Ba Ngày Rưỡi

Chương 5

19/09/2025 18:40

“Ông còn cho tôi 1 đồng, tôi muốn m/ua cho ông một xiên kẹo hồ lô..."

Cô ấy lẩm bẩm không ngừng.

1 xiên kẹo hồ lô 5 hào, cô ấy vẫn còn dư 5 hào.

5 hào đủ m/ua 2 cây bút chì và 1 cục tẩy.

2 hào còn lại, cô ấy sẽ để dành.

“…”

Đầu tôi đ/au như búa bổ.

Mặt trời trước mắt nứt rạn, ánh sáng chói chang xuyên thủng đôi mắt.

Có người gọi tôi.

"Giường 33."

"Giường 33."

Tôi không biết có phải cô ấy đang gọi mình không.

Mắt tôi đ/au quá, không mở ra được.

"Lâm Thư Hà."

"Lâm Thư Hà."

Cô ấy gọi tiếp.

Giọng đầy lo lắng và gấp gáp.

Cô ấy đang gọi Thư Hà.

Thư Hà, Thư Hà, Lâm Thư Hà.

Cuối cùng tôi cũng mở mắt, ánh nắng lọt qua khe cửa sổ, rọi xuống người tôi.

Hóa ra tôi tên là Lâm Thư Hà.

8

Y tá đưa 2 viên th/uốc, tôi bỏ vào miệng uống với ngụm nước.

Tôi há miệng thè lưỡi cho cô ấy kiểm tra.

Xong xuôi, cô ấy xoa đầu tôi, nở nụ cười dịu dàng.

"Hôm nay muốn làm gì? Đọc sách tiếp không?"

Tôi lắc đầu.

"Bác sĩ Tống nói em đã khỏi b/ệnh, b/ệnh viện đã thông báo cho gia đình, ngày kia em có thể xuất viện."

Tôi gật đầu.

Tôi đã th/iêu rụi Lâm Gia Câu, còn gia đình nào nữa?

Ai sẽ đến đón tôi?

Tựa vào cửa sổ, đã là tháng 5 rồi.

Trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh.

A Vinh giường bên đang dán mặt vào tường học thuộc lòng tiếng Anh.

Em ấy lẩm bẩm cả tràng dài không ngừng nghỉ.

Học xong, em ấy ngồi ngay ngắn trên giường.

Em ấy cũng c/ắt tóc ngắn ngang tai như tôi, chỉ là ít tóc hơn.

"Lâm Thư Hà, có điểm thi đại học chưa?"

Em ấy nghiêm túc hỏi, cặp kính trên mũi còn dày hơn cả đáy chai.

"Chưa, còn 3 ngày nữa."

Đây là câu trả lời mà tôi đã lặp lại suốt 1 năm nay.

"Còn 3 ngày nữa! Sốt ruột quá đi."

Em ấy chẳng giống kẻ đi/ên chút nào.

Tôi cũng vậy.

Chúng tôi ngồi tán gẫu.

"Tên lúc nhỏ của tôi là Điềm Điềm, từ bé đã xinh xắn ngoan ngoãn nên ông nội đặt như vậy."

"Chị đúng là rất ngoan."

"Mỗi rằm tháng giêng, làng tôi đều tổ chức hát chèo 3 ngày."

"Tết năm ấy, ông nội m/ua cho tôi bộ đồ thể thao màu xanh, trước ngựk in chữ Hoa màu đỏ chói."

"Ừ, tôi có bộ màu đỏ, tay áo còn kẻ sọc trắng."

"Tối đó, tôi theo thầy mẹ đi xem hát, ở quê tôi, mọi người thường gọi “bố” là “thầy”."

"Người dân đến từ các làng kéo đến chen chúc nhau. Mẹ dắt em trai, thầy cũng dắt em trai. Lễ hội kết thúc, tôi lạc mất họ, người dần thưa thớt, sợ quá nên tôi tìm đường về nhà."

"Trăng đêm ấy tròn vành vạnh, mà tôi sợ ch*t khiếp."

"Sợ gì chứ? Chỉ là trời tối thôi mà? Đêm nào tan học, tôi cũng một mình đạp xe về."

"Quê tôi không có đèn đường! Tối om, rồi tôi gặp Lâm Lão Tam trong làng, họ hàng xa."

"Đi cùng ông ta, người thưa dần. Khi đến ngã ba phía bắc ngọn núi thì chỉ còn hai chúng tôi."

"Ông ta ôm tôi ném xuống ruộng ở thung lũng phía bắc.”

"Cởi quần tôi, bịt miệng tôi..."

"Ông ta làm gì?"

"Ông ta cưỡ/ng hi*p tôi! Tỉnh dậy trời chưa sáng hẳn, m/áu thấm đẫm quần áo mới, tôi đ/au lòng lắm."

"Mặt trời lên cao, thầy tôi mới tìm tới. Em từng thấy mặt trời màu cam chưa? To đùng, như nhuốm m/áu."

"Chưa." A Vinh lắc đầu.

"Thầy bế tôi về, nằm liệt giường mười mấy ngày. Ông nội giục thầy mời thầy th/uốc, nhưng thầy x/ấu hổ không đi."

"Mẹ chỉ vào phòng một lần, cầm chổi đ/ập vào lưng tôi, bảo sao tôi không ch*t đi."

"Tôi biết vì sao mình chưa ch*t. Ông nội ngày ngày đổ cháo vào miệng tôi, thế là sống."

"Ừ."

"Khi đi lại được, thầy cấm tôi đến trường. Ông ấy bảo vì tôi mà ông ấy không dám ngẩng mặt nhìn ai."

"Ông ấy đòi gả tôi cho người đàn ông ế vợ 30 tuổi ở làng bên."

"Tôi không chịu, đoán xem thầy đã gọi ai đến dụ dỗ tôi? Là Lâm Lão Tam."

"Ông ta cầm gậy đá/nh thầy, thầy đẩy ông ta ngã đ/ập đầu vào mép giường, rồi ch*t."

"Thế là tôi phát đi/ên!"

Tôi nắm ống tay áo, kể chuyện như đọc báo cáo.

Kể quá nhiều lần khiến tôi nghi ngờ những điều này chỉ là ảo tưởng của kẻ đi/ên.

Cô gái tên Lâm Thư Hà kia không phải tôi.

9

"đi/ên rồi làm gì?"

"Chạy khắp núi đồng! Đàn ông trong làng thích cởi quần tôi, sờ mó đủ kiểu."

"Chị không chống cự?"

"Kẻ đi/ên chỉ biết đ/á đ/ấm, nhưng mới 13 tuổi, yếu quá!"

"Rồi sao?"

"Rồi sao ư? Rồi kẻ đi/ên nằm trên m/ộ ông nội, mơ thấy có cô gái muốn đưa mình đi."

"Cô ấy bảo thế giới ngoài kia tuyệt lắm, đại học tốt lắm, muốn đưa tôi đi xem."

"Cô gái đó là ai?"

"Cô ấy cũng tên Điềm Điềm. Kẻ đi/ên gi*t 8 người từng cởi quần mình, dùng rìu ch/ặt đầu, c/ắt của quý của nạn nhân nhét vào miệng họ."

"Kẻ đi/ên này đúng là gh/ê thật! Gi*t nhiều như thế, cảnh sát không bắt sao?"

"Cảnh sát đến rồi! Nhưng làm sao biết được là do kẻ đi/ên?”

“Làng gom góp 200 tệ mời Vương Âm Dương về, ông ta bói quẻ phán rằng nhiều người ch*t vì có yêu quái."

"Yêu quái ẩn trong cơ thể kẻ đi/ên, ông ta đá/nh 99 gậy."

"Kẻ đi/ên ch*t chưa?"

"Mạng cô ấy lớn lắm! Nằm liệt nửa tháng, tỉnh dậy thì đi đ/ốt làng, đào m/ộ Lâm Lão Tam lên."

"Kẻ đi/ên này gh/ê thật! Rồi sao nữa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7