Tôi lẩm nhẩm đọc lại một lượt rồi tiếc nuối nhìn anh ta.

"Dù anh có nói gì tôi cũng không x/ác nhận được anh thật sự trùng sinh đâu, bịa chuyện ai chả làm được?"

"Quan trọng nhất là, tôi không thích anh. Giờ tôi chỉ muốn học, không muốn yêu đương, xin đừng làm phiền tôi nữa."

Đùa sao? Áp lực học hành của các tiểu thư chúng tôi lớn lắm đấy nhé?

Đặc biệt tôi không phải con một, cuộc chiến gia tộc còn đẫm m/áu hơn cả phim cổ trang.

Tôi không có thời gian lằng nhằng với ai cả.

Thế là tôi phóng tầm mắt đầy kiêu hãnh, phớt lờ lời níu kéo của chàng trai, đúng nhịp chuông vào lớp đạp bước về chỗ ngồi, tỏa theo làn hương quyến rũ.

4

Không đầy tuần sau, tôi tiếp xúc với Ôn Vũ.

Chúng tôi cùng tham gia tuyển chọn kỳ thi quốc gia.

Đây là giải đấu danh giá chỉ có một suất, ai nấy đều dốc toàn lực.

Tôi cũng không ngoại lệ.

Suất này sẽ thuộc về một trong hai chúng tôi.

Để công bằng, trường tổ chức thi đấu công khai - ai thắng đi dự.

Khi tiếp xúc gần, tôi nhận ra Ôn Vũ có vẻ ngoài mảnh mai nhưng ánh mắt cực kỳ kiên định.

Trong đôi mắt sáng rõ ấy không hề có ham muốn phù phiếm, chỉ có quyết tâm chiến thắng.

Có vẻ n/ão tình yêu đã bị cô ấy vứt bỏ rồi.

Tốt thôi.

Nhưng tôi cũng không dễ bị đá/nh bại, cứ thi tài xem ai hơn.

Khi kết quả được niêm yết, tôi hồ hởi chạy xem nhưng không thấy tên mình.

Không thất vọng là giả dối.

Tôi đã chuẩn bị kỹ lắm cơ mà.

Dòng bình luận đột ngột lướt qua.

【Tới rồi, cảnh hànhz hạz tiểu Mèo đây rồi, thằng khốn đừng dí theo nữa đi!】

Ngẩng đầu nhìn, Trần Thận đang tiến thẳng về phía Ôn Vũ, giọng điệu đủ nghe:

"Ôn Vũ, em nhường suất này cho Trúc Du đi. Cô ấy chuẩn bị rất lâu rồi."

"Dù không đi thi em vẫn đậu đại học tốt mà, cần gì tranh giành?"

"Anh không muốn thấy cô ấy buồn."

Xung quanh vang lên tiếng xì xào.

【Phát mệt, tay không với tới màn hình đ/au lòng quá】

【Ôi nổi hạch v* tôi lại sắp to thêm rồi】

Tôi: ...

Ý gì đây?

Bảo tôi không có giải này thì trượt đại học hả?

Không cần đợi bình luận, hạch v* tôi cũng sắp nổi lên rồi.

Ôn Vũ nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng:

"Trúc Du chuẩn bị lâu, lẽ nào tôi không chuẩn bị?"

"Trường đã quyết định, anh nói nhường là nhường?"

Trần Thận ánh mắt chì chiết:

"Đừng trẻ con nữa. Nghe anh đi, mất suất này em có mất mát gì đâu? Đời trước em không vẫn đậu đại học nguyện vọng sao?"

"Coi như anh n/ợ em một lần, được không?"

... Câu nào câu nấy bóng nhờn. Tôi rùng mình.

Ôn Vũ kiên quyết: "Tôi giành bằng thực lực, sao phải nhường?"

"Đúng đó, nhường củ cải à?"

Tôi vỗ tay bước tới đứng cạnh Ôn Vũ, đối diện Trần Thận.

Kh/inh khỉnh bĩu môi.

"Này anh bạn, đừng bôi nhọ thanh danh tôi nhé? Tôi Trúc Du thua tâm phục khẩu phục. Anh nói thế người ta tưởng tôi bất tài phải nhờ đàn ông đi năn nỉ."

"Rảnh quá thì đi làm thêm mấy bộ Ngũ Niên Tam Niên đi. Không thì xách xô lau bảng thông báo cũng được, bụi bám nhiều lắm rồi."

Xung quanh cười ồ.

Ôn Vũ ngạc nhiên nhìn tôi.

Hê hê, bị chị đẹp ch/ặt ch/ém rồi nhỉ?

Tôi nháy mắt tán tỉnh cô ấy.

Trần Thận mặt đỏ tía tai: "Trúc Du, anh chỉ muốn giúp em thôi, anh biết em..."

"Dừng! Dừng!"

Tôi giơ tay chặn lại.

"Đừng có mửa thêm nữa. Tôi không cần anh giúp. Thực lòng thì xin tránh xa tôi ra."

"Tránh xa mấy thằng ngốc, tôi mới sống lâu được. Rõ chưa?"

【Lạ gh/ê, sao hoa khôi lại đứng về phía tiểu Mèo m/ắng nam chính thế? Đáng lý phải giả vờ yếu đuối m/ua chuộc lòng thương chứ?】

【Nhớ không nhầm thì trong nguyên tác nữ phụ đ/ộc á/c mới làm thế mà? Sao thay đổi kịch bản thế?】

【Nhưng mà đúng là ch/ửi đã quá, giá mà mình nói được thế】

Tôi nghi ngờ mấy bình luận này đọc phải sách lậu.

Tôi nào có thích Trần Thận bao giờ? Đen đủ đường!

Trần Thận mặt biến sắc, cứng họng không nói được lời nào.

Tôi xoay sang vỗ nhẹ vai Ôn Vũ:

"Đừng nghe hắn xàm. Em rất giỏi."

"Chúc mừng em đã thắng tôi. Chắc chắn em sẽ thành công ở giải này."

Ôn Vũ ngỡ ngàng, nhưng sau chốc liền mỉm cười gật đầu.

Dịu dàng mà đĩnh đạc.

Chuông vào lớp vang lên, đám đông dần tản đi.

Chúng tôi cũng về lớp. Trần Thận đứng ch/ôn chân, mím ch/ặt môi nhìn theo.

5

Ôn Vũ rất có gan, đạt thành tích cao ở giải quốc gia.

Cả trường vui mừng.

Duy chỉ Trần Thận kh/inh bỉ.

Tan học hôm ấy, vì làm nốt bài toán nên về muộn nửa tiếng, tôi thấy hắn chặn Ôn Vũ ở góc cầu thang.

"Chúng ta đã thử sai rồi, đừng tiếp tục sai lầm nữa."

"Em cố gắng nổi bật như thế, chẳng qua chỉ để gây chú ý với anh thôi. Vô ích cả đấy."

"Trùng sinh rồi, chúng ta nên có lựa chọn khác."

Tôi: ?

Ai hiểu giùm tôi cái biểu cảm chấm hỏi đen này với.

Ôn Vũ mặt lạnh như tiền: "Đây là lựa chọn của tôi. Tôi không vướng víu gì anh."

"Anh thích ai cũng mặc kệ. Tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời mình."

Mới đúng là lời người bình thường.

Nhưng Trần Thận có cách hiểu riêng.

"Em sống đời em, sao cứ lởn vởn trước mặt anh?"

"Học sinh giỏi toàn trường, giải nhất quốc gia, thầy cô ngày nào cũng khen, còn xếp em ngồi cạnh kèm anh. Dám nói không phải em xin giáo viên?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7