“Ngươi… ngươi dám cho người theo dõi ta?!”
Tôi vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, nước mắt cuối cùng không kìm được mà rơi xuống.
Tiêu Thần không nói gì, chỉ cúi đầu xuống, đôi môi ấm áp khẽ in lên má tôi, hôn đi giọt lệ nóng hổi.
Nụ hôn dần thay đổi ý vị, men theo gò má rồi cuối cùng chiếm lấy đôi môi tôi một cách đầy áp chế.
Hơi thở quen thuộc phảng phất mùi trầm hương dịu nhẹ bỗng bao trọn lấy tôi.
Mùi hương này… tựa như liều an thần hiệu nghiệm nhất, trong chốc lát xoa dịu hết thảy bất an cùng lo lắng tích tụ nửa tháng qua trong tôi.
Gần như theo bản năng, bàn tay tôi lần mò tìm đến, móc lấy ngón út hơi lạnh của hắn.
Khi đầu ngón tay chạm nhau, trái tim treo ngược bấy lâu của tôi rốt cuộc cũng “thình” một tiếng trở về vị trí cũ.
Trong lòng có tiếng reo vui khẽ vang lên,
Hu… A Bối Bối của ta rốt cuộc đã trở về rồi!
***
Đêm trước ngày đại hôn với Tiêu Thần, phủ tướng quân rực rỡ ánh đèn.
Tiêu Hằng tên ngốc ấy, mắt đỏ hoe chạy xồng xộc vào.
Hắn ủ rũ gục đầu, trông chẳng khác gì chú chó lớn bị chủ bỏ rơi.
“Chi Chi…” Hắn nhìn tôi đáng thương, “Ngươi không phải thích tự do nhất sao? Đi phong địa với ta đi được không? Trời cao hoàng đế xa, muốn chơi gì cũng được!”
Hắn tiến lại gần, nóng lòng nói tiếp:
“Ta hứa! Ngày ngày đổi trò chơi mới cùng ngươi! Đánh mã cầu, săn b/ắn, dạo chợ… muốn gì cũng được! Chúng ta… chúng ta còn có thể sinh thật nhiều con, cùng nhau vui đùa ồn áo!”
Xèo… lời đề nghị này… nghe thật khiến lòng người xao động!
Nhưng ngay khi hắn tới gần, một mùi lạ lẫm luồn vào mũi tôi.
Tôi vô thức nhíu ch/ặt lông mày—
Không phải là khó ngửi, chỉ là… trong lòng tự dưng thấy chống cự.
“Tiểu b/éo,” tôi thở dài, cố chai lòng nói,
“Chơi cùng ngươi, ta thật sự rất vui. Nhưng… ta với ngươi, không có tình ý nam nữ…”
Lời này như gáo nước lạnh, dập tắt ánh lửa cuối cùng trong mắt hắn.
“Thế… thế ngươi với thái tử là có sao?”
Giọng hắn r/un r/ẩy, mang theo nỗi bất mãn cùng chất vấn cuối cùng.
Gần như ngay lập tức, mùi hương trên người Tiêu Thần bỗng chiếm trọn tâm trí tôi.
Nghĩ tới cảm giác an tâm cùng rung động ấy, tôi khẽ gật đầu, câu trả lời đã rõ rành rành.
Nhìn bóng lưng thất thểu, loạng choạng rời đi của hắn, lòng tôi cũng chẳng đặng đừng.
Lặng lẽ tiễn hắn ra cổng phủ, nhìn hắn khuất vào màn đêm, tôi mới quay về phòng.
Nào ngờ vừa bước qua ngưỡng cửa, một lực đạo mãnh liệt bỗng kéo tôi ngã ngửa!
Tôi kinh hãi kêu lên, ngã vào vòng tay quen thuộc đến lạ!
Ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt sâu thẳm đang nheo cười của Tiêu Thần.
“Mai đã là đại hôn rồi! Sao ngươi còn chạy tới đây?!”
Tôi vừa sợ vừa ngại, trừng mắt gi/ận dữ.
Nếu bị người nhìn thấy, còn thành cái thể thống gì!
Tiêu Thần khẽ cười một tiếng,
“Ta không tới… đêm nay ngươi ngủ được sao?”
Không cho tôi phản kháng, hắn bế tôi lên theo kiểu hoành bão, vài bước đã tới giường, nhẹ nhàng đặt xuống.
Hắn cũng nằm lên giường, nghiêng người ôm tôi vào lòng thật ch/ặt.
Một bàn tay lớn ấm áp, mang theo sức mạnh an tâm, từng động tác, từng động tác, vỗ về nhẹ nhàng sau lưng.
“Thôi nào, Chi Chi,”
Giọng trầm ấm của hắn như có m/a lực trấn an kỳ lạ,
“Ngủ đi—”
— HẾT —