“Thật sự chỉ là tò mò thôi.”

Giang Dịch quay lưng rời đi.

Nhưng tôi lại không thể hiểu nổi.

Liệu tôi chỉ đơn thuần là tò mò thôi sao?

Hay vì một nguyên nhân nào khác nữa.

Làm sao tôi có thể thích con trai được chứ?

Tôi lắc đầu.

Không thể nào.

Chắc chắn là ảo giác rồi.

Do ăn nhiều nấm trong thành phố quá.

17

Tối hôm đó tôi trở về ký túc xá.

Trương Tử Hàm lại đang dọn giường cho Giang Dịch.

Tôi không nhịn được nhíu mày hỏi cậu ta:

“Cậu không yên phận xem phim của cậu, suốt ngày dọn giường cho Giang Dịch làm gì thế?”

Trương Tử Hàm dọn giường hăng say, động tác gọn gàng nhanh nhẹn.

“Tớ sắp tham gia cuộc thi tranh biện rồi!

Lần trước nhờ Giang Dịch giúp đỡ, điểm phát âm của tớ tăng lên mấy điểm!

Lần này tớ muốn Giang Dịch giúp thêm, tốt nhất là bắt cậu ấy đưa ra bí kíp, dạy tớ thật kỹ!”

Vừa dứt lời, Giang Dịch đã bước vào phòng ký túc.

Trương Tử Hàm nhảy xuống giường lôi Giang Dịch ra ngoài ngay.

“Giang Dịch, tớ có việc cần cậu giúp!”

Cánh cửa ký túc xá “rầm” một tiếng đóng sập.

Tôi bị mắc kẹt trong phòng.

Cánh cửa sắt cách âm rất tốt, tôi hoàn toàn không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người ở hành lang.

Nhìn chiếc giường được Trương Tử Hàm dọn chu đáo cho Giang Dịch, cùng cánh cửa sắt đóng ch/ặt kia.

Đầu óc tôi bắt đầu suy đoán lung tung.

Bí kíp?

Bí kíp gì vậy?

Liệu có phải là dạy bằng miệng, như cách cậu ấy đã hôn tôi không?

Giang Dịch có thể thích Trương Tử Hàm giống như đã thích tôi không?

Từ viên đ/á đến nụ hôn, rồi cuối cùng họ cũng sẽ thuê phòng giường đôi, liệu Giang Dịch có nói hai từ đó với Trương Tử Hàm không?

Bây giờ họ đã hôn nhau rồi chăng?

Không thì sao phải tránh mặt tôi?

Tôi đang đ/á/nh răng, miệng đầy bọt kem mà quần còn chưa kịp mặc xong đã lao ra ngoài.

“Không được! Cậu không được dạy Trương Tử Hàm!”

Trương Tử Hàm đang định đút thẻ ăn cho Giang Dịch để hối lộ thì đứng hình.

“Tại sao không được?”

Tôi nắm lấy vạt áo Giang Dịch.

“Giang Dịch, cậu đừng đi với cậu ấy.”

Giang Dịch kéo quần cho tôi rồi dắt tôi đi.

Trương Tử Hàm đứng sững như tượng.

“Tại sao Giang Dịch không thể đi căng tin với tớ?”

Tôi bị Giang Dịch ép vào tường ở góc hành lang.

“Tại sao không được?”

Trái tim tôi đ/ập thình thịch.

“Vì tớ không muốn cậu hôn Trương Tử Hàm.”

“Sao tớ lại hôn cậu ấy?”

Cơ thể tôi bắt đầu nóng lên.

“Dạy cậu ấy bằng cách hôn...”

Khóe miệng Giang Dịch hơi nhếch lên.

“Tại sao không muốn?”

Tôi cúi đầu, cảm thấy x/ấu hổ.

Giang Dịch nâng cằm tôi lên, dùng ngón tay xoa xoa lau đi vệt bọt kem ở khóe miệng tôi.

“Bộ dạng này của cậu dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy.”

Cậu ấy nhìn thẳng vào tôi.

“Nói đi. Tại sao không muốn?

Lần này lại là tò mò? Hay vì điều gì khác?

Không nói thì tớ đi đây.”

Mặt tôi đỏ bừng, ngượng ngùng không thốt nên lời.

Giang Dịch bặm môi làm điệu bộ quay đi.

Tôi liền túm lấy cánh tay cậu ấy, siết ch/ặt.

“Tớ gh/en.

Tớ gh/en với hai người.

Gh/en vì cậu cho cậu ấy ăn đ/á.

Cậu cho cậu ấy ăn đ/á là tớ thấy khó chịu lắm rồi.

Nếu cậu hôn cậu ấy, tớ không chấp nhận được.

Thật sự không chấp nhận nổi.”

Mặt tôi đỏ lên rồi khóc.

Những ngón tay nắm ch/ặt Giang Dịch run nhẹ.

Tôi cũng không hiểu mình sao nữa.

Hình như tôi đã trở thành đàn ông thành phố rồi.

Loại đàn ông có thể thích... đàn ông.

“Giang Dịch, cậu đừng hôn cậu ấy nhé.

Cũng đừng cho cậu ấy ăn đ/á.

Cậu cho tôi ăn đi.

Cho tôi ăn được không?

Tôi ngoan lắm.”

Tôi lắc lắc cánh tay Giang Dịch.

Giọng nhỏ dần, má đỏ bừng.

“Giang Dịch, cậu nói rồi mà, tôi có tiềm năng lắm.”

Giang Dịch lau nước mắt cho tôi, ôm lấy đầu tôi.

“Đồ ngốc, tớ chưa từng cho Trương Tử Hàm ăn đ/á bao giờ.”

Tôi không tin, hỏi ra nỗi băn khoăn trong lòng:

“Nhưng lần trước khi tôi về, cậu ấy rõ ràng ôm má nói trong miệng lạnh cóng sắp ch*t vì lạnh mà!”

“Cậu ấy ăn một lúc năm que kem nên lạnh cóng. Tớ chỉ dạy kiến thức thôi.”

Giang Dịch xoa xoa sau gáy tôi.

“Trình Xuyết, cậu thật sự nghĩ việc cho cậu ăn đ/á là để dạy phát âm sao?”

“Ý... ý cậu là sao?”

Giang Dịch áp sát tai tôi hỏi:

“Cậu vừa nói cậu có tiềm năng, là tiềm năng gì?”

Tôi như ấm nước vừa sôi, cảm giác như sắp hét lên vì quá nóng.

Khẽ thốt lên:

“Tối nay chúng ta ra ngoài ở nhé? Tớ sẽ chứng minh tiềm năng của mình cho cậu xem.”

Giang Dịch bật cười.

“Tất nhiên là được.”

Tối hôm đó tôi mới thực sự hiểu ra.

Thứ Giang Dịch dạy tôi ngậm... đâu phải là chữ!

Hóa ra kiến thức cứ lén lút chui vào đầu tôi.

Tôi luyện tập thật tốt.

Tôi có tố chất thật đấy.

Hóa ra cổ tôi... dài đến thế.

...

[Hết]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
47.37 K
2 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
9 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm