Ba Ngày Rưỡi

Chương 2

19/09/2025 18:40

Ở thung lũng phía bắc có một mảnh đất bằng phẳng rộng tới 2 mẫu, thuộc về nhà Lâm Lão Tam.

Ông ấy là chú họ của tôi.

Phần m/ộ nằm ngay trên đất nhà Lâm Lão Tam.

Tôi chạy tới, ngồi xổm trên đống đất quan sát.

Huyệt m/ộ đã đào gần xong, sâu khoảng 3, 4 mét, 3 bức tường đất nhẵn mịn.

Phía bắc đào một hốc nhỏ hơn, đó là nơi sẽ đặt qu/an t/ài vào.

Những người đào huyệt ngoài bố tôi còn có 5 người khác, trên người họ phủ dày một lớp cát vàng.

"Bố ơi, ông nội gọi bố về nhà."

Bố tôi nhìn tôi, đôi mắt vô h/ồn chớp nhẹ.

"Con gái không được ngồi trên đất m/ộ, xuống ngay." Ông quát.

Tôi đã quá quen với điều này, lặng lẽ bước xuống.

Thư Hà đứng trên đống đất m/ộ, dùng chân đ/á đất xuống huyệt.

Ở dưới huyệt vẫn còn người chưa lên.

"Đứa con gái đi/ên này, đợi tao lên sẽ cho mày biết tay." Giọng nói vừa như ch/ửi m/ắng, vừa ẩn chứa ý đồ d/âm tà kỳ quái.

Thư Hà cười to hơn: "Ch/ôn sống hết đi! Ch/ôn sống hết đi!"

Cô ấy quay người, chạy mất tăm dọc theo bờ ruộng.

3

Mặt trời khuất sau núi, Lâm Gia Câu chìm vào bóng tối tĩnh mịch.

Khác với màu vàng vọt ban ngày, giờ đây, vầng trăng bạc lơ lửng trên nền trời đỏ m/áu.

Gió vẫn rền rĩ vi vu, tựa âm thanh vọng lên từ địa ngục.

Tôi theo sau lưng bố tôi.

Ông còn trẻ, 18 tuổi cưới mẹ tôi, 19 tuổi sinh ra tôi.

Giờ mới ngoài 30 mà lưng đã c/òng.

Ông nội có hai người con trai: Bác cả và bố tôi.

Khi bác cả thắt cổ t/ự v*n sau khi sinh đứa con gái thứ 5, bà nội đã dìm ch*t đứa bé trong chậu nước tiểu.

Năm đó bố tôi kết hôn.

Ông bà nội mong mỏi mẹ tôi sinh cháu trai, nhưng kết quả vẫn là tôi, một đứa con gái.

Nghe nói chính bà nội đỡ đẻ, khi thấy tôi là con gái, bà bỏ đi ngay cả khi chưa c/ắt dây rốn.

Mẹ tôi tự c/ắt dây rốn, lấy mảnh vải cũ quấn cho tôi.

Từ khi có trí nhớ, ngoài ông nội, không ai trong nhà đối xử tử tế với tôi.

Đặc biệt là sau khi mẹ tôi sinh em trai, tôi càng bị lãng quên.

Mấy đứa con gái lớn nhà bác cả đã gả chồng sớm, đứa nhỏ thì đem cho người khác hoặc b/án đi.

Năm tôi 8 tuổi, bác cả dùng tiền b/án con gái cưới một quả phụ, bà ta mang theo đứa con trai 10 tuổi.

Bác cả xem thằng bé như bảo bối.

Trong ký ức của tôi, bố tôi chẳng mấy khi nói chuyện, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

Năm 5 tuổi tôi đã biết nấu cơm, 6 tuổi theo người lớn ra đồng cấy mạ gặt lúa.

Em trai đi học, vì đường xa, bố mẹ không yên tâm nên bắt tôi đưa đón.

Đối với tôi, nó chỉ là cháu trai của ông nội.

Bố mẹ không ăn cơm nhà, đã sang nhà Lâm Lão Tam.

Trên bếp còn để dành cho tôi một bát mì nước chua.

Tôi ôm bát ngồi bên bếp lò, Thư Hà ngồi xổm cạnh đó nhìn chằm chằm.

Tôi chia nửa bát đưa cho Thư Hà.

Cô ấy cười tươi, để lộ hàm răng, khóe miệng giãn rộng.

Cô ấy là kẻ đi/ên, nụ cười ngây thơ rạng rỡ khác thường.

Tôi đun nước gội đầu, lau người cho cô ấy, sau đó tìm bộ quần áo len cũ đã mặc qua.

Cô ấy nằm cạnh tôi, mắt không chớp nhìn tôi chằm chằm.

"Ngủ đi!" Tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy.

Thực ra cô ấy không đi/ên, học hành rất giỏi.

Lâm Gia Câu chưa từng có cô gái nào xinh đẹp hơn thế, nhưng rồi cô ấy phát đi/ên.

Vì sao cô ấy đi/ên nhỉ?

Tôi chẳng thể nhớ nổi.

Trong mơ toàn những con mắt khổng lồ đen kịt và kỳ quái.

Chúng d/âm tà đ/áng s/ợ khiến tôi kinh hãi.

Gió mở toang cánh cửa, tôi không biết đó là mơ hay thực.

Thư Hà mỉm cười nhìn tôi, gò má phúng phính trắng nõn đầy vẻ ngây thơ.

Cô ấy đang nói điều gì đó, nhưng tôi nghe không rõ.

Tôi mơ thấy đồng lúa chín vàng, mấy người phụ nữ ngồi tán gẫu dưới bóng cây.

Tiếng hét chói tai x/é toạc sự uể oải của hoàng hôn.

Tôi biết có chuyện lớn xảy ra, nhưng đó là chuyện trong mơ nên chẳng nhớ rõ.

Không ai gọi tôi dậy, nhưng tôi vẫn thức giấc lúc trời tờ mờ sáng.

Thư Hà biến mất.

Tôi mặc quần áo, mở cửa phòng.

Ông nội ngồi xổm dưới mái hiên ăn màn thầu, bố mẹ đều vắng nhà.

“Ông ơi.”

Ông nội liếc nhìn tôi.

"Lại ch*t nữa rồi, hừ."

Ông cắn miếng màn thầu, nhai chậm rãi.

"Ai ch*t ạ?"

Ông nội không trả lời.

Mọi thứ đều ẩn chứa sự quái dị khó hiểu mà lại có vẻ hiển nhiên.

4

Người ch*t là con trai bác cả, đứa con riêng mà người quả phụ mang về nhà.

Hồi mới về đây, nó 10 tuổi, năm nay 20 tuổi, vừa chuẩn bị kết hôn.

Ngoài sân đầy người vây quanh, quả phụ ngất lịm giữa sân, không khóc không kêu.

Bác cả gào thét thảm thiết như thể đó thực sự là con ruột.

X/ác ch*t nằm giữa sân, m/áu thấm vào cát vàng, nhuộm thành một màu gạch non.

Da th!t của th* th/ể đã chuyển sang màu nâu sẫm, m/áu cạn khô từ lâu.

Đầu lâu đặt riêng dưới mái hiên, trong miệng nhét bộ phận sinh dục.

Dù đã ch*t, đôi mắt vẫn trợn trừng kinh hãi, lỗ mũi vốn hay hất lên trời vẫn cứng đờ trong tư thế ấy.

Chắc chúng sẽ mãi hướng lên trời như thế!

Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh tượng đẫm m/áu nhưng không thấy sợ hãi.

Trong sân, ngoài người dân của Lâm Gia Câu còn có người từ làng Hạ Sơn bên kia núi.

Cái sân nhỏ chật ních người.

"Cái ch*t giống hệt Lão Tam năm ấy!"

"Đúng thế!"

"Chuyện lớn thế này phải báo cảnh sát."

"Đây là cái ch*t thứ 8 trong năm nay rồi, cảnh sát điều tra mãi vẫn bế tắc. Hôm qua mời Vương Âm Dương tới, ông ta nói Lâm Gia Câu bị nguyền rủa, nếu không tìm được nguồn gốc lời nguyền thì sẽ vẫn còn người ch*t, cho đến khi cả làng bị diệt sạch mới yên ổn được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ một người được nhận chính thức, nhưng cả hai chúng tôi đều từ chối ký hợp đồng

Chương 10
Lâm Trừng, trợ lý chiếu phụ đề mới vào làm tại nhà hát thành phố, ngay trước kỳ đánh giá cuối cùng của thời gian thử việc, đã phát hiện ra phương án phụ đề tiếp cận người khuyết tật do mình thiết kế bị cấp trên đổi tên thành người thân của khách hàng, trong khi báo cáo sai sót trong quá trình diễn tập lại bắt cô phải một mình ký tên chịu trách nhiệm. Cô vốn tưởng rằng đồng nghiệp cùng đợt là Diệp Tuệ đã cướp mất suất chuyển chính của mình, cho đến khi cả hai đối chiếu các phiên bản phụ đề, lịch sử đăng nhập bảng điều khiển và phiếu phản hồi từ khán giả, mới nhận ra cấp trên đã luôn dùng sự cạnh tranh để chia rẽ những người mới. Đoạn giữa câu chuyện hé lộ rằng Diệp Tuệ quả thực từng sửa giúp cô một mã thời gian chí mạng trong một buổi diễn, và vì thế đã chấp nhận lời hứa miệng của cấp trên; cả hai đều từng dùng sự im lặng để đổi lấy sự an toàn. Đêm công diễn đầu tiên, hệ thống lại xảy ra lỗi, Lâm Trừng từ chối phát phiên bản chưa được kiểm chứng, cùng với Diệp Tuệ chiếu trực tiếp phụ đề dự phòng lên màn hình phụ và công khai để lại lịch sử thao tác. Buổi diễn được hoàn thành, nhưng cô mất đi tư cách chuyển chính, còn Diệp Tuệ cũng chủ động từ bỏ suất đã được sắp xếp. Kết thúc, cả hai chuyển đến những nhà hát quy mô nhỏ hơn, xây dựng quy trình phối hợp có thể truy xuất nguồn gốc; họ không lập tức đổi đời, nhưng không còn ký tên thay cho những sai lầm của quyền lực nữa.
0