Hôm sau, Nghiễm Nhi vẫn nhớ như in chiếc đệ tử mà Ngũ muội muốn có. Cậu bé mặc bộ y phục mới tinh, đến sân chào hỏi xong liền hớn hở chạy thẳng đến thư phòng.
Bùi Dung không cho phép ai quấy rầy ta. Người đ/au ê ẩm, ta ngủ mãi đến khi mặt trời đã lên cao. Cung nữ mới bẩm báo rằng Lý công công bên cạnh Hoàng thượng đã đem đến rất nhiều vật phẩm.
Ngoài những tặng phẩm quý giá, còn có một nồi canh đùi vịt nấu măng cùng đĩa viên chiên giòn. Bùi Dung đã dụng tâm với ta, nhưng hương vị dẫu sao cũng không giống như ở nhà.
Trong bữa ăn, Nghiễm Nhi bồn chồn nhìn ta:
- A Nương sao lại khóc? Phải chăng canh không ngon?
Ta xoa đầu cậu bé:
- Canh rất ngon, A Nương chỉ là nhớ nhà thôi.
6
Ta hẳn phải được xem là phi tần sủng ái rồi.
Trong yến tiệc đầu năm, ta bất ngờ được ngồi ở hàng ghế đầu. Huynh trưởng của Hoàng hậu - Triệu tướng quân vừa thắng trận trở về, mặc giáp trụ đeo đ/ao tiến vào đại điện khiến mọi người đều ngoái nhìn.
Nhưng Bùi Dung không những không để bụng, ngược lại còn cười uống cạn ba chén rư/ợu mà Triệu tướng quân kính. Sau ba tuần rư/ợu, Triệu tướng quân cố ý nhắc đến chuyện lập Thái tử.
Không như Tiên hoàng, con cái Bùi Dung không nhiều, Hoàng tử chỉ vỏn vẹn bốn người. Triệu tướng quân vỗ đầu Tứ hoàng tử Bùi Du lớn tiếng:
- Thần cho rằng, Du Nhi này rất xứng đáng.
Bùi Dung liếc nhìn Hoàng hậu, chỉ lạnh lùng bác bỏ:
- Tam hoàng tử là trưởng tử, Thất hoàng tử và Cửu hoàng tử cũng đến tuổi khai mông.
Ta thấy ánh mắt Hoàng hậu chợt tối sầm, trong khi hai vị phi tần mẹ của các Hoàng tử khó giấu nổi vẻ vui mừng. Chỉ có ta trong lòng đ/au thắt, siết ch/ặt tay Nghiễm Nhi.
Nghiễm Nhi ngẩng đầu nhìn ta, khẽ tựa vào lòng:
- A Nương, đừng sợ.
Ngày tháng trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, thoắt đã đến Trung thu nhưng trong cung chẳng khí tết lễ hội. Bởi lẽ trong cung liên tiếp có hai vị phi tần qu/a đ/ời.
Mẹ đẻ của Thất hoàng tử và Cửu hoàng tử, một người bạo bệ/nh mà ch*t, một người trượt chân rơi xuống hồ. Chỉ một đêm, dưới trướng Hoàng hậu đã có thêm ba vị Hoàng tử.
Đồng thời xét ta nhập cung nhiều năm, có công sinh dưỡng Tam hoàng tử, Bùi Dung đã tấn phong cho ta. Giờ đây ta đã là Quý phi dưới một người trên vạn người.
Trong tang lễ của hai vị phi tần, ánh mắt mọi người đều lén liếc nhìn ta và Nghiễm Nhi. Kẻ thì dò xét, người thì thương hại, có kẻ lại hả hê vui sướng.
Khi tình hình triều chính lạnh như tiết trời, Bùi Dung thường xuyên đến cung của ta. Ba chúng ta quây quần bên nhau như một gia đình nhỏ, cùng thưởng thức bát chè đậu đỏ ngọt lịm.
Bùi Dung nắm tay ta, vừa nói với ta vừa như tự nhủ:
- Trẫm biết nàng chịu oan ức và sợ hãi, hãy đợi thêm chút nữa.
- Trong lòng trẫm, nàng còn xứng đáng làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ hơn cả họ Triệu kia.
Hai năm sau vào dịp Trung thu, gia tộc họ Triệu của Hoàng hậu mới bị xử trí. Đầu tiên là Triệu tướng quân trong cơn say trở về phủ vào đêm mưa, vô cớ ch*t đuối ở vũng nước nông choẹt.
Mối lo triều chính đã giải quyết, những án cũ trong hậu cung cũng dễ dàng được đào lên. Bùi Dung nổi trận lôi đình khi biết chuyện năm xưa giáng Quý phi xuống làm thứ nhân, nhưng Hoàng hậu lại trái ý chỉ, lén dùng th/uốc đ/ộc gi*t ch*t Quý phi.
Tội á/c gi*t hại hoàng tử, h/ãm h/ại phi tần của Hoàng hậu bị lôi ra hết. Một ngày trước khi Hoàng hậu bị cấm túc, Thái Tang cung của ta đón vị khách không mời.
Là Du Nhi.
Cậu ta mang theo hộp đồ ăn đứng ngoài Thái Tang cung, y như năm xưa ta đứng trong tuyết chờ cậu:
- Mẫu phi, Du Nhi muốn trở về bên người.
Cậu ta thông minh hơn Nghiễm Nhi, thông minh đến mức khiến ta sợ hãi. Ta không chịu gặp, chỉ sai cung nữ truyền lại một câu:
- Tứ hoàng tử hãy về đi.
- Xuất thân như bản cung, không xứng làm mẫu thân của ngươi.
Nhưng trong lòng vẫn không nỡ, nên sai cung nữ đưa cậu về. Du Nhi quay sang c/ầu x/in huynh trưởng Nghiễm Nhi, đẩy hộp đồ ăn vào tay cậu:
- Tam ca, huynh giúp đệ c/ầu x/in mẫu phi đi mà.
Nghiễm Nhi không muốn ta khó xử, nhận lấy hộp đồ ăn rồi đồng ý. Nhưng thức ăn do Du Nhi mang đến có đ/ộc.
May mắn thay, vị th/uốc đ/ộc đắng chát, Nghiễm Nhi ăn không nhiều nên không nguy hiểm tính mạng. Bùi Dung đã giao phong ấn cho ta, việc dẹp lo/ạn tàn dư họ Triệu khiến ngài không rảnh tay lo chuyện hậu cung, để ta tự xử.
Khi chỉ dụ phế làm thứ nhân, giam lỏng ở hành cung truyền xuống, Bùi Du không tin nổi mà nguyền rủa:
- Thiên hạ này làm gì có mẹ không thương con! Người đã sinh ra ta sao có thể bỏ mặc?
- Hắn chỉ là tạp chủng của phế phi, ta mới là con ruột của ngươi!
Ngày trước ta cũng như Nghiễm Nhi, vì muốn giữ người mình yêu nhất ở bên mà làm nhiều chuyện ngốc nghếch. Dành dụm từng đồng, c/ắt thịt lấy m/áu, có thể đứng giữa tuyết trắng cả ngày chỉ để được nhìn thấy hắn thêm lần nữa.
Hôm đó Nghiễm Nhi khóc thút thít dưới chăn, khiến ta như nhìn thấy chính mình ngày xưa. Nghiễm Nhi nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta:
- A Nương đừng buồn, còn có Nghiễm Nhi sẽ mãi mãi ở bên A Nương.
Qua năm mới, Bùi Dung sách lập ta làm Hoàng hậu, giao cho ta việc nuôi dạy Hoàng tử và chuẩn bị tuyển tú:
- Nàng hiền đức hơn họ Triệu ngày trước, sau này nếu có thêm Hoàng tử mới cũng cứ nuôi dưỡng ở cung của nàng.
Nghiễm Nhi nghe thấy liền nghiêm túc hỏi ta:
- Phụ hoàng có con mới sẽ đưa chúng đến A Nương nuôi dưỡng chứ?
- Bên cạnh A Nương sẽ không chỉ có mình Nghiễm Nhi nữa, phải không?
Ta nghĩ Bùi Dung đã nói vậy thì hẳn là thật. Thấy ta gật đầu, Nghiễm Nhi cũng nói:
- Nhi nhi biết rồi.
Ta chỉ cho là Nghiễm Nhi hỏi vu vơ, không để tâm. Nhưng chỉ dụ tuyển tú vừa ban xuống, Bùi Dung đột nhiên ngã bệ/nh, ngự y chẩn đoán là trúng đ/ộc.
Điều tra mãi, dấu vết th/uốc đ/ộc lại dẫn đến cung của phế hậu, tội trạng của họ Triệu lại thêm một điều.
Quốc gia không thể một ngày không có quân chủ, Nghiễm Nhi dưới danh nghĩa của ta là Thái tử chính thống. Ngày Nghiễm Nhi đăng cơ cũng đúng dịp sinh nhật ta.
Cậu bé nháy mắt bảo đã chuẩn bị cho ta món quà lớn. Một cỗ xe ngựa đưa ta ra khỏi tường thành cao ngất, lắc lư như thuở nào chở ta nhập cung mười ba năm trước.
Xe ngựa dừng trước một gia đình, cổng mở rộng, thị nữ lạ mặt dìu ta xuống xe. Trong phòng bày biện như xưa, trên bàn là nồi canh đùi vịt nấu măng nghi ngút khói cùng đĩa viên chiên giòn.
Ta quay phắt lại, cha mẹ mười ba năm chưa gặp tóc đã điểm bạc đứng đằng sau nhìn ta đầy trìu mến. A Nương mắt đẫm lệ, vừa cười vừa m/ắng:
- Đi đâu nghịch ngợm thế?
- Sao giờ này mới về?
Ngoại truyện Bùi Nghiễm: