Thẩm Niệm Âm nhịn cười không nổi, vai nàng rung lên từng hồi, kéo ta nhanh chân rời đi.
Kể từ hôm đó, ta đã thích nghi một cách tự nhiên với cuộc sống ở Trình phủ.
Ba ngày ch/ửi người, hai ngày nằm dài.
Cố Lâm thường lặng lẽ đứng ở nơi không xa.
Rồi mỗi khi ta cần đưa đồ vật gì đó hoặc muốn lười biếng trốn nắng, hắn lại vừa vặn xuất hiện ở vị trí thích hợp.
Thẩm Niệm Âm nhìn thấy cảnh ấy, không nhịn được cười châm chọc: "Người không biết còn tưởng Cố Lâm là vệ sĩ riêng của ngươi ấy chứ."
Ta không thấy có gì sai, huênh hoang đáp: "Đương nhiên rồi, bọn ta đã có 20 năm giao tình thâm niên mà."
Ta đang chìm đắm trong niềm kiêu hãnh về tình bạn siêu dài này, không để ý đến ánh mắt thương hại mà Thẩm Niệm Âm dành cho Cố Lâm.
Tiếc thay, cuộc sống tiên đồng ngọc nữ này chỉ kéo dài một tuần thì tin dữ đã ập đến.
Vị đại BOSS cuối cùng trong truyền thuyết - tướng quân Trình Kỳ An - kẻ mang trong mình cả vầng hào quang vợ đoản mệnh lẫn thần thái sát thần lạnh lùng.
Hắn, sắp trở về phủ.
Bề ngoài Thẩm Niệm Âm bình tĩnh sắp xếp việc đón tiếp, nhưng thực chất trong lòng hoảng lo/ạn tột độ.
Nàng khẩn cấp triệu tập hội nghị tiền chiến.
4
Nàng hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc.
"Các đồng chí, giờ phút thử thách trí tuệ và diễn xuất của người hiện đại đã điểm."
"Đối mặt với vị Trình tướng quân được tăng sức mạnh toàn diện này, trên chiến lược chúng ta phải coi thường, nhưng chiến thuật phải cực kỳ coi trọng..."
Đang nói, ta đột nhiên giơ tay phát biểu: "Chị Niệm Âm, hắn trông thế nào? Có đẹp trai không? Nếu đẹp thì..."
Lời chưa dứt, Cố Lâm đứng bên cạnh đã quay đầu lại, môi hắn mím thành đường thẳng.
Thẩm Niệm Âm vỗ một cái vào trán ta: "Đẹp trai? Đẹp trai nuôi sống được người sao? Cất ngay cái đầu óc yêu đương đó đi, giờ là lúc sống ch*t đấy."
Nàng trừng mắt nhìn ta đầy thất vọng, lại liếc Cố Lâm một cái đầy tức gi/ận.
Ta vô thức đưa tay lên xoa chỗ bị đ/á/nh.
Gần như đồng thời, một bàn tay khác phủ lên mu bàn tay ta.
Là Cố Lâm.
Hắn mặt lạnh như tiền, lẳng lặng kéo tay ta xuống, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa lên vết đỏ trên trán ta.
Nhưng ánh mắt lại đăm đăm nhìn Thẩm Niệm Âm, mang theo sự phản kháng và xót xa không lời.
"Vậy phải làm sao?" Ta vừa chịu đựng cơn đ/au còn sót lại trên trán, vừa cảm nhận hơi ấm từ ngón tay Cố Lâm, mặt nhăn như khỉ đất hỏi.
Thẩm Niệm Âm nhìn hai chúng ta, đảo mắt một vòng.
Rồi ánh mắt lại trở nên kiên định: "Làm sao ấy à?"
"Đến ngày hắn về, chúng ta phải dồn hết mười hai vạn phần tinh thần, ánh mắt phải cung kính nhưng không xu nịnh, động tác phải nhanh nhẹn nhưng không được sai sót."
"Nhớ kỹ, chúng ta là phụ nữ hiện đại đ/ộc lập, dù tạm thời nương nhờ kẻ khác, nhưng linh h/ồn phải tự do, khí thế không được thua."
Ta uống cạn ngụm canh gà này, m/áu nóng sôi sục.
5
Ngày hồi phủ nhanh chóng đến.
Cổng chính tướng quân phủ mở rộng, không khí trang nghiêm.
Thẩm Niệm Âm đứng ở phía trước nhất, lưng thẳng như thước đo.
Trên mặt nàng nở nụ cười chủ mẫu đoan trang đã luyện tập tám trăm lần, nhưng lòng bàn tay đã hơi ẩm ướt.
Ta và Cố Lâm đứng sau nàng nửa bước, một trái một phải.
Ta gắng hết sức giữ mặt lạnh, đóng vai cô hầu gái thân cận đáng tin cậy.
Vừa qua giờ Ngọ, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Người đàn ông đi đầu khoác áo giáp đen huyền, đai lưng đeo ki/ếm, cưỡi trên chiến mã đen tuyền, tựa như một vị sát thần giáng trần.
Dù cách xa hơn chục mét, ta vẫn cảm nhận được luồng khí sát ph/ạt ào tới mặt.
Đây chính là Trình Kỳ An.
Chân ta mềm nhũn, suýt nữa quỵ xuống đất.
May thay Cố Lâm kịp thời đỡ lấy cánh tay ta.
Trình Kỳ An thoăn thoắt xuống ngựa, áo giáp va vào nhau phát ra âm thanh lạnh lẽo.
Khi hắn tới gần, ta cuối cùng đã nhìn rõ dung mạo.
Mày ki/ếm mắt sao, mũi thẳng như dải lụa, đôi môi mỏng mím ch/ặt cùng đường nét quai hàm sắc như d/ao khắc họa gương mặt tuấn mỹ mà lạnh lùng.
Đáng sợ nhất là đôi mắt ấy, như có thể nhìn thấu tâm can người khác chỉ trong nháy mắt.
Cố Lâm cũng nhìn rõ dung mạo hắn, lặng lẽ dịch nửa bước về phía ta, ánh mắt cảnh giác.
Đúng lúc này, Thẩm Niệm Âm đột nhiên thốt lên tiếng cảm thán vang dội: "Trời ơi! Đẹp trai quá!"
Ta lập tức nhìn nàng: "?"
Chị ơi, chị thật là phản bội.
6
Thẩm Niệm Âm thậm chí còn tiến lên phía trước, chăm chú nhìn vào mặt Trình Kỳ An.
Trong miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Cái sống mũi này, chà, tiết kiệm cả son highlighter rồi."
"Đường nét quai hàm này còn rõ ràng hơn kế hoạch cuộc đời ta."
"Da dẻ này, sao có thể tốt thế? Thời cổ đại không có serum dưỡng da, hắn bảo dưỡng kiểu gì nhỉ?"
"Còn chiều cao này, bờ vai này, vòng eo này, đôi chân này..."
Ánh mắt nàng không ngừng quét qua người Trình Kỳ An, càng nhìn càng sáng rực.
Cuối cùng tổng kết bằng giọng điệu đanh thép: "Đáng giá! Xuyên không một chuyến thật đáng giá! Khắc vợ thì đã sao? Ch*t dưới hoa mẫu đơn, làm m/a cũng phong lưu!"
Trình Kỳ An có lẽ cả đời chưa từng gặp cảnh tượng như thế này.
Người bị hắn nhìn một cái đã mềm chân có, kẻ bị hắn dọa vãi cả đái cũng có.
Nhưng dám bình phẩm hắn từ đầu đến chân, Thẩm Niệm Âm quả thực là người đầu tiên từ khi khai thiên lập địa.
Trên khuôn mặt băng sơn vạn niên ấy, hiếm hoi lộ ra chút ngơ ngác.
Ta chỉ muốn đào hố ch/ôn nàng ngay tại chỗ.
Trước mặt sát thần lạnh lùng mà dám trêu chọc hắn? Còn nói hắn khắc vợ?
Đây đích thị là giẫm trúng mìn, liên hoàn n/ổ tung.
Cố Lâm đã đứng che trước mặt ta, tư thế bảo vệ rõ ràng.
Những người hầu dưới mặt xanh như tàu lá, mấy kẻ nhát gan đã quỵ xuống đất.
Hai vị di nương đứng bên cạnh, ngoài vẻ kinh hãi còn thoáng lóe lên ánh mắt hả hê khó nhận ra.
Đúng lúc mọi người đều cho rằng thanh ki/ếm của Trình Kỳ An sắp tuốt khỏi vỏ.
Đôi môi mỏng mím ch/ặt của hắn khẽ cong lên một chút.
Tiếp theo, giọng trầm khàn vang lên đầy giễu cợt: "Thật sao? (Really?)"
Âm thanh không lớn, nhưng như một tiếng sét giáng thẳng xuống đỉnh đầu ta và Thẩm Niệm Âm.
?!
Mắt hai chúng ta lập tức tròn xoe như chuông đồng.
Nhìn biểu cảm của chúng ta, hắn lại mở miệng: "Phu nhân có khẩu tài này mà không đến đoàn hài kịch thì thật phí của trời."
Lúc này đã x/á/c định chắc chắn.
Không phải ảo giác, không phải trùng hợp.
Hắn cũng là người xuyên không.
7
Cánh cửa chính "ầm" một tiếng đóng sập, cách ly với thế giới bên ngoài.