"Đó không phải lỗi của em. Em chỉ lãng phí quá nhiều tình cảm chân thành cho một người không xứng đáng."

Đêm cuối trước khi rời Paris, anh hẹn tôi dưới tháp Eiffel.

Anh nói: "Giang Niệm, anh biết bây giờ có lẽ không phải thời điểm thích hợp nhất, nhưng anh không muốn bỏ lỡ. Hãy cho anh một cơ hội, cũng là cho chính em một cơ hội, được không?"

Tôi nhìn vào đôi mắt chân thành của anh, dưới ánh đèn lấp lánh như chứa đầy dải ngân hà.

Tôi do dự.

Sau khi bị Cố Ngôn tổn thương, tôi như chim sợ cành cong, mất niềm tin vào tình cảm.

"Em..."

"Không sao cả," anh ngắt lời, "em không cần trả lời ngay. Nhưng anh sẽ đợi."

Anh đưa cho tôi một phong bì.

"Đây là bức chân dung anh vẽ cho em, hy vọng em sẽ thích."

Về đến khách sạn, tôi mở phong bì.

Là một bức phác họa.

Trong tranh, tôi đứng bên cửa sổ lớn, đón ánh nắng, nở nụ cười tự tin và thanh thản.

Đúng là hình ảnh tôi yêu thích nhất của chính mình.

Góc dưới bên phải bức vẽ có dòng chữ nhỏ:

"Cầu chúc em mãi hướng về ánh dương, không sợ hãi nỗi buồn."

Trái tim tôi vào khoảnh khắc ấy chợt rung động nhẹ.

12

Sau khi về nước, tôi và Lục Cảnh Minh vẫn giữ liên lạc.

Mỗi ngày chúng tôi đều chia sẻ cuộc sống của nhau, như những người bạn thân lâu năm.

Anh không bao giờ tạo áp lực, chỉ âm thầm đồng hành.

Sự điềm tĩnh và tôn trọng ấy khiến cánh cửa trái tim khép ch/ặt của tôi dần hé mở.

Một năm sau, Lục Cảnh Minh trở về nước, tổ chức triển lãm tranh tại thành phố của tôi.

Ngày khai mạc, tôi đến tham dự.

Chủ đề triển lãm mang tên "Tái Sinh".

Mỗi bức tranh đều tràn đầy sức sống và hi vọng.

Ở cuối phòng triển lãm, tôi thấy một bức sơn dầu khổ lớn.

Trong tranh, một người phụ nữ đứng trên đống đổ nát, phía sau cô là luồng ánh sáng rực rỡ, mặt trời mới đang từ từ mọc lên.

Người phụ nữ ấy chính là tôi.

Lục Cảnh Minh bước đến bên tôi.

"Em thích không? Đây là món quà anh dành tặng em."

Tôi nhìn bức tranh, mắt cay cay.

"Lục Cảnh Minh," tôi quay sang nhìn anh, "anh còn muốn đợi em không?"

Anh cười, h/ồn nhiên như trẻ thơ.

"Anh vẫn luôn chờ đợi."

Anh rút từ túi ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung, quỳ một gối xuống.

"Giang Niệm, anh không có 13.145,21, nhưng anh có một trái tim sẵn sàng yêu thương và bảo vệ em cả đời."

"Em đồng ý lấy anh chứ?"

Tôi nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng rơi.

Lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Tôi gật đầu.

"Em đồng ý."

Hôm đó, điện thoại tôi nhận được thông báo từ ngân hàng.

Không phải tin chuyển khoản.

Là thông báo sản phẩm tài chính tôi tự m/ua đã đáo hạn, với lợi nhuận khá cao.

Nhìn dãy số dài trên màn hình, tôi mỉm cười.

Hóa ra, cảm giác an toàn lớn nhất của phụ nữ không bao giờ nằm ở những con số trong lịch sử chuyển khoản của đàn ông.

Mà nằm ở số dư không ngừng tăng lên trong tài khoản cá nhân, cùng sự tự tin có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Còn tình yêu, nên là điểm tô thêm cho cuộc sống, chứ không phải chiếc phao c/ứu sinh.

Như đồng xu thiếu của Cố Ngôn ngày xưa.

Đó không phải sự trừng ph/ạt, mà là lời nhắc nhở.

Nhắc nhở tôi rằng, cuộc đời này xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm