Trong phòng vẫn văng vẳng tiếng nức nở của người phụ nữ.
"Công chúa, nương nương hãy nghe lời đi... Chẳng lễ nương nương muốn phụ lòng tốt của bệ hạ?"
"Nhưng trong lòng ta chỉ có mỗi Lăng ca ca thôi."
"Tên Ng/u Tu Trúc kia đâu xứng được một phần mười so với hắn."
"Công chúa à, nếu bệ hạ biết được người đuổi Phò mã đi, không biết sẽ..."
"Công chúa! Mụ nô! Phò mã gia trở về rồi ạ!"
Thị nữ kịp thời c/ắt ngang câu chuyện giữa chủ tớ.
Tôi đẩy cửa bước vào, Hoa D/ao vội vàng lau đi những giọt lệ còn vương trên mặt.
"Tất cả lui ra ngoài đi."
Tôi thong thả ngồi xuống cạnh bàn. Thái tử đã cho tôi thứ tôi muốn, tự nhiên tôi sẽ không bạc đãi em gái hắn.
"Điện hạ đang mang th/ai, hãy ngủ trên giường hôn lễ."
"Phiền mụ nô kê cho ta một chiếc giường ở phòng ngoài."
"Sau ba tháng, chỉ cần nói Điện hạ có th/ai, ta sẽ dọn sang phòng Đông."
Sắp xếp xong xuôi, tôi bước ra phòng ngoài. Có thị nữ đi theo sau. Tôi phất tay: "Không cần, ta không cần người hầu."
Trong phòng lập tức yên ắng, chỉ còn tiếng động nhẹ của các thị nữ qua lại. Đông người nhiều mắt, tôi đang nghĩ cách che giấu thân phận thì bất chợt thấy Hoa D/ao đang thập thò sau bình phong.
"Ái chà! Ngươi... sao ngươi vẫn chưa tẩy trang?"
Tôi cảm thấy mạch m/áu trên trán gi/ật giật liên hồi.
"Điện hạ có việc gì muốn bàn?"
Người kia đi qua đi lại bên ngoài bình phong một hồi, lâu sau mới lên tiếng: "Chuyện đứa bé... đa tạ ngươi."
Thành thật mà nói, đứa bé này chỉ có lợi cho tôi. Vì vậy, tôi nhẹ giọng đáp: "Chỉ là giao dịch thôi, không cần cảm ơn. Chỉ là còn một việc muốn Điện hạ biết."
"Việc gì?"
"Ta sẽ coi đứa bé như con ruột, vì thế cha của nó chỉ có thể là mình ta."
5
Trong những ngày tân hôn, tôi đã làm tròn bổn phận của một Phò mã tốt. Ngày hồi môn, trong cung bày tiệc gia đình. Chiếc váy dày che kín bụng Hoa D/ao. Thấy nàng hồng hào khỏe mạnh, Hoàng đế vui vẻ triệu tôi và Thái tử dạo vườn ngự.
"A D/ao từ nhỏ đã được nuông chiều, Phò mã bình thường hãy nhường nhịn nó."
"Trẫm và Hoàng hậu chỉ có mỗi đứa con gái này, nếu nó bị oan ức, trăm năm sau, trẫm không mặt mũi nào gặp mẫu hậu của nó."
Tôi cung kính đáp: "Điện hạ là cành vàng lá ngọc, nuông chiều chút cũng không sao."
Hoàng đế tỏ vẻ hài lòng.
"Bộ Hình là nơi khổ ải, nếu có thể mài giũa, tất sau này thành đại sự. Tu Trúc à, chớ phụ lòng trẫm."
Tôi vội hành lễ tạ ơn. Thái tử vẫn phong lưu như thường, ngắt một cành hoa nghịch ngợm. Đợi Hoàng đế đi khỏi, hắn mới chậm rãi mỉm cười với tôi: "Chúc mừng em rể toại nguyện."
"Tất cả đều nhờ bệ hạ và điện hạ đề bạt."
Hắn cười cầm cành mẫu đơn đưa lên mũi ngửi: "Hình như sân khấu đã dựng xong, em rể theo cô đi xem nhé."
Theo ánh mắt Hoa Khâm nhìn ra xa, nơi xa xa là nghi trượng lộng lẫy của cung phi. Thì ra Hoàng quý phi cũng dẫn người ra ngắm hoa. Mùi phấn son thơm hơn cả hoa bay từ xa vào mũi, tiếng cười đùa của các cô gái văng vẳng bên tai.
Chợt nghe có người đùa cợt: "Bệ hạ quả nhiên có mắt tinh đời, Phò mã gia tuấn tú khôi ngô, đối đãi với D/ao Dao cũng rất mực tốt đẹp."
"Mẫu phi nói đúng lắm, Tam tỷ phu không chỉ tuấn tú, nghe nói còn là người độ lượng hiếm có."
"Cũng phải thôi, Tam tỷ tỷ cái gì cũng muốn tranh nhất, chỉ có tấm lòng bể cả như Tam tỷ phu mới xứng làm Phò mã gia."
Cành hoa trong tay Thái tử đột nhiên g/ãy rời. Giọng Hoa D/ao r/un r/ẩy: "Hoa Hi, ngươi dám đặt điều cho ta?"
"Tam tỷ tỷ đừng gi/ận, Hi Nhi không biết đã nói sai chỗ nào."
"Trong cung ai cũng nói vậy mà, chị dám làm dám chịu, Phò mã gia lại còn bụng dạ như biển rộng..."
Hoa Hi vừa nói vừa lùi, đúng lúc va phải tôi đang bước tới. Xung quanh bỗng chốc yên ắng.
Tôi nở nụ cười với cô gái trước mặt đang dần đỏ mặt:
"Không ngờ trong cung lại khen ngợi thần và Điện hạ đến thế."
"Thần thật... bất thăng cảm kích."
6
"Thái tử ca ca có thấy không, lão bà khốn kiếp kia mặt xanh như tàu lá!"
"Còn Hoa Hi nữa, như chưa từng thấy đàn ông vậy, lại còn chảy m/áu cam nữa..." Hoa D/ao kh/inh bỉ phẩy tay.
"Càng nói càng vô lễ. Đủ một tháng rồi, Dương mụ nô, đã ghi chép chưa?" Bên ngoài xe ngựa vang lời đáp.
Thái tử thản nhiên ném bông hoa trong tay vào lòng nàng.
"Thái tử ca ca! Em vừa hả gi/ận chút xíu, ca ca đã không muốn thấy em vui rồi!"
Thái tử lại liếc nhìn tôi: "Nói đến hả gi/ận, thì em phải cảm ơn vị Phò mã gia tuấn tú này của em."
Hoa D/ao phe phẩy quạt nhìn ra cửa sổ: "Hắn được trời ban cho khuôn mặt đẹp, em muốn cảm ơn cũng phải cảm ơn ông trời chứ."
Nửa tháng sau, tôi nhận mệnh đến Bộ Hình nhậm chức. Chức quan Bộ Hình đều là những vị trí b/éo bở, chức Chủ sự tuy phẩm cấp không cao nhưng cũng có chút thực quyền. Vốn dĩ Tiến sĩ Nhị giáp bổ nhiệm Chủ sự Lục bộ là lẽ đương nhiên. Nhưng nghe nói chức vụ này vốn dành cho người khác. Cộng thêm tin đồn liên quan đến Hoa D/ao đang lan truyền trong kinh thành. Dù là bạn học cũ hay đồng liêu hiện tại, ánh mắt nhìn tôi đều có chút khác thường.
Ba tháng sau hôn lễ, tin công chúa có th/ai được lan truyền đúng kỳ hạn. Nhờ làm việc giỏi, tôi lại thăng chức Viên ngoại lang. Lại còn chiếm mất vị trí của Viên ngoại lang Trần Thăng vừa được thăng chức. Từ đó, tôi có biệt danh "Ng/u Bách Nhẫn". Cái tên này cũng không tồi. Tiến sĩ Nhất giáp thì thanh cao, con nhà quyền quý còn chưa đến mức làm rể họ để cầu quan chức. Đúng là tiện thể cho kẻ không có gì như Ng/u Bách Nhẫn đây.
7
Bộ Hình công việc lớn nhỏ không ngớt, bình thường tôi cũng không ra vẻ Phò mã gia. Ngày ngày cần mẫn xử án, gặp việc giữ lại ba phần tình nghĩa. Qua lại đôi lần, kết giao được nhiều đồng liêu. Tả Thị lang mời tôi uống rư/ợu vài lần, vui vẻ vỗ vai tôi: "Từ khi Ng/u hiền đệ đến đây, bọn huynh đệ chúng ta bình thường cũng bớt nhiều phiền toái."
"Đợi đến năm sau khảo hạch, huynh nhất định sẽ nhờ Thượng thư đại nhân nói giúp vài lời."
Tôi cười nâng chén chạm cùng hắn: "Vậy đa tạ Diệp huynh quan tâm."
Mấy tháng qua, tham vọng thăng tiến của tôi ai cũng biết. Việc xuôi chèo mát mái, đương nhiên có nhiều người muốn đưa cái thang mây cho con rể hoàng đế này. Ngoại trừ Trần Thăng - người vừa điều trở lại chức Chủ sự. Hắn tính tình cương trực, trong mắt không thể chịu được hạt bụi, đắc tội nhiều công tử quyền quý. Nếu không phải là hậu duệ của mẫu tộc Hoàng hậu, hắn đã bị điều đi nơi khác từ lâu rồi.