mượn oai hùm, ngẩng cao cằm bước đến bên Lâm Tây Nghiễn, vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo.

"Lần này tạm tha, lần sau còn dám động đến tao, không tin thì cứ đợi Lâm Tây Nghiễn đ/âm ch*t mày."

Lâm Tây Nghiễn vội khẽ nói bên tai tôi: "Chưa đến mức đấy đâu."

"Ừ, đ/âm xong quẳng xuống biển cho cá m/ập ăn thịt, làm thế đi." Tôi gật đầu.

Lâm Tây Nghiễn: "..."

Ngay lúc đó, một tiếng hét vang lên từ hành lang. Lý Vũ Vy chạy tới, nắm lấy cánh tay Lâm Tây Nghiễn lắc đi/ên cuồ/ng: "Anh nói gì cơ? Ai là bạn gái anh? Lâm Tây Nghiễn anh nói rõ xem!"

Lâm Tây Nghiễn đẩy tôi ra trước, quả quyết: "Cô ấy." Rồi liếc mắt ra hiệu cho tôi nhanh nhập vai làm vệ sĩ đ/ộc thân cho anh ta.

Đến nước này, tôi như cỡi lưng cọp, đành gượng gạo nói: "Đi, chuyện này hai đứa mình nói riêng." Nói rồi tôi dẫn Vũ Vy lên sân thượng, khóa cửa, quỳ sụp xuống ôm ch/ặt đùi cô ta: "Chị nghe em giải thích đã."

"Á á á á!" Vũ Vy hét: "Đồ tiểu tam! Ai cho mày quyến rũ anh Tây Nghiễn! Không tin tao đ/âm ch*t mày!"

Tôi: "Chưa đến mức đấy đâu."

Vũ Vy lại hét lên, hai nắm đ/ấm nhỏ đ/ập bôm bốp vào lưng tôi: "Sao lại không đến mức? Chính là đến mức đấy!"

"Chị nghe em nói đã nào." Tôi nắm tay cô ta: "Chị đang mắc kẹt trong cuộc rồi. Chị xem này, chị xinh đẹp chuẩn chỉ, còn em mặt mũi tầm thường lại đeo kính cận. Lâm Tây Nghiễn có m/ù đâu mà không biết chọn ai?"

Vũ Vy bình tĩnh lại, suy nghĩ giây lát rồi nói không chắc: "Chọn em à?"

"Còn phải hỏi? Dĩ nhiên là chị! Anh ấy nói em là bạn gái chỉ để kí/ch th/ích chị thôi, anh ấy muốn chị chủ động hơn!"

Mặt Vũ Vy sáng rỡ hẳn, đôi mắt to chớp lia lịa: "Ừ, có lý. Trong tiểu thuyết hay viết thế này. Em cứ không chịu tỏ tình nên anh ấy tìm á/c nữ phụ kí/ch th/ích em. Hai vợ chồng mình suy nghĩ giống nhau gh/ê!"

Tôi: "... Đúng đúng, thế nên mới là đôi trời sinh. Vậy chị định làm gì tiếp?"

Vũ Vy thở dài: "Thôi không được thì em tỏ tình vậy, ai bảo em thích anh Tây Nghiễn."

Tôi vội ngăn: "Không được, chị không được tỏ tình, thậm chí không nên nói chuyện với anh ấy."

"Nói tiếp xem?" Vũ Vy nhướng mày.

Tôi giả vờ bình tĩnh: "Tình yêu như bánh gạo, càng đ/ập càng dẻo. Nếu dễ dàng đến với nhau thì nhạt nhẽo lắm, phải trải qua khó khăn tình cảm mới bền."

Vũ Vy gật đầu ra hiệu tiếp tục.

"Em sẽ hy sinh danh dự làm á/c nữ phụ đến cùng. Anh ấy càng thấy em b/ắt n/ạt chị, càng đ/au khổ, càng yêu chị, thậm chí trở nên cuồ/ng nhiệt. Rồi một ngày đẹp trời, anh ấy sẽ ôm ch/ặt chị trước cổng trường, cúi đầu hôn say đắm!"

"Á á á -" Vũ Vy mặt đỏ bừng, hét lên dậm chân.

"Rồi em khóc lóc bỏ chạy, bị xe đ/âm nhập viện. Anh ấy quỳ trước giường bệ/nh, bắt đầu hành trình 'hỏa táng truy thê' đi/ên cuồ/ng!" Tôi giơ ngón cái: "Chuẩn không cần chỉnh!"

03

Trên đường xuống lầu, đám đông hiếu kỳ vây quanh chúng tôi. Vũ Vy nhanh chóng nhập vai nữ chính nhẫn nhục vì tình yêu. Cô ta nhìn tôi, mắt ngân ngấn: "Từ Gia Gia, xin lỗi vì em đã đối xử không tốt, tha thứ cho em nhé."

Tôi cũng nhập vai á/c nữ phụ, cười lạnh: "Biết mình sai thì sửa. Thôi, tốn thời gian với mày quá, tao còn chưa ăn sáng. Đi m/ua cho tao 2 bánh bao nhân thịt, 1 sữa đậu không đường, 1 trứng trà."

Vũ Vy liếc nhìn Lâm Tây Nghiễn, mím môi mắt đỏ hoe, vừa khóc vừa chạy xuống m/ua đồ ăn.

Tây Nghiễn vươn cổ nhìn theo, rồi thì thầm bên tai tôi: "Đỉnh quá! Sao mày làm được thế? Cô ta không ăn vạ à?"

Tôi cũng thì thào: "Có chứ! Nhưng tao để yên à? Tao túm tóc nó, dọa sẽ bảo mày dạy nó một trận. Giờ tao mới là người yêu của mày, khôn thì im ngay! Thế là nó ngoan ngoãn."

Ánh mắt Tây Nghiễn nhìn tôi đầy kính nể. Anh ta bình luận: "Nữ hoàng ở ngay bên cạnh tôi."

04

Hai đứa tôi rì rầm với nhau, càng khẳng định thân phận "chị dâu" của tôi. Về lớp, bạn cùng bàn chủ động lau sạch bàn có lời ch/ửi, vỏ trứng trà cũng được dọn giúp.

Tôi ngậm ống hút hỏi: "Tao có cần đổi giày không?"

Bạn cùng bàn vội nói: "Em đổi ạ! Giày chính hãng này đ/au chân lắm, giày chị nhìn thoải mái thật, chị m/ua khéo gh/ê."

Ha ha, hóa ra làm "chị dâu" đã thế! Bả sao bạn gái nam minh tinh hay lên mặt. Tôi hút sữa đậu xong, chìm đắm học hành cả sáng, thấy đầu óc sảng khoái.

Nhưng chưa đến trưa, tôi đã bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên. Nhóm b/ắt n/ạt tôi do bạn cùng bàn cầm đầu, cô ấy là họ xa của giáo viên chủ nhiệm. Nghe nói giáo viên được vào dạy nhờ qu/an h/ệ nhà bạn cùng bàn. Nên thầy luôn che chở cho họ, làm ngơ khi tôi bị b/ắt n/ạt.

"Từ Gia Gia, mày giỏi lắm rồi!" Giáo viên chủ nhiệm lấy bình giữ nhiệt gõ bôm bốp lên bàn. "Công khai yêu sớm? Còn làm ầm ĩ khắp trường? Trước tưởng mày ngoan, ai ngờ hư hỏng thế! Gọi phụ huynh, nhất định phải gọi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm