Chàng Trai Cánh Tay Xăm Hàng Xóm

Chương 3

08/11/2025 08:54

"Được, cậu về trước đi." Tôi nghe thấy câu trả lời từ người hàng xóm mới trông rất khó ưa này.

Tôi ngớ người nhìn cánh cửa khép lại, quay về nhà mà vẫn không hiểu đối phương có thật sự nhận việc hay không.

Khoảng hơn 5 giờ chiều, tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi lập tức cảnh giác.

Nhưng ngoài tiếng gõ cửa, bên ngoài không có những âm thanh khó chịu quen thuộc, nhịp điệu cũng khác hẳn.

Tôi đứng sau cửa nghe thấy vài tiếng nói chuyện xa lạ.

"Ai đấy?" Tôi hỏi.

"Tôi." Giọng người hàng xóm vang lên.

Mở cửa, tôi đứng ch*t trân trước cảnh tượng bên ngoài.

5

Đứng ngoài cửa là một nhóm người, ngoài anh hàng xóm tay xăm còn có ba người nữa.

Tất cả đều cao lớn lực lưỡng.

Người vạm vỡ nhất để tóc c/ắt cua, cơ bắp cuồn cuộn chẳng kém võ sĩ quyền anh, khuôn mặt cũng dữ dằn.

Một người nhuộm tóc vàng, đeo đầy phụ kiện lấp lánh với hình xăm kín hai cánh tay.

Người mặc áo ba lỗ tóc xoăn trông mảnh khảnh hơn nhưng vẫn toát lên vẻ bất hảo.

Đặc biệt, tất cả đều xách theo đồ đạc.

"Anh...?" Tôi ngơ ngác nhìn người dẫn đầu.

Anh ta dẫn mọi người bước vào, vừa đi qua tôi vừa nói: "Bên tôi chưa có đồ bếp, mượn chỗ cậu ăn lẩu."

Quay lại nhìn tôi, anh bổ sung: "Nhớ đừng đóng cửa."

Mấy người kia chẳng nói năng gì, xông thẳng vào bếp bắt đầu sửa soạn với vô số thịt rau mang theo.

Do chật chội, người to con nhất bị đuổi ra ngoài.

"Này nhóc, cậu nhìn chằm chằm vào tôi làm gì?" Anh ta phát hiện ánh mắt tò mò của tôi, hỏi giọng ồm ồm.

Tôi bật thốt: "Em thấy cơ bắp anh đẹp quá nên xem thôi."

Câu nói vô tình khiến đối phương vui vẻ: "Con mắt tinh đấy."

"Anh tên gì ạ?"

Qua vài câu trao đổi, tôi biết người khổng lồ ngồi phịch xuống ghế sofa tên Lý Thịnh, chàng trai tóc vàng trong bếp là Giang Trì Vũ, còn tóc xoăn là Văn Thời Hiên.

Còn người hàng xóm của tôi - anh ta tên Tịnh Hách.

Mùi lẩu thơm phức lan tỏa khi họ bưng nồi nước dùng cùng vô số đĩa thịt rau ra bàn, kèm hai bát nước chấm lớn.

Chỉ trong chốc lát, họ trông còn thân thuộc hơn cả chủ nhà.

"Sao đứng đó như trời trồng vậy? Vào ăn đi, ở nhà mình mà khách sáo!" Lý Thịnh vẫy tay gọi.

Nồi lẩu cay x/é khiến tôi vừa ăn vừa hít hà.

Anh hàng xóm tay xăm mở lon coca lạnh, cắm ống hút đưa cho tôi.

"Không ăn được cay?"

"Em ăn được mà anh Hách," tôi nghe mọi người gọi anh ta như vậy, "Chỉ là hơi kém chịu cay thôi."

Tịnh Hách đứng dậy múc bát nước lọc để trước mặt tôi: "Không ăn được thì nhúng qua nước."

Hành động này khiến ba người kia tròn mắt:

Giang Trì Vũ than thở: "Anh Hách, hồi trước em nổi mụn muốn tránh cay anh bắt em ngồi riêng một mâm..."

Văn Thời Hiên đồng cảm: "Còn em thì bị anh m/ắng 'kén cá chọn canh thì cút ra ngoài'..."

Lý Thịnh cười ha hả.

Tịnh Hách khịt mũi: "Ăn nhờ ở đậu mà đuổi chủ nhà? Mấy cậu muốn làm lo/ạn à?"

Mọi người lại trêu đùa nhau.

Thực ra họ rất dễ gần, chỉ ngoại hình khiến người khác hiểu nhầm.

Ăn lẩu được nửa chừng, đúng như dự đoán, bên ngoài vang lên tiếng động.

6

Tôi nghe rõ tiếng nhiều người.

"Tự Châu, mày còn tâm trạng ăn lẩu à?" Giọng bác cả vang lên, rõ ràng đã ngửi thấy mùi thơm và thấy cửa mở.

Tiếp theo là giọng dì: "Người lớn khổ sở thế này mà mày vô tâm vô tính!"

Họ kéo đến như một khối thống nhất, dường như đã bàn bạc kỹ từ trước.

Tất cả đều muốn moi tiền từ tôi.

Nhưng khi họ tập trung trước cửa nhìn vào, bốn người đàn ông ngồi cạnh tôi đồng loạt đứng dậy.

Dáng vẻ lực lưỡng của họ khiến đám người kia lùi lại.

"Tự Châu, mày giao du với hạng người gì đây?"

"Bố mẹ mày mà biết được chắc ch*t không nhắm mắt nổi!"

"Tiền bố mẹ để lại được bao lâu? Sớm muộn cũng vào tay lũ bạn bè vô lại hết thôi!"

Họ tiến vào với vẻ đạo đức giả.

Tịnh Hách và bạn bè chỉ bước hai bước đã khiến họ lùi lại.

"Tự Châu, ý mày là gì? Dụ lũ c/ôn đ/ồ đến hù dọa người lớn à?" Bác gái lên tiếng trước.

Tính bà tuy hung hăng nhưng trước mấy gã đàn ông lạ mặt vẫn tỏ ra e dè.

Tịnh Hách nhìn họ: "Làm lớn thì nên làm gương. Cha mẹ cháu mất chưa bao lâu, một thân một mình. Tiền mà bố mẹ cháu cho các vị mượn trước đây, đến lúc trả rồi chứ?"

Mấy người họ hàng tái mặt, nhất quyết phủ nhận.

"Tiền gì? Có bao giờ tôi mượn đâu?" Cậu tôi phủ nhận đầu tiên.

Bác gái tiếp lời: "Có chuyển khoản nhưng đó là tiền phụng dưỡng ông bà trước khi mất!"

Dì tôi cũng nói tương tự.

Lòng tôi chai sạn, dù biết rõ bản chất họ nhưng vẫn thấy xót xa cho bố mẹ.

"Điện thoại của bố mẹ em vẫn còn, tin nhắn và giấy v/ay n/ợ vẫn nguyên đây," tôi lạnh lùng đáp, "Cậu quên năm ngoái v/ay bố mẹ em 50 triệu rồi à? Cần em đưa ra đối chất không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0