Tiểu Đương Gia Làng Sương Mù

Chương 1

17/10/2025 12:09

Tôi là boss nhỏ ở khu vực dành cho tân thủ trong game kinh dị.

Vì quá bất tài nên chưa từng bị người chơi làm khó.

Cho đến một ngày.

Một nhóm người chơi mới đ/ập nát bàn thờ của tôi, treo tôi lên xà nhà giả làm bù nhìn cầu nắng.

Khi tôi mất nửa mạng, mặt mũi bầm dập lê lết về nhà -

Anh trai lặng lẽ rút ra hai con d/ao lóc xươ/ng.

Chị gái lau sáng bóng khẩu sú/ng trên tay.

Bác hàng xóm thong thả đeo găng tay.

Ông trưởng thôn mắt cong như trăng khuyên tôi đi ngủ sớm.

Nửa đêm hôm đó, hệ thống báo động đi/ên cuồ/ng:

[Cảnh báo! Boss cấp SSS đã xuất hiện, phó bản Thu Thập Xươ/ng Cốt được kích hoạt]

[Cảnh báo! Boss cấp SSS đã xuất hiện, phó bản Tam Thập Tam Thiên được kích hoạt]

[Cảnh báo! Boss cấp SSS đã xuất hiện...]

Chỉ một đêm, tất cả người chơi bị kéo vào phó bản hỗn hợp địa ngục với tỷ lệ sống sót gần như bằng 0.

Họ lúc này mới gi/ật mình tự hỏi:

'Ai trêu chọc cô ấy vậy???'

1.

Mặt trời lên, sương tan hết, hôm nay trời đẹp hiếm có.

Tôi đặc biệt dậy sớm, khoác ba lô chị chuẩn bị sẵn, vui vẻ đến Miếu Thần Nữ trong làng chờ người chơi mới thông quan.

Làng Sương M/ù của tôi trong game kin dị 'Giáng Lâm' là phó bản dễ nhất.

Bởi tôi chẳng bao giờ dọa người, càng không hại người.

Đúng giờ là ngoan ngoãn tiễn người chơi đi, thậm chí chẳng dám thở mạnh.

Vì thế, các boss phó bản khác không ngừng chê tôi vô dụng, thậm chí định khai trừ tôi khỏi liên minh boss.

Nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm!

Xét cho cùng -

Trong tay có chiếc bánh bao nóng hổi còn hơn tất cả!

Tôi ngồi yên trên bệ thờ, lấy từ ba lô ra bánh chị nướng, đùi gà kho anh làm, canh cá ông trưởng thôn câu được và khăn tay hoa bác hàng xóm mới may.

Bày biện xong xuôi, xoa xoa tay định thưởng thức bữa sáng thịnh soạn.

Cuối đường vẳng lại tiếng bước chân thưa thớt.

Người chơi hôm nay đến sớm khác thường.

Tôi thở dài.

Chợt nghĩ, như thế nghĩa là tôi có thể về sớm, biết đâu còn kịp thả diều cùng anh chị trong ngày nắng quý giá này.

Tôi lập tức phấn khởi.

Tuyệt! Mau đưa chìa khóa rồi đi chơi thôi!

Tôi nhanh nhẹn dọn bàn, bước chân vừa dứt trước cửa.

Đứng đầu là nam thanh niên giọng lười nhác, nghe còn trẻ:

'Boss ở trong này à?'

Đương nhiên rồi!

Mùi đùi gà kho thơm phức xộc vào mũi.

Tôi nuốt nước bọt ừng ực, mắt dán ch/ặt vào cửa.

Vào đi! Các bạn vào là tôi đưa chìa khóa ngay!

Nhưng người ngoài cửa chẳng vội.

Họ gõ gõ vào ván gỗ như thử nghiệm điều gì.

Tôi sốt ruột mà không dám lên tiếng.

May có người chơi khác thay tôi hỏi:

'Dã ca, chúng ta đợi gì vậy?'

Người chơi tên 'Dã ca' chưa kịp đáp, giọng nữ nóng nảy ngắt lời:

'Gấp cái gì! Sợ ta và Phương Dã hại các ngươi à? Đừng quên đêm qua bị q/uỷ tấn công, ai đã c/ứu các ngươi!'

Hả?

Chắc tôi đói hoa mắt, hoặc ảo thanh rồi.

Đêm qua, rõ ràng tôi đâu có động tay động chân gì!

Không đúng!

Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ tấn công ai ban đêm cả!

Anh trai hay kể chuyện m/a dọa tôi nên cứ tối là tôi chui tọt vào chăn.

Trùm kín đầu, nhắm tịt mắt.

Chị tắt đèn là tôi ngủ vùi đến sáng.

Tôi đâu có gan đêm hôm đi hù dọa con người!

Thôi kệ, dù sao cũng không gặp lại, hiểu lầm thì hiểu lầm vậy.

Canh cá ông trưởng thôn như có lưỡi câu móc vào tim gan ruột dạ.

Móc đến nỗi t/âm th/ần bất định, chỉ mong trao chìa khóa xong việc.

Vào mau đi nào!

Trong lời thúc giục thầm của tôi, Phương Dã cuối cùng động thủ.

Hắn gõ gõ ván gỗ, cười lạnh:

'Boss phó bản này không đơn giản, nói trước sau ta đá/nh mấy chục phó bản lớn nhỏ, chưa từng thấy boss nào ngang ngược ghi rõ địa điểm ẩn náu lên tường thế này, chắc chắn là bẫy.'

Lời vừa dứt, người chơi ngoài cửa lùi ào một bước.

Cô gái run giọng hỏi:

'Dã ca, vậy... chúng ta có vào không?'

Tôi tối sầm mắt, đang vắt óc nghĩ cách minh oan thì nghe Phương Dã quả quyết:

'Vào, sao không vào?'

'Không cho nó biết tay, nó sao biết Phương Dã ta lợi hại thế nào?'

2.

Cửa Miếu Thần Nữ bị đạp phăng.

Tôi gi/ật mình, theo phản xạ tìm chỗ trốn, một con d/ao găm phóng tới sượt qua má, 'xoảng' một tiếng ghim ch/ặt tôi trên bệ thờ lưng chừng.

Hơi thở tôi ngừng bặt, chậm rãi ngẩng mắt gặp ánh nhìn của nam thanh niên dẫn đầu.

Hắn nghiêng đầu, cười nhếch mép đầy á/c ý.

'Linh tỷ xem, tượng thần nữ này biết cử động này.'

Linh tỷ liếc tôi đầy bực dọc:

'Con q/uỷ hẳn ở trong này, Phương Dã, trói nó ra.'

Khoan đã!

Đừng trói! Tôi sẽ tự ra mà!

Trong chớp mắt, Phương Dã lấy từ ba lô ra sợi dây thừng.

Dây thô to bằng cổ tay tôi, lốm đốm vết m/áu khô, cách quãng dán bùa vàng treo lục lạc c/âm.

Khi nó tới gần, đầu tôi đ/au nhói không hiểu vì sao.

Càng gần, càng đ/au.

Gắng chịu đựng, tôi lục tục móc chìa khóa đưa ra trước mặt hắn.

Đối diện ánh mắt chế nhạo, tôi gắng gượng nở nụ cười.

Thực ra tôi chưa từng gặp tình huống này.

Vì tôi không tấn công, chị cũng cấm tôi nói chuyện với người lạ.

Người chơi tới Làng Sương M/ù chỉ cần nghỉ ngơi ăn ngon ngủ yên ba ngày, khi sương tan sẽ nhận chìa khóa rời đi là thông quan.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7