Chàng Trai Cánh Tay Xăm Hàng Xóm

Chương 4

08/11/2025 08:56

Họ đồng loạt tròn mắt. Dạo này họ đến nhà liên tục vốn là để đòi tiền, giờ sao có thể còn phải bỏ tiền túi ra trả n/ợ được?

Thực chất, khi v/ay tiền họ nói ngọt ngào bao nhiêu thì cũng chưa từng nghĩ tới chuyện trả lại.

Cánh cửa đột nhiên đóng sập. Quay lại nhìn, họ mới phát hiện thằng tóc quăn lúc nào đã lẻn ra sau đóng cửa.

Tịnh Hách: "Hôm nay không thanh toán xong n/ợ nần, đừng hòng có đứa nào về được."

Mấy người kia lập tức cuống lên, quay người định mở cửa bỏ đi.

Đương nhiên là không có cửa.

"Các người định làm gì? Tin tao báo cảnh sát không?"

Anh chàng to con bật cười: "Cứ báo đi, để cảnh sát tới xem ai trơ trẽn hơn. N/ợ đòi trả là đạo lý trời đất, người ta có đầy đủ chứng cớ chứng minh mấy người mắc n/ợ, kiện ra tòa đòi tiền cũng chẳng khó khăn gì."

Thấy không thể lý lẽ với họ, bác cả liền đưa mắt nhìn tôi.

"Tự Châu, mày đối xử với người nhà như vậy sao? Mặc kệ bọn chúng b/ắt n/ạt chúng tao?" Ông ta ra vẻ đạo mạo: "Mày còn phải là người nhà họ Lâm không?"

Tôi thản nhiên đáp: "Dạ không rồi bác ơi, bác cũng đâu có coi cháu là người."

Anh chàng to con đứng phía trước bật cười: "Thằng nhóc này hài hước phết."

Mấy người họ chặn cửa trông rất đ/áng s/ợ, lũ người vốn dựa vào thân phận lớn tuổi mà hung hăng giờ sợ đến mức rút mỗi đứa vài nghìn ra trả n/ợ.

Miệng thì lảm nhảm hẹn trả góp.

Tịnh Hách nhìn họ chuyển khoản cho tôi, bổ sung: "Ghi chú là trả n/ợ."

Rồi mới mở cửa cho họ đi.

Tôi nhìn số tiền hơn một vừa vào tài khoản, lòng vui như mở cờ. Dù biết mấy lời trả góp kia chỉ là nói dối trẻ con.

Nhưng họ đến một lượt chẳng vơ vét được đồng nào, ngược lại còn mất m/áu.

Đã quá.

"Mấy anh giỏi quá!"

Anh chàng to con vẫy tay: "Chà, loại người như họ chỉ ức hiệu trẻ con non nớt thôi, gặp phải cứng là sợ ngay. Lại còn là hàng xóm của Hách ca, chắc lần sau họ không dám tới nữa."

Thằng tóc quăn chép miệng: "Một lũ người lớn đầy đủ chân tay, lại nhăm nhe căn nhà với ví tiền của đứa trẻ, trơ trẽn!"

Lý Thịnh ngồi xuống tiếp tục ăn: "Loại này bọn anh gặp nhiều rồi, toàn hạng hèn nhát b/ắt n/ạt kẻ yếu."

Họ hùng hục ăn uống no nê, xong xuôi vỗ bụng chào Tịnh Hách rồi đi, bảo là phải đi làm gấp.

Tôi nhìn người hàng xóm tay xăm hỏi: "Hách ca, em nên trả công cho mấy anh bao nhiêu ạ?"

Anh ta chưa nói mức lương theo ngày của họ là bao nhiêu.

Tịnh Hách liếc tôi, rồi nhìn sang bàn: "Em dọn dẹp đi, tiền cứ giữ lấy. Bình thường đừng khoe có bao nhiêu tiền với ai."

Anh ta không lấy tiền tôi, mấy người bạn cũng như chỉ đến ăn lẩu rồi ung dung ra về.

Để lại trong nhà tôi cả túi đồ ăn vặt chưa dùng hết.

Khi Tịnh Hách định về, tôi mới kịp gọi anh ta lại, xin thêm liên lạc.

Ban đầu tôi không biết anh ta làm nghề gì, chỉ thấy đi sớm về khuya. Mãi đến khi lướt web thấy một bài viết, mới biết anh là bartender ở quán bar gần đây.

Thì ra không phải dân giang hồ à.

Tôi nhớ lại ấn tượng ban đầu về anh ta, hơi áy náy.

Tịnh Hách rốt cuộc đã giúp tôi rất nhiều. Từ hôm đó, bác cả sợ bị đòi n/ợ nên cũng không dám quấy rầy tôi nữa.

Đến cuối tuần khác, tôi nhắn tin trước cho anh, muốn mời anh và ba người hôm trước đi ăn.

Tôi đã tra giờ làm việc quán bar của anh, thời gian dùng bữa tối là đủ.

Ban đầu Tịnh Hách chỉ nhắn hai chữ: [Không cần]

Sau tôi năn nỉ, anh mới miễn cưỡng bảo tôi gửi địa chỉ quán và giờ giấc để anh thông báo cho ba người kia.

Đúng hẹn, tôi gõ cửa nhà bên.

Bước ra là một người đàn ông mặc áo sơ mi rư/ợu vang đỏ, ống tay xắn đến khuỷu, cúc trên cùng không cài để hở cổ.

Hình xăm trên cánh tay phải lấp ló cả phần ng/ực.

Còn đeo thêm dây chuyền bạc hình chữ thập.

Tịnh Hách tỏa ra mùi nước hoa nồng nàn.

"Đi thôi." Anh nói với tôi.

Địa điểm tôi chọn cách quán bar anh làm không xa, tôi cố ý chọn vậy.

Đặt bàn sớm nên còn phòng riêng.

Ba người kia đã tới từ sớm.

"Tiểu Châu tới rồi à? Vào đây ngồi đi, hôm nay nhờ phước chú mày đấy."

Tôi bước tới cười đáp: "Có đâu ạ, Thịnh ca, nhờ các anh em mới được yên ổn. Đừng khách sáo với em."

Nhưng khi ánh mắt họ dừng ở Tịnh Hách, thằng tóc quăn huýt sáo: "Hách ca, đi ăn với tiểu soái ca mà mặc đồ sexy thế?"

Tịnh Hách đ/á nhẹ vào ống chân nó: "Cút, đây là đồng phục."

Ba người kia cười rũ rượi.

Đồng phục?

Thấy tôi không hiểu, thằng tóc quăn khoác vai giải thích: "Tiểu Châu, Hách ca hợp tác mở quán bar. Tao với Giang Trì Vũ là ban nhạc chính, Lý Thịnh làm bảo vệ. Giờ thiếu nhân lực, bartender chất lượng khó tuyển lắm nên ổng tự lên thay. Ai ngờ trai gái đều mê nhan sắc ổng, đến tiêu tiền vì sắc đẹp."

Giang Trì Vũ (tóc vàng) cười hềnh hệch: "Hách ca giờ là bộ mặt quán bar rồi. Ai nghỉ được chứ ổng không được, tối nào cũng có đại tỷ đại ca đến hỏi ổng có thiếu tiền không, nhận bao nuôi không?"

Tịnh Hách nhét miếng dưa hấu vào miệng nó: "Đừng dạy hư trẻ con!"

"17 tuổi gì mà trẻ con! Tao 17 tuổi yêu hai đứa rồi!"

Tịnh Hách: "Nên mày mới trượt đại học."

"... Không phải đấy, giờ còn công kích học vấn nữa hả?" Tóc vàng không phục: "Hách ca học đại học xong giờ chẳng cùng làm với tao?"

"Có ăn cũng không bịt được mồm mày!"

...

Món đã đặt trước nên không lâu sau nhân viên đã dọn lên.

Giữa chừng Tịnh Hách ra ngoài vệ sinh. Chưa đợi anh về, tôi cũng ra ngoài, tình cờ thấy anh đang tính thanh toán ở quầy thì được thông báo đã trả tiền rồi.

Anh quay lại, chạm mắt tôi đang cười tươi: "Hách ca, đã bảo em mời mà. Em thanh toán trước rồi."

Tịnh Hách: "..."

"Ai lại để một đứa vị thành niên trả tiền trong mấy người lớn thế này?" Anh lẩm bẩm, giây sau không nhịn được thêm câu: "Trẻ con mà đã học đòi mấy trò nhân tình thế thái này ở đâu thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0