Phu nhân lòng như tro ng/uội, bao năm qua chỉ trông chờ vào mỗi tiểu thư. Không ngờ hai mẹ con tiện tỳ kia dám giở trò đ/ộc á/c với con, thật đáng trời tru đất diệt, ch*t không toàn thây!
Mụ nô lảm nhảm không ngừng.
Ta khẽ đáp:
- Sắp rồi!
Mụ nô gi/ật b/ắn người:
- Tiểu thư nói gì cơ?
Ta mỉm cười:
- Con nói mẹ nói gì cũng đúng.
Quả thật bọn họ sẽ ch*t thảm!
Hôm Giang Uyển Vân đến phủ vương gia, ta vốn định đến chùa hoàn nguyện.
Nhưng nàng ta cố tình cư/ớp mất cỗ xe hoa lệ phu nhân chuẩn bị cho ta, đi trước một bước.
Thậm chí còn vén rèm lè lưỡi nhạo ta:
- Em không cố ý đâu, chỉ vì gấp quá nên phải đi trước thôi. Trước mặt Bồ T/át, chị đừng phô trương. Coi như em thay chị giảm tội.
Nhìn bóng nàng khuất dần, ta nhoẻn miệng cười.
Vô tình ư?
Để ta xem trong ng/ực nàng có trái tim không!
Một nén hương sau, cỗ xe ấy đột nhiên rơi xuống một người. Người đ/á/nh xe không kịp trở tay đã bị c/ắt cổ, nhanh đến mức không kịp kêu lên, tức khắc đã có người thay thế!
Ta không chút do dự phóng xe ra ngoại ô, nơi hoang vu không bóng người, bất thần ghì cương.
Trong khoảnh khắc mụ nô thò đầu ra quát m/ắng, d/ao vung lên, đầu lăn lóc dưới gầm xe mấy vòng.
Lưỡi d/ao nhuốm m/áu vén rèm lên, tiếng thét vang lên thì hai tì nữ đã bị đ/âm xuyên ng/ực, ch*t không nhắm mắt.
Giang Uyển Vân run như cầy sấy:
- Ngươi... ngươi là ai? Sao dám hại ta? Ta là tiểu thư phủ hầu, ngươi...
Ta vén mặt nạ, nở nụ cười rạng rỡ:
- Đã lâu không gặp, em gái yêu quý. Xe của ta dùng có quen không?
13
Đồng tử nàng co rúm:
- Là chị? Chị dám động thủ, không sợ phụ thân...
Xoẹt!
Nhát d/ao quất thẳng, x/é toạc cái miệng lắm lời.
M/áu tay đầm đìa, nàng h/oảng s/ợ rút d/ao găm đ/âm ta!
Nhưng lưỡi đ/ao của ta đã đ/âm thủng tim nàng trước.
Nàng cúi nhìn m/áu chảy trên ng/ực, mặt mũi không tin nổi:
- Chị... dám gi*t người?
Ta kh/inh khỉ cười, nhìn xuống:
- Tay ta nhanh thế, em dám nghĩ ta móc túi thiên hạ, sao không dám nghĩ xa hơn? Ta móc luôn cả tim, cả mạng người ta đây.
Nỗi sợ cái ch*t khiến Giang Uyển Vân r/un r/ẩy, nàng mềm nhũn như bùn, chẳng còn vẻ ngạo mạn ngày thường.
Ta lắc đầu chán nản:
- Đừng sợ, ta có chừng mực, em chưa ch*t được! Em xem, cứ phải trêu ta. Đáng lẽ ta để em sống thêm vài ngày, dùng em làm nh/ục cha mẹ, nhưng giờ... ta đợi được, d/ao này không đợi được.
- Ta nhớ em chê áo ta dơ, bảo ta như kẻ ăn mày. Em nghĩ xem, nếu em cũng ra nông nỗi này, cha mẹ tốt của em sẽ ra sao?
Nàng nắm ch/ặt vạt áo, van xin:
- Đừng, em xin chị. Em biết lỗi rồi, em thề sau này không dám đụng đến chị nữa, chị tha cho em đi!
- Nhưng em đâu tha cho chị ấy, chị ruột em!
Nàng gi/ật mình, nhìn ta như thấy q/uỷ.
Ta cười khẽ nhìn nỗi đ/au đớn của nàng, tiếp lời:
- Sao chị ấy đột nhiên ra thuyền chài, rồi mất tích? Là do mẹ con các ngươi h/ãm h/ại chứ gì.
- Nhưng chị ấy ch*t rồi. Em biết c/ầu x/in, vậy chị ấy biết cầu ai c/ứu?
- Tương lai chị ấy không có, những kẻ chủ mưu như các ngươi cũng không đáng được hưởng!
- Ta hưởng phú quý thay chị, tự nhiên phải b/áo th/ù rửa h/ận.
Để nàng ch*t cũng thành m/a minh bạch, ta xoay cán d/ao, khiến nàng đ/au đớn gào thét.
Nhưng ta không cho nàng tắt thở.
Với những kẻ như chúng ta, ch*t nhanh là ân huệ. Nên ta l/ột sạch xiêm y, treo ngược nàng lên cây đa, rạ/ch cổ tay cổ chân, cho m/áu chảy dần!
Cảm giác bất lực nhìn sinh mạng trôi đi mà không níu được, mới thật đ/au đớn làm sao.
Mỗi khắc đều là hành hình!
Trong lúc đó, ta chống tay nằm dưới đất, kể cho nàng nghe cuộc đời ta.
Những oan h/ồn dưới lưỡi d/ao, đều trở thành á/c mộng khiến mắt nàng rung gi/ật.
Nàng h/oảng s/ợ, r/un r/ẩy tìm đường sống.
Nhưng ta không cho phép.
M/áu nhỏ giọt đầy đất, nghe tiếng nàng van xin yếu dần, ta mới cầm d/ao tiến lên.
- Ta đưa em lên đường, ch*t không uổng, tặng mẹ em quà đây!
Ánh lạnh loé lên, lưỡi đ/ao lại đ/âm vào ng/ực nàng.
- Mẹ em bảo em không có tim, ta tặng bả tim em cho bả xem.
X/é nát xiêm y, treo x/á/c lên cây lớn, như cách Tẩm Tuyết ch*t năm xưa, thân thể trần truồng, thảm không nhìn nổi.
Dùng chiếc yếm đẫm m/áu gói quả tim, ta nhanh chóng lên đường.
Không ngừng nghỉ, ta ném tim Giang Uyển Vân vào xe tứ thiếp Chu đang uống trà.
Con gái bả mãi không có tim, ta tặng một quả, mong bả giữ kỹ!
14
Sợ bả không đủ sợ, ta còn bôi thêm m/áu.
M/áu loãng còn hơn nước lã, ta muốn xem bả có nhận ra con gái mình trong vũng m/áu không?
Định th/iêu ta diệt khẩu?
Bả quá vội, cũng quá cao估 mình.
Nửa nén hương sau, khi bả hớn hở bước xuống lầu, uyển chuyển lên xe, ta mới nghe thấy tiếng thét k/inh h/oàng.
Tiếc thật, bả không nhận ra.
Bả còn gào thét:
- Mau, vứt thứ dơ bẩn này cho chó ăn đi!
- Về phủ ngay, bẩm với lão gia, hai mẹ con chính viện lại hại ta!
Xe phóng đi mất.
Trái tim con gái bả, bị ném vào hẻm, bầy chó hoang xông vào x/é x/á/c, nuốt chửng.
Không liên quan ta nhé, chính bả bảo con gái ch*t không toàn thây đấy.
Ta mỉm cười quay đi, cầm hộ thân phù đã chuẩn bị sẵn, về phủ!
15
- Nghịch nữ, ngươi đi đâu? Có phải đã ném tim gan chó sói vào xe tứ thiếp không?
Hầu gia gi/ận dữ chặn ở hiên lạnh giọng chất vấn.
Phu nhân yếu ớt bỗng đứng trước mặt ta, lưng thẳng tắp:
- Con gái ta không phải hạng người đó, không có chứng cứ mà vu oan, Hầu gia, đó là đạo làm quan của ngài sao?
Bà rút trâm, áp sát cổ, lạnh lùng nói: