Chỉ thấy Tần Viên Khê ôm lấy y phục của ta mà rơi lệ.

Hắn say mềm người,

thoáng trông thấy ta, nhất thời ngẩn ngơ,

rồi chới với chạy đến,

chợt ôm chầm lấy ta mà nói:

“Đào Ngôn, Đào Ngôn, Đào Ngôn của ta.”

“Rốt cuộc đã chịu vào mộng gặp ta rồi sao?”

Thấy hắn dáng vẻ ấy, ta cố ý trêu chọc:

“Ừ, đây là lần cuối ta về thăm ngươi.”

“Nơi ấy ta rất hạnh phúc, từ nay sẽ chẳng trở lại nữa.”

Người ôm ta bỗng cứng đờ.

Nhưng hắn chẳng nói gì,

chỉ siết ch/ặt ta thật lâu.

Lâu đến nỗi tưởng hắn đã ngủ say,

bỗng nghe giọng mệt mỏi mà buồn bã cất lên:

“Tốt, chỉ cần Đào Ngôn hạnh phúc, thế nào cũng được.”

Hắn đang vui thay cho ta.

[Phiên ngoại Tần Viên Khê]

Ta từ nhỏ thông minh hơn người,

ba tuổi biết trăm chữ, năm tuổi thuộc làu chương cú “Xuân Thu”.

Các bậc đại phu khen rằng:

“Điện hạ thiên tư siêu việt, chăm học không ngừng. Chỉ cần thời gian, ắt như Hoàng thượng, trở thành minh quân lưu danh thiên cổ.”

Ta vốn tưởng phụ hoàng sẽ vui mừng.

Nhưng phụ hoàng lại chọn Trầm Thao - kẻ bất học vô thuật ở kinh thành - làm bạn đọc sách cho ta.

Từ đó, ta đọc được sự đề phòng trong ánh mắt phụ hoàng.

Ban đầu, ta vô cùng gh/ét Trầm Thao.

Ta cho hắn ng/u muội, du đãng,

chỉ là gối thêu hoa tốt mã mà thôi.

Nhưng sau này hắn dẫn ta dự yến thưởng rư/ợu,

lên lầu trà, đi săn b/ắn,

mượn danh trốn học, lén đưa ta kết giao hào kiệt kinh thành.

Lúc ấy ta chợt hiểu,

Trầm Thao đối đãi với ta bằng cả chân tình.

Kẻ tự phụ giả dối chính là ta.

Từ đó, ánh mắt ta chẳng rời khỏi Trầm Thao nữa.

Hắn như mặt trời, chói lòa rực rỡ.

Từ lần mộng tinh thuở thiếu thời,

đến sợi chỉ hồng mờ ảo trong đêm Thất Tịch,

ta nhìn vào mắt Đào Ngôn,

nghe hắn nói những lời đùa cợt vô tâm.

Ta muốn hôn hắn.

Muốn chiếm hữu hắn.

Nhưng chưa kịp ra tay, phụ hoàng đã phát hiện bí mật, ban hôn cho Đào Ngôn.

Hôm ấy Đào Ngôn cười rất tươi,

bảo ta chúc phúc cho hắn.

Mơ đi.

Sợi chỉ hồng đêm Thất Tịch rốt cuộc thành mớ bòng bong.

Dục niệm trong ta cũng cuồ/ng lo/ạn chất chồng——

Ta phải trở thành tân lang duy nhất của hắn.

Thế là ngày Đào Ngôn thành hôn, ta đưa hắn về cung động phòng.

May thay Đào Ngôn cũng đem lòng với ta.

Chỉ tiếc phụ hoàng già rồi, vẫn còn mơ tưởng chướng mắt.

Ta đành kéo hắn xuống ngai vàng, để trọn vẹn với Đào Ngôn.

Ta yêu Đào Ngôn.

Không cần biết hắn sinh ra thế nào,

chẳng quan tâm hắn là ai.

Sợi dây hồng buộc giữa ta và hắn,

kiếp này kiếp khác vĩnh viễn không rời.

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm