Một đoàn xe ngựa dài lê bánh trên con đường đ/á xanh, hướng về phía cổng thành. Dân chúng xung quanh xì xào bàn tán.
"Nghe đồn chưa? Người dẫn đầu là Thái y thự thự lệnh Vân Mộc đấy! Dị/ch bệ/nh ở Dự Châu, nghe nó đã ch*t hơn ngàn người rồi..."
Toàn thân tôi run lên, không kịp suy nghĩ nhiều, vội xách hộp th/uốc, vác bọc đồ lao tới, quỳ phịch xuống trước đoàn xe, sốt sắng chỉ vào hộp th/uốc ra hiệu.
Từ hôm qua bị nh/ốt trong nhà kho, cả đêm chẳng chợp mắt, lúc này dáng vẻ tôi hẳn rất thảm hại.
Tấm màn xe ngựa đi đầu bỗng vén lên, lộ ra ông lão râu tóc bạc phơ. Ông ta nhíu mày, vung tay đầy bực dọc: "Điếc đâu ra vậy? Mau tránh ra, đừng làm chậm trễ hành trình!"
Người này hẳn là Vân Mộc.
Tôi cố chấp quỳ nguyên tại chỗ, trán đ/ập mạnh xuống phiến đ/á xanh.
"Sư phụ." Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.
Giọng nói này nghe quen quen, nhưng không nhớ ra đã nghe ở đâu.
Ngẩng đầu nhìn, một công tử trẻ tuổi áo xanh đang bước xuống từ cỗ xe phía sau. Ánh bình minh phủ lên người chàng một lớp vàng nhạt, tô vẽ dáng vẻ tiên nhân giáng trần. Dáng người thanh tú, thẳng tắp như tùng xanh trong tuyết, cử chỉ toát lên khí chất quý phái. Chỉ có điều gương mặt lại tái nhợt khác thường, rõ là người mang bệ/nh lâu ngày. Duy đôi mắt sáng trong như trăng soi đáy hồ, toát ra thần thái mê hoặc lòng người.
Chàng ngồi xổm xuống, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp th/uốc hé mở của tôi, rồi ngẩng lên nhìn Vân Mộc.
"Sư phụ, cô nương này nói, nàng ấy hiểu y thuật, tự nguyện đi theo dập dịch." Chàng phiên dịch cử chỉ của tôi, giọng điệu khoan th/ai khiến cảnh náo nhiệt xung quanh chợt lắng xuống.
Tôi mừng rỡ gật đầu, nhưng thấy thần sắc chàng trở nên nghiêm trọng: "Dị/ch bệ/nh Dự Châu hung hiểm, chuyến này cửu tử nhất sinh. Ngươi thật sự muốn đi?"
Tôi thu nụ cười, trang trọng gật đầu lần nữa.
Mười năm trước, phụ huynh có thể không chút do dự xông vào vùng dịch, ta đương nhiên cũng làm được. Huống chi, ta đã hai mươi mốt, còn lớn hơn huynh trưởng năm xưa hai tuổi.
"Sư phụ," chàng xoay người áo bay phần phật, "hãy để nàng ấy đi thôi. Thêm một y giả, luôn là điều tốt."
Vân Mộc vuốt râu ngắm tôi hồi lâu, thở dài: "Thôi được, ngươi đã không sợ ch*t, thì đi theo vậy."
Tôi cảm kích cúi chào hai thầy trò, định đi về phía sau đoàn xe. Người áo xanh lại chặn tôi, đỡ lấy chiếc bọc đồ không nhẹ trên tay.
"Cùng ta ngồi chung xe đi." Chàng ho vài tiếng, "Ít nhất... ta có thể hiểu ngươi muốn nói gì."
Tôi gật đầu, theo người áo xanh lên xe.
Trong xe bày biện đơn giản nhưng tinh tế. Tôi cẩn thận đặt hộp th/uốc và bọc đồ vào góc.
"Ta tên Giang Yến." Chàng ngồi xuống, xòe bàn tay trước mặt tôi, "Chưa biết cô nương xưng hô thế nào?"
Tôi do dự giây lát, rồi lần lượt viết lên lòng bàn tay chàng: [Đỗ Tùng Lam].
Lòng bàn tay chàng mát lạnh, trên tay có lớp chai mỏng, hẳn do năm thăm cầm bút cầm ki/ếm mà thành.
"Tên hay." Chàng ngoảnh mặt đi, đưa tay áo che mấy tiếng ho khẽ, "Quân thảo dược, có thể giải trăm đ/ộc."
Bánh xe lăc đều. Tới cổng thành, từ từ giảm tốc dừng lại.
Đột nhiên, tôi nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc. Bàn tay định vén màn xe đông cứng, chỉ dám nhìn qua khe hẹp.
Tạ Lâm mặc quan phục màu đỏ tươi đứng trước cổng thành, chiếc túi thơm đeo eo lấp lánh dưới ánh bình minh.
Chính là chiếc túi tôi tặng hắn năm năm trước, bên trong thường xuyên được thay thảo dược hỗ trợ giấc ngủ mới phơi.
Hắn đang nắm ch/ặt tay quan võ hầu trưởng canh cổng, gương mặt vốn lạnh lùng tự chủ hiếm hoi nhuốm vẻ lo lắng thất thần.
"Tiền võ hầu trưởng, ngài thật sự chưa thấy người nữ mang hộp th/uốc? Mặc váy vàng, mắt to."
Tôi cúi nhìn bộ váy áo màu xanh nhạt trên người.
May thay, đã chuẩn bị sẵn!
"Tạ đại nhân minh giám, hạ quan sao dám lừa gạt?" Tiền võ hầu trưởng nở nụ cười nịnh nọt, đưa lên cuốn sổ ghi chép.
Tôi nắm ch/ặt vạt áo, đưa ánh mắt c/ầu x/in về phía Giang Yến.
Ánh mắt trong trẻo của chàng khẽ chớp, nghiêng người tới gần thì thầm: "Người hắn đang tìm, là ngươi?"
Tôi gật đầu mạnh.
Chàng khẽ cười: "Nếu ta giúp ngươi, ngươi trả ơn ta thế nào?"
Thấy tôi ngây người, đôi mắt chàng lấp lánh nụ cười xuân thủy: "Đùa chút thôi, xem ngươi sợ thành ra thế."
Dứt lời, chàng vén tấm ván ngầm dưới chỗ ngồi.
Tôi vừa ôm hộp th/uốc thu mình vào trong, đã nghe thấy tiếng bước chân áp sát.
"Vân thự lệnh." Là giọng Tạ Lâm, "Đoàn xe Thái y thự, có phải đang tới Dự Châu dập dịch?"
"Đúng vậy. Tạ đại nhân có chỉ giáo gì?" Giang Yến xuống xe, cư/ớp lời Vân Mộc trả lời.
"Thái... Thái y thự, có thấy một nữ tử áo vàng mang hộp th/uốc? Thành thật mà nói, phủ y nhà Tạ mất tích, xin phép cho tại hạ kiểm tra đoàn xe?"
Giang Yến chưa kịp đáp, từ xe phía trước vang lên giọng gi/ận dữ của Vân Mộc: "Tạ đại nhân, dị/ch bệ/nh Dự Châu khẩn cấp, mỗi khắc đều liên quan sinh mạng! Lão phụng mệnh gấp rút ứng c/ứu, ngài lại vì một phủ y nhỏ mà khám xét cả đoàn Thái y thự, là đạo lý gì!"
"Tạ đại nhân tìm người nóng lòng, có thể hiểu được. Nhân viên đoàn xe đều ở đây, đại nhân nếu không yên tâm, có thể mời các võ hầu kiểm tra nhanh. Chỉ là, như Vân thự lệnh đã nói, bệ/nh nhân vùng dịch không chờ được." Giang Yến lại lên tiếng.
"Thái y thự c/ứu dân trong nước lửa, Tạ nào dám làm chậm trễ. Tiền võ hầu trưởng, phiền ngài!"
Tiếng bước chân gấp gáp, tiếng vén màn xe vang lên, các võ hầu lần lượt chạy về báo cáo.
"Bẩm võ hầu trưởng, đoàn xe đã kiểm tra xong! Trên xe đều là y sinh, tiểu đồng và dược liệu của Thái y thự, không thấy nhân viên bất thường!"
"Tạ đại nhân, giờ ngài tin chưa?"
"Trong đoàn có nữ tử không?" Tạ Lâm vẫn không buông tha.
"Bẩm đại nhân, không thấy nữ tử." Võ hầu đáp.
"Tạ đại nhân đây là cố ý gây khó dễ? Nếu lão thần may mắn sống sót từ Dự Châu trở về, tất sẽ tới trước thánh thượng tâu ngài một bản!" Vân Mộc "hừ" một tiếng đầy tức gi/ận, "Ra khỏi thành, tăng tốc độ!"
Bánh xe lại chuyển động. Một lúc sau, trên vách xe vang lên mấy tiếng gõ.
Tôi bò ra khỏi ngăn bí ngạt chật hẹp, há miệng hít thở không khí thơm mùi cỏ cây.
Giang Yến vén rèm xe lên, gió thu mát lạnh ùa vào khiến tôi bỗng thấy khoan khoái.
Chàng nhìn vẻ thảm hại của tôi, trong mắt thoáng ánh lên sự dò xét.