Chim Nhạn Đơn Độc

Chương 3

12/01/2026 09:24

Nhưng Miến Ngôn vẫn kịp nhìn thấy tôi.

Cô ta chỉ thẳng vào tôi, hét với lũ thiếu niên đang vây quanh:

"Đó là em gái tôi, nó có nhiều tiền lắm! Tôi làm hỏng xe đạp của mấy người, cứ đòi nó đền đi!"

Mấy thanh niên liếc nhìn tôi, rồi lại tiến thêm một bước về phía cô ta.

"Mày tưởng bọn này ng/u à? Nó mặc đồng phục cũ rá/ch, còn mày thì áo quần mới tinh. Ai có tiền tao còn phân biệt được. Mau đưa tiền ra, đừng có giở trò!"

Mẹ tôi luôn phân biệt đối xử giữa tôi và Miến Ngôn.

Bà thích m/ua quần áo mới cho Miến Ngôn, còn tôi thì phải mặc đồng phục cũ.

Bà không ngờ rằng, sự thiên vị ấy lại giúp tôi lần này.

Khi tôi thong thả bước qua trước mặt Miến Ngôn, cô ta hằn học trừng mắt nhìn tôi.

"Ngô Nhạn, đừng có vênh váo! Về nhà xem mẹ xử lý mày thế nào!"

Đúng như lời cô ta, về nhà mẹ tôi đã dùng roj vọt "giáo dục" tôi.

Chuyện này còn lan ra cả làng.

Dân làng đều bảo tôi m/áu lạnh.

Họ không trách Miến Ngôn nói dối về chuyện tôi có tiền, ngược lại còn chê tôi làm em gái mà không biết lo cho chị.

Một khi đã "nổi tiếng x/ấu xa", mọi chuyện quá khứ đều bị lôi ra xét nét.

Kẻ bảo Ngô Nhạn từ nhỏ đã vô lễ, gặp người chẳng biết chào.

Người chê Ngô Nhạn mặt lạnh như tiền, tính khí chẳng ra gì.

Bố tôi nhiều lần bênh vực tôi, nhưng lời người đời đ/áng s/ợ, những lời của ông chìm nghỉm như đ/á ném biển Đông.

Ông nhìn tôi bị cả làng chỉ trích, thở dài hết lần này đến lần khác, không ngừng nói lời xin lỗi với tôi.

Lúc ấy tôi nhận ra, thứ tôi cần thoát khỏi không chỉ là mẹ mình.

Mà còn cả ngôi làng này.

Nhẫn nhịn mãi, cuối cùng sau khi kết thúc lớp 9, tôi đưa ra yêu cầu với bố:

"Nếu bố thực sự cảm thấy có lỗi với con, hãy thuê cho con một căn phòng trong huyện, gần nhà dượng, để con ở riêng."

Bố tôi suy nghĩ mấy ngày rồi đồng ý.

Nhưng mẹ tôi không vui.

"Cái gì? Sinh ra ở nông thôn mà đ/âm ra chê quê hương à? Nhà có phòng không ở, nhất định phải tốn tiền ra ngoài thuê nhà?"

Nghe xong, bố tôi giậm chân đ/á đổ bàn ngay trước mặt Miến Ngôn.

Bát đĩa vỡ tan tành.

"Lý Thục Phân! Con gái ruột của mẹ chưa đầy 15 tuổi! Nó ra ngoài ở, mẹ không nghĩ đến an toàn của nó, lại lo chuyện tiền nong???"

"Mẹ còn là người không hả???"

10.

Đêm đó, bố mẹ tôi cãi nhau dữ dội.

Thậm chí còn suýt ly hôn.

Tất cả chỉ vì việc tôi ra huyện ở riêng, tốn thêm khoản tiền thuê nhà...

Miến Ngôn núp trong góc, ánh mắt c/ăm hờn nhìn tôi.

Cô ta học kém, tốt nghiệp cấp hai vào trường mầm non ở thị trấn, học phí rẻ mạt.

Thấy tôi ra huyện học cấp ba, còn thuê nhà riêng.

Trong lòng cô ta tất nhiên không vui.

Huống chi bố mẹ còn vì chuyện này mà cãi vã.

Miến Ngôn gh/ét tôi, tôi luôn biết điều đó.

Nhưng bố tôi bảo vệ tôi, cô ta không dám nói gì, chỉ biết dùng ánh mắt "ch/ửi" tôi.

Tôi phớt lờ ánh mắt h/ận th/ù của cô ta.

Nhìn đống hỗn độn dưới đất, lòng tự hỏi tại sao người ta phải lớn lên?

Giá như cứ sống mãi ở nhà dì thì tốt biết mấy, dù cả đời không được ăn chè mè đen tôi cũng cam lòng...

Nhưng tôi lại rất muốn trưởng thành.

Với kẻ cô đ/ộc như tôi, lớn lên mới là lối thoát duy nhất.

Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi bước ra, nói với mẹ:

"Mẹ yên tâm, con sẽ không tốn thêm tiền của mẹ. Tiền thuê nhà con tự ki/ếm."

Không khí căng thẳng như bão tố bỗng chốc lắng xuống.

Mẹ tôi kh/inh khỉnh nhìn tôi từ đầu đến chân: "Mày? Thân hình còi cọc thế này đi làm người ta còn chẳng thèm nhận, ki/ếm tiền? Đừng có nói hay ho, mày..."

Tôi quay vào phòng lấy giấy bút.

"Mẹ sợ con không trả nổi thì con viết giấy v/ay mượn vậy."

Thật nực cười thay.

Con gái muốn lên cấp ba, phải ra huyện thuê nhà.

Mà tiền thuê nhà vẫn phải mượn mẹ.

Đứa con gái này không phải con nuôi, không phải nhặt được, cơ thể cũng chẳng tật nguyền gì.

Nhưng lại phải tính toán rạ/ch ròi với chính mẹ ruột.

Bố tôi xót xa, x/é tan tờ giấy, quát lên:

"Không được viết giấy v/ay mượn!"

"Mẹ không cho con gái tôi ra huyện, thì tôi ra đó ở cùng nó! Muốn ly hôn hay làm gì thì tùy mẹ!"

11.

Trước đây mẹ tôi luôn dọa ly hôn để kh/ống ch/ế bố.

Chiêu này hiệu quả đến mức bố thương tôi cũng phải giấu giếm, không dám công khai.

Nhưng lần này, ông dường như không sợ ly hôn nữa.

Đến lượt mẹ tôi sợ hãi.

Hôm sau, bà sớm thu dọn đồ đạc cho tôi.

"Ngô Nhạn, con muốn ra huyện ở riêng hả? Đi đi, đi sớm cho con vui."

Về nhà bảy tám năm, đây là lần đầu bà nói câu giống người.

Ngồi trên yên sau xe đạp của bố, tôi ngoái nhìn sâu vào căn nhà phía sau.

Tôi nghĩ, trong một gia đình, nếu phải có một người hy sinh vì hòa khí, thì người đó là tôi cũng được.

Năm bảy tuổi, tôi luôn thắc mắc sao mình không phải là Miến Ngôn.

Mười bốn tuổi, tôi đã tìm ra câu trả lời.

Tôi vốn phải là Ngô Nhạn mà.

Một con nhạn lẻ loi bay ngược gió, càng bay càng xa, càng bay càng cao.

12.

Căn phòng bố thuê cho tôi nằm ngay dưới tầng hầm nhà mới của dượng.

Căn hầm ẩm thấp.

Nhưng tôi mãn nguyện lắm rồi.

Chẳng mấy chốc, dượng xin cho tôi việc làm thêm ở tiệm mì.

Ngay cổng trường.

Vào năm học, bạn bè tan học về nhà sớm, còn tôi vội vã chạy đến tiệm mì, bưng bê, rửa chén.

Cuộc sống chật vật, thấm thoắt đã đến năm cuối cấp.

Dượng thấy việc học nặng, nhiều lần đưa tiền bảo tôi nghỉ làm, coi như cho tôi mượn.

Tôi đều từ chối.

Đứa trẻ lớn lên không được cưng chiều, luôn không muốn n/ợ ai điều gì.

Lần cuối dượng đưa tiền cho tôi, vô tình bị dì mới nhìn thấy.

Dì mới vốn lạnh nhạt với tôi.

Con gái dì học đại học xa nhà, dì dẫn con trai 10 tuổi về ở với dượng.

Trong nhà dượng, dì mới có chút quyền hành.

Thấy dượng đút tiền cho tôi, dì liền dắt con trai từ phòng ngủ bước ra, mỉm cười nói:

"Nào, để xem bố đang nói gì với chị Nhạn nào..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm