Bảo Bối Tiểu Lục

Chương 3

08/11/2025 10:04

Tôi nói: "Dù sao cũng phải đưa Lục Phong Hòa về cho bố mẹ anh xem, không thì họ sẽ không yên tâm."

Lục Tranh kéo tay tôi, nhét vào lòng bàn tay một chùm chìa khóa, giọng nài nỉ: "Đây là chìa khóa khu Trừng Tâm, tòa 19 lầu 702. Em về nhà đợi anh được không?"

Tôi chưa kịp trả lời thì Lục Tranh bỗng nhận một cuộc gọi, vẻ mặt lo lắng: "Mẹ anh muốn gặp Phong Hòa. Nhiên Nhiên, em về Trừng Tâm đợi anh nhé?"

"Nhiên Nhiên, đợi anh thêm lần này nữa thôi, được không?"

10

Tôi không thẳng đến Trừng Tâm mà ghé vào siêu thị trước. Nghe ý Lục Tranh, có vẻ căn hộ đã lâu không có người ở, chắc thiếu đủ thứ. Tôi m/ua sắm đủ loại đồ dùng sinh hoạt và đồ cho trẻ sơ sinh. Nhìn đồng hồ đã hơn 7 giờ tối, bố mẹ Lục Tranh quý cháu chắc sẽ giữ Phong Hòa lại lâu, tôi ung dung ăn tối xong mới gọi taxi.

Giờ cao điểm, đường tắc nghẽn kinh khủng. Đi ngang khu đại học xe lại va quẹt với xe ôm, đành phải đổi taxi khác. Đến Trừng Tâm đã 9 rưỡi tối.

Tìm tòa 19, thang máy lên lầu 7, tra chìa mở cửa.

Cánh cửa vừa mở, hai bóng người lớn bé trên sofa đồng loạt quay lại.

Người lớn đang rơi lệ.

Đứa bé dùng tay nhỏ xíu lau nước mắt, miệng bập bẹ: "Bố đừng khóc nè."

Tôi đứng ch/ôn chân ở cửa, đầu óc trống rỗng: Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Lục Tranh cũng ngây người nhìn tôi. Vài giây sau, nỗi buồn đang dâng trào bỗng hóa thành niềm vui khôn xiết. Anh đứng dậy ôm ch/ặt lấy tôi: "Anh biết em sẽ đến mà, em nhất định sẽ đến..."

Lục Phong Hòa ôm chân Lục Tranh, ngước mắt nhìn anh rồi nhìn tôi, bất chợt nhoẻn miệng cười trong veo: "Bố mẹ ơi!"

11

Áp mặt vào ng/ực Lục Tranh, những ngày tháng khó nhọc bỗng tan biến. Tôi không phản kháng, để anh ôm đến khi bình tĩnh lại.

"Trên đường có chuyện gì sao?"

Lục Tranh vừa dứt lời đã thấy mấy túi đồ xách tay của tôi, lập tức hiểu ra, không kìm được hôn lên má tôi: "Cảm ơn em."

Tôi ngượng ngùng, cúi xuống gặp ánh mắt ngây thơ của Phong Hòa, mặt càng đỏ bừng. Tôi ho giả, đẩy Lục Tranh ra rồi ngồi xổm nói chuyện với cậu bé: "Sao cháu gọi chú là mẹ? Phải gọi... gọi là chú chứ."

Lục Phong Hòa vẫn bám ch/ặt chân Lục Tranh, nửa người núp sau lưng anh, lí nhí: "Có thơm nhau là phải gọi mẹ."

Tôi ngẩng lên nhìn Lục Tranh: Nó thật sự gọi anh là bố à?

Lục Tranh gật đầu bất lực, ra hiệu để nói sau.

Tôi đành gác lại chủ đề, lục trong túi đồ lấy con gấu trúc mềm mại lắc lắc trước mặt Phong Hòa: "Thích không?"

Đôi mắt cậu bé sáng rực, gật đầu lia lịa.

Tôi hỏi Lục Tranh: "Giặt sơ qua được chứ?"

Anh gật đầu, đưa đồ chơi cho Phong Hòa: "Biết máy giặt ở đâu không, tự bỏ vào đi."

Tôi vội ngăn lại: "Cháu bé thế này, với nổi máy giặt không mà bảo tự bỏ?" Rồi bế Phong Hòa lên: "Chỉ chỗ máy giặt cho chú nào?"

Phong Hòa chỉ tay ra ban công.

Tôi bế cháu bé đến, mở nắp bỏ gấu vào, bấm nút khởi động: "Xong, ngày mai sẽ có gấu trúc thơm tho rồi."

Phong Hòa cười tít mắt, chụt một cái lên má tôi: "Cảm ơn mẹ!"

12

Tiếng "mẹ" ngọt ngào khiến tôi vừa bất lực vừa mềm lòng.

Lục Phong Hòa rất ngoan, buổi tối không quấy khóc, cũng không cần người dỗ. Khi cháu ngủ say, tôi và Lục Tranh trở lại phòng khách dọn đồ.

"Rốt cuộc chuyện giữa anh và Phong Hòa thế nào? Cháu không phải con chị gái anh sao, tại sao lại gọi anh là bố?"

Lục Tranh thở dài: "Nửa năm trước chị anh phát hiện u/ng t/hư tuyến tụy."

Phong Hòa là con riêng của chị gái Lục Tranh, hai người ly dị khi chị đang mang th/ai tháng cuối. Sau đó chị tự nuôi con, nhưng công việc phòng thí nghiệm bận rộn nên phải thuê bảo mẫu lâu dài. Phong Hòa còn thân với bảo mẫu hơn cả mẹ ruột.

"Sau khi phát hiện u/ng t/hư, chị đưa Phong Hòa về nước. Ban đầu chị giấu bố mẹ, chỉ nói về nghỉ ngơi để hai cụ gặp cháu."

Lục Tranh cười đắng: "Ba tháng trước, anh tình cờ gặp chị trong bệ/nh viện. Dù cố che giấu nhưng chị đã g/ầy trơ xươ/ng. Anh chạy vạy khắp nơi tìm bác sĩ u/ng t/hư giỏi nhất, nhưng quá muộn rồi..."

"Chúng ta không thể c/ứu chị ấy."

Lục Tranh hít một hơi sâu, nghẹn ngào: "Bố mẹ biết chuyện không chấp nhận nổi, nhưng mọi thứ đã muộn. Trước lúc đi, chị gái c/ầu x/in anh - bố mẹ đã già yếu, chị mong anh chăm sóc Phong Hòa. Chị biết chuyện của chúng ta, nói rằng dù chỉ coi như nuôi một đứa để phụng dưỡng tuổi già, cũng xin hai đứa nuôi nấng cháu."

"Sau khi chị mất, bố mẹ suy sụp, tạm thời không đủ sức chăm cháu. Anh đành đón Phong Hòa về. Mẹ bảo cho cháu đổi sang gọi anh là bố, vì sau này anh cũng không có con."

Lục Tranh chua xót: "Anh thấy không cần thiết, dù sao đây cũng là đứa con chị mang nặng đẻ đ/au. Nhưng có lẽ vì còn nhỏ, lại không gắn bó với mẹ nên Phong Hòa không phản đối. Cứ theo lời bà ngoại gọi anh là bố. Đợi cháu lớn hơn, hiểu chuyện rồi anh sẽ kể về chị gái."

Thấy mắt Lục Tranh đỏ hoe, tôi xót xa vỗ về: "Lúc trước em hiểu lầm anh rồi, xin lỗi."

Lục Tranh nắm ch/ặt tay tôi lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Em chưa từng làm gì có lỗi với anh, đừng bao giờ nói xin lỗi với anh."

"Người cần xin lỗi... luôn là anh."

13

Tôi thở dài, không biết nói gì hơn. Liếc đồng hồ đã gần 11 giờ đêm: "Khuya rồi, đi ngủ thôi. Em... em ngủ sofa nhé?"

Lục Tranh ngơ ngác: "Sao lại thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0