Vì Tống Trầm thích tóc dài đen thẳng, mấy năm nay tôi luôn giữ mái tóc dài. Buộc đuôi ngựa thì vừa dày vừa nóng, mỗi lần gội đầu phải sấy cả tiếng đồng hồ, chỉ cần lơ là chút là tóc rối tung, năm cuối cấp đâu có thời gian chăm sóc. Thật ra tôi chẳng hề thích kiểu tóc này. Từ nay về sau, tôi chỉ đặt bản thân lên hàng đầu.

Thứ hai đi học, Tống Trầm vẫn giữ vẻ lạnh lùng cũ, gục mặt xuống bàn chẳng nói chuyện với ai. Ngày trước tôi luôn cố hết sức tìm chủ đề để đ/á/nh thức cậu ta. Nhưng lần này, tôi chẳng nói gì cả.

Sau khi chuông vào lớp vang lên, Tống Trầm liếc nhìn tôi mấy lần, không biết đang nghĩ gì. Giờ toán thầy giáo chữa đề. Mấy câu đầu rất dễ, thầy chỉ nói sơ qua, và không cho phép ai làm sai. 'Ai hỏi mấy câu này cho tôi xem, đây là câu cho điểm, học sinh cấp hai cũng làm được.'

Cả lớp im phăng phắc. Chỉ có Tống Trầm giơ tay ra hiệu cho tôi. Cậu ta bảo tôi nhờ thầy giảng lại câu thứ hai. Cậu ta làm sai rồi.

Học lực của Tống Trầm bình thường, cậu ta luôn ngủ gật trong lớp, mất tập trung không theo kịp tiến độ. Những lúc như vậy cậu ta sẽ ra hiệu cho tôi. Thế là tôi đứng lên cười đùa nhận một trận m/ắng, xin thầy giảng lại để cậu ta hiểu.

Để giúp cậu ta nâng điểm, tôi còn biến kiến thức thành lời bài hát, dù hát lạc giọng vẫn cố gắng hát đi hát lại bên tai cậu ta. Khi cậu ta trượt, tôi lập tức chạy đến văn phòng nịnh nọt giáo viên, xin thầy sửa thành 60 điểm cho thêm cơ hội. Giờ thể dục bị cô lập, tôi cũng nắm tay cậu ta dẫn vào vòng tròn nam sinh...

Tôi sẽ không làm mấy chuyện ngốc nghếch này nữa.

[ Câu 2 và câu 3, em nhờ thầy giảng lại đi ]

Tin nhắn của Tống Trầm hiện lên điện thoại. Tôi dừng vài giây, bỗng đứng phắt dậy quát cậu ta: 'Cậu đừng làm phiền tôi nữa được không? Làm sai thì tự đi hỏi thầy đi!'

05

Lớp học lập tức yên ắng. Tống Trầm sững người, sắc mặt dần tối sầm, ánh mắt nhìn tôi như có ngọn lửa gi/ận dữ đang ch/áy. Thầy giáo bắt người làm sai ra đứng cuối lớp nghe giảng.

'Bài này dùng định lý Pythagoras là tính được, ph/ạt các em có sai không?'

Nắm đ/ấm Tống Trầm siết ch/ặt, như đang chịu đựng nỗi nhục tột cùng. Cậu ta cúi đầu, mái tóc dài che mất đôi mắt, chỉ thấy cằm trắng bệch không chút hồng hào r/un r/ẩy trong tiếng cười chế nhạo.

Bỗng một giọng nói kiên quyết vang lên:

'Thưa thầy em cũng làm sai, em tự đi ph/ạt!'

Kiều Mạn Mạn chạy ào ra cuối lớp không ngoái đầu lại, suýt ngã vào lòng Tống Trầm. Cô run lẩy bẩy nhưng vẫn ngoan cường nói với cậu ta: 'Đừng sợ. Em ở đây với anh.'

'Hai em học lớp 12 còn tính sai định lý Pythagoras mà tự hào lắm hả? Thế thì đứng tiếp đi, đứng đến hết giờ!'

Môi mỏng Tống Trầm khẽ mím lại. Như đang trách Kiều Mạn Mạn ngốc nghếch, thích xen vào chuyện người khác. Giúp kiểu gì thế này? Hai người bị ph/ạt nặng hơn, tự cảm động cái gì chứ?

Nhưng khi tôi ngoái lại nhìn. Thấy Tống Trầm nắm ch/ặt tay Kiều Mạn Mạn trong khoảnh khắc ấy. Tôi chợt hiểu ra. Viên kẹo xin được chẳng bao giờ ngọt ngào. Sự c/ứu rỗi của Tống Trầm, xưa nay chưa từng là tôi.

06

Vừa tan học, Tống Trầm chặn trước bàn tôi. Giọng khàn đặc đầy chất vấn: 'Lục Yên, tại sao?'

'Thì ra cậu biết nói cơ đấy? Lần sau không hiểu bài thì tự đi hỏi, tôi đâu phải mẹ cậu mà việc gì cũng phải quản.'

Tống Trầm nhìn tôi không tin nổi, vô thức siết ch/ặt nắm đ/ấm. À tôi quên mất. Mẹ Tống Trầm luôn là mũi d/ao đ/âm vào tim cậu ta. Nhưng liên quan gì đến tôi? Chúng tôi chỉ là bạn học bình thường...

Nhận thấy sự xa cách của tôi, buổi chiều trên bàn xuất hiện ly cà phê đ/á. Tống Trầm bên cạnh giải thích, giọng không chút nhiệt độ: 'Em đang không vui.'

Tôi hơi ngạc nhiên. Trên ly cà phê in hình nhân vật hoạt hình tôi yêu thích, tôi còn chẳng biết khi nào họ ra mắt bản hợp tác này. Tống Trầm lại quan tâm chuyện này, còn đặc biệt m/ua về xin lỗi tôi?

Giây tiếp theo. Tôi thấy trên nhãn ly ghi hai chữ 'quà tặng'. Ha ha. Tôi sẵn sàng bỏ 3599 tặng Tống Trầm chiếc PS5. Còn cậu ta chỉ chịu bỏ thêm 3.5 để đổi cho tôi ly cà phê tặng kèm.

Loại người này, còn gì đáng mong đợi nữa.

Tôi vô thức nhìn về chỗ ngồi Kiều Mạn Mạn, phát hiện cô đang cầm ly sôcôla nóng nhấp từng ngụm nhỏ, gương mặt ngại ngùng ngập tràn hạnh phúc. Họa tiết trên ly còn tinh xảo hơn, trên bàn còn nhiều quà tặng đi kèm. Thì ra là vậy. Đáng lẽ phải biết từ lâu rồi.

'Cậu đang xin lỗi à? Thì ra cậu cũng biết mình làm quá đáng rồi đấy.'

'Suốt ngày ch/ửi người khác đồ ngốc, bản thân cậu lại là thứ gì tốt đẹp.'

Tôi hất nguyên ly cà phê đ/á vào mặt Tống Trầm, đ/á viên đ/ập đỏ mặt cậu ta. 'Như thế này mới gọi là xin lỗi. Giờ thì tôi hết bực rồi.'

'À này, cậu nhớ trả lại PS5 nhé, tôi chỉ cho cậu mượn chơi thôi.'

07

Tôi xin đổi chỗ ngồi. Nhưng số học sinh trong lớp chẵn, đã ngồi kín chỗ rồi. Giáo viên chủ nhiệm bảo tôi đợi đến kỳ thi tháng sau để xếp lại chỗ ngồi. Thi tháng sau à. Còn cả tháng trời. Tôi thấy buồn nôn đến mức không muốn nhìn mặt Tống Trầm dù một giây...

Tối đến giờ tự học, cả lớp làm bài nghe tiếng Anh, khi phát đến đoạn quan trọng nhất, Kiều Mạn Mạn mới lết vào lớp. Có nam sinh tinh mắt bật cười 'phụt', chỉ vào quần cô bảo mọi người xem. Quần dính vết m/áu kinh nguyệt. Chỉ một vệt nhỏ. Con gái ai chẳng có ngày đèn đỏ. Mẹ cậu ta, chị em cậu ta cũng có. Có gì đáng cười? Đang nghe bài không biết giữ trật tự à?

Tôi định đứng lên m/ắng thằng con trai đó, Kiều Mạn Mạn đột nhiên hét lên thất thanh, bịt mặt bỏ chạy trong hoảng lo/ạn. Cũng phải thôi. Suy cho cùng cô ấy vốn nhút nhát sợ giao tiếp.

Lớp trưởng trực tối đang định đuổi theo an ủi. Tống Trầm đột ngột đứng phắt dậy, hất tung cửa sau đuổi theo, tiếng động lớn khiến mọi người hoảng hốt. Hai người biến mất rất lâu mới trở lại lớp. Trên người Kiều Mạn Mạn khoác chiếc áo đồng phục của Tống Trầm. Rộng thùng thình che kín đùi, đầy vẻ bảo vệ.

Tôi chợt nhớ lần mình ngã ở hội thao năm ấy. Tống Trầm thích cây vợt cầu lông giải thưởng, thế là tôi đăng ký chạy nghìn mét, tranh thứ hạng với mấy nam sinh. Ngã trẹo chân, rá/ch áo, giữa sân vận động cứ ôm ng/ực bò từng chút một, trở thành kẻ thích thể hiện trước toàn trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhân Ngư Của Thiếu Tướng

Chương 1
Tôi bị chen ép vào góc phòng nuôi dưỡng, lặng lẽ chờ những nhân ngư khác chọn chủ. Đến lượt tôi, người duy nhất còn lại chỉ có một vị thiếu tướng với vết sẹo dài trên má trái — Tần Dặc. Tôi có chút sợ hãi. Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Anh ta bình tĩnh nhìn tôi một cái, hiểu được sự kháng cự trong mắt tôi, rồi xoay người định rời đi. Ngay lúc ấy, từng hàng bình luận đột nhiên hiện lên trước mắt. 【A a a, cá nhỏ đừng từ chối thiếu tướng mà! Thật ra anh ấy rất dịu dàng, ngay cả khi chó cưng bị lạc cũng sẽ lén trốn đi khóc đó.】 【Hu hu hu, năm nay lại không có nhân ngư nào chọn thiếu tướng nữa rồi. Biển ý thức tinh thần của anh ấy sắp không chống đỡ nổi nữa.】 【Haiz, nếu không phải hành động năm năm trước làm tổn thương biển ý thức tinh thần, khiến vết sẹo không thể chữa lành, thì thiếu tướng cũng đâu bị các nhân ngư ghét bỏ như vậy.】 【Cá nhỏ à, anh ấy chính là người đã đưa em ra khỏi phòng thí nghiệm năm năm trước đó. Cứu lấy vị thiếu tướng đáng thương của chúng ta đi!】 Tôi sững người. Sau đó lập tức bơi thật nhanh tới trước mặt anh ta, bàn tay đang run rẩy nắm lấy góc áo anh. “Anh... có thể nuôi em được không?”
0
Bẫy Tình CHƯƠNG 29: GẶP LẠI